[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 97
Cập nhật lúc: 2026-02-12 16:25:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay khi Lục Tĩnh Ninh kéo Tô Ngọt cửa, Thẩm Chính - kẻ kỳ đà cản mũi - vẫn nguyên tại chỗ nhúc nhích.
Lúc Lục Tĩnh Ninh dắt Tô Ngọt ngang qua cạnh Thẩm Chính, trong đầu đột nhiên lóe lên một tia sáng, nhớ một việc, bước chân cô bỗng khựng .
Tô Ngọt cũng dừng theo.
Lục Tĩnh Ninh nghiêng đầu, đ.á.n.h giá đứa cháu ngoại từ xuống vài , trong lòng thầm, mặt lộ một nụ quái dị với Thẩm Chính.
Thẩm Chính: Lại bày trò gì đây?
Chẳng tại , một dự cảm mấy lành.
"Thẩm Chính, đây là đứa em gái dì mới nhận, Tô Ngọt , con mà. Cô gọi dì là chị Ninh, thì vai vế của cô cũng ngang hàng với dì ."
Thẩm Chính: Cái gì mà lung tung lộn xộn thế .
"Cho nên, con cũng nên gọi Ngọt Ngọt một tiếng dì nhỏ hả?" Lục Tĩnh Ninh híp mắt chằm chằm Thẩm Chính.
Thẩm Chính: ……!
Sau đó Lục Tĩnh Ninh thành công thấy sự chấn động từ trong mắt Thẩm Chính, miêu tả thế nào nhỉ, chính là cái kiểu tam quan vỡ vụn .
Ha ha ha ha, đây là đầu tiên thấy Thẩm Chính mất bình tĩnh như thế, thú vị thật đấy, quá thú vị.
Tiếc là chị cả ở đây, nếu chị cũng sẽ vui lắm.
Thật đáng tiếc, rủ chị cả qua đây chơi mới , tiện thể đến thăm Tiểu Tô luôn.
Chính chủ Tô Ngọt cũng tiếng "dì nhỏ" cho chấn động hề nhẹ.
Dì, dì nhỏ?!
Lại còn là dì nhỏ của Thẩm Chính?
Khụ khụ khụ, chuyện mà ngại quá ?!
"Khụ khụ, chuyện đó mà ngại thế ạ?" Tô Ngọt mỉm mở lời.
Thực tế thì, cô chỉ chờ mở miệng thôi.
Chuyện chiếm hời kiểu , Tô Ngọt bao giờ do dự cả.
Tục ngữ đúng, hời mà chiếm là kẻ ngốc.
Tuy đây coi là niềm vui bất ngờ, nhưng điều đó ngăn cản việc Tô Ngọt đang đắc ý nỗi đau của khác.
Ha ha ha ha, cô cũng ngờ màn .
Đây là phương thức mở màn mới của tiệc tân gia ?
Tô Ngọt bày tỏ, hài lòng!
Thẩm Chính mặt cảm xúc, chằm chằm hai mặt.
Tiếng dì nhỏ , đ.á.n.h c.h.ế.t cũng thể gọi!
Còn nữa, đồng chí Tiểu Tô.
Cô thấy ngại ?
Cái vẻ mặt đầy mong đợi và rục rịch thử của cô, thể... thu liễm một chút ?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-97.html.]
Âm thầm ẩn , Tần Dương c.ắ.n tay xem kịch.
Hít hà, kịch tính thật đấy!
Dì nhỏ, lắm!
Lý Quần Anh: Chuyện gì thế ?
Tô Minh Kinh: Trở tay kịp, cứ thế mà... tăng vai vế ?
Chương 29 Hai mươi chín
◎Cập nhật năm nghìn chữ◎
Ánh mắt vẫn mang tính đe dọa lớn, ví dụ như lúc ánh mắt Thẩm Chính qua khiến Lục Tĩnh Ninh - đang ở vai vế bề - cảm thấy một luồng áp lực vô hình.
Này , gọi thì thôi chứ, vẻ mặt đó là ý gì?
Tiểu Tô vẫn còn ở đây đấy, bày đặt mặt lạnh sợ dọa con gái nhà .
"Khụ khụ, cái đó, Tiểu Tô , chúng nhà xem phòng thôi. Chị dọn dẹp qua một lượt , em chẳng bảo xê dịch cái tủ đó , nãy chị bảo Thẩm Chính chuyển , em xem xem hài lòng ?" Lục Tĩnh Ninh giỏi nhất là đ.á.n.h trống lảng, khụ khụ khụ, vì xem đứa cháu ngoại Thẩm Chính bẽ mặt nên mới mấy câu như thế thôi.
