Đó chính là Ôn Cẩn.
Người bạn bên cạnh cô tỏ vẻ tin: "Thật ? Tớ còn tưởng tính lắm cơ."
"Với khả năng diễn xuất của nó thì dư sức ẵm giải Oscar luôn chứ. Cậu , nó đỏng đảnh ích kỷ, lúc nào cũng trăng hoa, giao du với một đống nam sinh đàng hoàng, còn thường xuyên đêm về." Cô đang đến đoạn cao hứng, vì để bôi nhọ Ôn Du mà bắt đầu bịa đặt vô căn cứ: "Hơn nữa tưởng thành tích của nó tiến bộ vượt bậc là nhờ chăm chỉ thật ? Đương nhiên là dựa gian lận , nó thiếu gì mánh khóe ."
"Hả? Hành vi như thế thể báo cáo kỷ luật trực tiếp mà nhỉ?"
"Nếu tớ mà báo cáo thì nó xong đời , thôi cứ cho nó một cơ hội ." Ôn Cẩn thở dài: "Tớ chị, vẫn nên bao dung nó nhiều hơn."
Cô đang dở thì bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh toát từ phía . Vừa , cô mới phát hiện Lư Vi Vi và Bạch Lộ đều đang chằm chằm với nụ lạnh nhạt môi. Trong lòng cô lập tức "thịch" một tiếng.
Hai đều là nhân vật phong vân của cả khối, Bạch Lộ càng là nữ thần trong mộng của ít nam sinh. Một kẻ vô danh tiểu ngoài việc học thì chẳng gì nổi bật như cô , nay từng giao du với họ, đột nhiên thù địch như ?
Một ý nghĩ xẹt qua trong đầu nhưng nhanh gạt bỏ, cô mối quan hệ giữa Ôn Du và Lư Vi Vi tệ, Lư Vi Vi chẳng lý do gì mặt Ôn Du cả.
Thế ngay giây tiếp theo, Lư Vi Vi vả thẳng mặt cô một cú đau điếng: "Nói khác lưng, còn là bịa đặt, như nhỉ? Ôn Du thèm chấp nhặt với là vì nhẫn nhịn , đừng lấy sự nhẫn nhịn đó cái vốn để hổ."
"Lúc yên nên suy nghĩ lầm của , lúc trò chuyện đừng bàn luận thị phi của khác." Lư Vi Vi , so với cô thì Bạch Lộ hàm súc hơn nhiều. Ngay lúc đám quần chúng ăn dưa đang vây xem tưởng rằng cô sẽ tuôn một bài giáo huấn đầy ý nghĩa nhân văn, Bạch Lộ khẩy một tiếng: "Khua môi múa mép cẩn thận c.ắ.n đứt lưỡi đấy nhé, đồ bích trì."
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
... Nữ thần thế mà c.h.ử.i thẳng thừng hơn cả!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-ngot-he-vai-ac-nang-chi-nghi-hoc-tap/chuong-116.html.]
"Các ..."
Ôn Cẩn tức đến mức thốt nên lời. Trước Ôn Du căn bản chẳng bạn bè gì, dù ở nhà ở trường, cô đều thể ngang nhiên bắt nạt Ôn Du, dù cũng chẳng ai rảnh rỗi bảo vệ một đứa trẻ mồ côi lòng khác.
hiện tại tình hình thành thế ? Lư Vi Vi là bạn cùng lớp lên tiếng thì cô còn thể hiểu , nhưng Bạch Lộ cũng xen ?
"Ôn Du tháng nào cũng thiếu thốn chật vật, lúc tiền thì sống qua ngày bằng bánh mì, một bạn cùng phòng như còn thấy tội nghiệp. Chưa từng bạc đãi ? Cậu xem cả đắp hàng hiệu, những bộ quần áo cũ kỹ mặc từ bao đời của xem, thể hổ mà thốt những lời như ?" Lư Vi Vi càng càng tức: "Mức độ giám sát thi cử của trường gắt gao thế nào đều , thử xem thể gian lận kiểu gì? Chẳng lẽ mở cả thiên nhãn chắc?"
Bạch Lộ khoanh hai tay n.g.ự.c, giọng điệu lạnh lùng và quả quyết: "Cậu cũng hề dây dưa mập mờ với nhiều nam sinh, mà còn ăn lung tung, cẩn thận Hứa Sí cho một trận đấy."
Câu thốt , ít nữ sinh mặt ở đó đều lộ nụ hiểu ý. Vừa lôi Hứa Sí , Ôn Cẩn lập tức sợ hãi . Danh xưng trùm trường của là hư danh, cô thực sự sợ một ngày nào đó đang đường sẽ đám thiếu niên hư hỏng đ.á.n.h cho một trận.
"Là bừa, xin ." Bị vô ánh mắt đồng loạt chằm chằm, Ôn Cẩn hổ đến mức mặt đỏ bừng, giọng run rẩy ngừng: "... chỉ thuận miệng thôi, đừng coi là thật."
Người bạn bên cạnh cô với ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ, xung quanh vang lên những tiếng xì xào bàn tán. Lư Vi Vi và Bạch Lộ liếc , ăn ý nhướng mày .
Ôn Cẩn thể ở thêm nữa, lập tức lao khỏi nhà vệ sinh. Vừa , cô tức giận đến mức run rẩy, c.ắ.n c.h.ặ.t môi . Từ nhỏ cô chán ghét đứa em gái cướp một nửa tình thương của cha. Khi Ôn Du lớn lên, bộc lộ nhan sắc vượt xa thường, cô càng ghen tị.
Cảm xúc chán ghét như đám cỏ dại lan tràn sinh sôi nảy nở trong nội tâm. Ôn Cẩn dần học cách trả thù. Nhìn đứa em gái nh.ụ.c m.ạ đến đỏ hoe vành mắt, hiểu cô cảm thấy một loại khoái cảm chỉ dành cho chiến thắng.