Đùa thôi, ha ha ha ha, đùa chút thôi mà.
Làm thể thực sự bắt Thẩm Chính gọi Tô Ngọt là dì nhỏ , Thẩm Chính bằng lòng chăng nữa thì Tô Ngọt cũng chịu , một cô gái trắng trẻo xinh xắn như thế mà Thẩm Chính gọi một tiếng dì thì chẳng tự dưng già bao nhiêu tuổi .
"Vâng, chúng nhà xem ." Tô Ngọt phối hợp với lời của Lục Tĩnh Ninh, nụ khóe môi vẫn dứt, lúc ngang qua cạnh Thẩm Chính cũng quên một câu: "Vất vả cho ."
"Không vất vả, vất vả, nó là một thằng đàn ông sức dài vai rộng, chút việc chân tay thì vất vả gì chứ. Đi , chúng nhà thôi. Tiểu Tô, là bố em đúng ? Đến đây, nhà cùng xem phòng nào." Lục Tĩnh Ninh ít nhiều cũng chút chứng tự tin thái quá trong giao tiếp, thể là hai thái cực trái ngược với đứa cháu Thẩm Chính .
Con xem , Thẩm Chính qua thấy khó gần, thanh lãnh, nghiêm túc, giỏi giao tiếp với khác.
Lục Tĩnh Ninh thì khác, bản tính tự nhiên thiện, cái miệng cũng lợi hại, ngay từ khi mới bắt đầu gặp mặt, nóng bầu khí chính là cô .
Lý Quần Anh và Tô Minh Kinh đó cũng về dì nhỏ của Thẩm Chính, hình như tên là Lục Tĩnh Ninh đúng , trông thật trẻ trung, qua chẳng lớn hơn Thẩm Chính là bao, tính cách tiếp xúc cũng thấy thoải mái.
Nhìn thấy mấy phía định nhà, Tô Chấn Hưng liền hứng thú đó, trực tiếp nháy mắt với Thẩm Chính và Tần Dương, đó mở miệng một câu: "Mấy em đừng nhà xem nữa nhỉ? Ra ngoài điếu t.h.u.ố.c?"
Ngôi nhà là do Thẩm Chính giới thiệu, Thẩm Chính còn xem cái gì nữa chứ, ước chừng bố cục ngôi nhà Thẩm Chính còn rõ hơn bất cứ ai .
Còn chuyện hút t.h.u.ố.c chỉ là một cái cớ, giữa đàn ông với , giữa bọn họ, cần chuyện t.ử tế một phen.
Mà Tô Ngọt hiểu ám hiệu giữa những đàn ông, thấy cả Tô Chấn Hưng hút t.h.u.ố.c, nhịn đầu dặn dò một câu: "Anh , vẫn nên hút ít thôi, hút t.h.u.ố.c hại cho sức khỏe đấy."
Tô Chấn Hưng thấy câu của Tô Ngọt, ngay lập tức chọc cho văng.
Con nhóc , cái gì mà hút t.h.u.ố.c hại cho sức khỏe chứ, chẳng qua là con bé thích mùi khói t.h.u.ố.c thôi mà, thế mà lời lọt tai đến , chậc chậc chậc, một đứa em gái như thế , Tô Chấn Hưng nỡ quở trách chứ.
"Được , , , hút nữa là chứ gì." Tô Chấn Hưng xua tay hiệu cho Tô Ngọt mau nhà .
Nghe thấy cả như , Tô Ngọt yên tâm , khi ánh mắt vô tình lướt qua Thẩm Chính và Tần Dương, gì thêm.
Dặn dò Tô Chấn Hưng vì đó là trai cô, còn Thẩm Chính và Tần Dương, Tô Ngọt bày tỏ, quản nổi.
Thấy một nhóm nhà, Tần Dương nhanh chân bước ba bước thành hai đến bên cạnh Thẩm Chính, vẻ mặt đầy cảnh giác Tô Chấn Hưng, đ.á.n.h giá đối phương một hồi, cảm thấy đối phương chắc sẽ tay ở đây, bèn thở phào một .
Dù hôm nay cũng là ngày , tiệc tân gia của nhà Tô Ngọt mà, cứ coi là , thuê nhà dọn nhà tạm thời cũng thể tính là tân gia.
Không vấn đề gì.
Thả lỏng , Tần Dương lấy từ trong túi một bao t.h.u.ố.c, rút một điếu ngậm miệng.