Dự án trục vít đôi thực hiện hai năm, cuối cùng cũng thành công.
Vừa xong dự án trục vít đôi, ngay đó Viện trưởng Lương và thầy giáo bắt đầu dò hỏi xem cô ý tưởng mới nào . Nhắc đến chuyện , Tô Ngọt đều cảm thấy buồn .
Dự án mới thực sự là , chỉ điều vội, cần chuẩn thêm.
Mấy ngày nay Tô Ngọt bắt chân chạy vặt giúp đỡ dự án của thầy Đường Lưu Quang, hôm nay nếu ga tàu đón yêu thì thầy chắc chắn thả cô .
Sau khi đến ga tàu, vẫn còn hơn hai mươi phút nữa mới đến giờ tàu của bọn Thẩm Chính cập bến.
Tô Ngọt ở cửa , thong thả chờ đợi.
Sự xuất hiện của một cô gái xinh thường sẽ thu hút sự chú ý của khác, huống chi hôm nay Tô Ngọt còn đặc biệt trang điểm, tỉ lệ đầu cứ gọi là cao ngất ngưởng.
Lúc Tô Ngọt từ chối đàn ông thứ tư đến bắt chuyện thì tàu hỏa ga.
Thẩm Chính và Tần Dương bước cùng dòng , nhờ vóc dáng cao lớn nên liếc mắt một cái thấy Tô Ngọt ở cách đó xa trong đám đông.
Hai hề bỏ qua đàn ông rời khỏi bên cạnh Tô Ngọt.
Tần Dương "xoát" một cái đầu về phía Thẩm Chính, liền thấy bộ mặt âm trầm của em , ngay lập tức "phụt" một tiếng một tiếng.
Ha ha ha ha, "món quà" đón độc đáo đúng là quá buồn mà.
Không thèm để ý đến sự hả hê của bạn nối khố, Thẩm Chính sải đôi chân dài bước tới, thẳng về phía Tô Ngọt.
Còn Tô Ngọt cũng thấy Thẩm Chính và Tần Dương trong đám đông, bèn kiễng chân vẫy vẫy tay. Không vẫy tay thì với cái vóc dáng nhỏ bé của cô, e là bọn họ nhất định thấy cô.
Tuy nhiên Tô Ngọt nghĩ là lo xa . Tuy dáng Tô Ngọt nhỏ nhắn nhưng trong đám đông tuyệt đối là tâm điểm thể thấy ngay lập tức.
Hơn nữa, trong mắt Thẩm Chính ngoài cô thì còn thấy ai khác nữa.
Ưu điểm của chân dài chính là, chẳng mấy chốc Thẩm Chính mặt Tô Ngọt.
Ánh mắt dừng khuôn mặt trắng trẻo của Tô Ngọt, bộ dạng hì hì của cô lúc , trong lòng Thẩm Chính bắt đầu sùng sục nổi bong bóng, những bong bóng hạnh phúc.
Tô Ngọt ngẩng đầu yêu cao lớn mặt, đôi mắt rạng rỡ ý , cô đưa tay , khẽ nhướn mày, mở miệng : "Chào mừng trở về."
Thẩm Chính thấy động tác của Tô Ngọt, lòng xao động, vươn tay một cái ôm lấy vòng eo thon thả của cô gái, kéo cả cô lòng, cúi đầu, ngửi thấy mùi hương thanh nhã cô, hít một thật sâu.
Nhớ cô quá, khung cảnh vô trong mơ cuối cùng cũng thể thực hiện .
Anh từng vô mơ thấy ôm cô trong lòng, là mơ.
Tô Ngọt tựa lòng đàn ông, khẽ một tiếng, vài giây mới trêu chọc mở miệng nhắc nhở: "Chú ý ảnh hưởng nhé, vẫn đang mặc quân phục đấy."
Nghe thấy lời của Tô Ngọt, Tần Dương theo phía vội vàng phụ họa: " đúng, giữa thanh thiên bạch nhật, vẫn nên chú ý một chút."
Bất thình lình nhét cho một miệng cơm ch.ó, chuyện ai mà chẳng vài câu.
Nghe thấy giọng của Tần Dương, Thẩm Chính buông trong lòng , nhưng tay nắm c.h.ặ.t lấy lòng bàn tay mềm mại của Tô Ngọt. Có lẽ do tính chất công việc nên một vị trí trong lòng bàn tay chút vết chai, nhưng Thẩm Chính cảm thấy nắm lấy tay cô, trong lòng một cảm giác hạnh phúc tràn đầy.
Không thèm để ý đến Tần Dương, Thẩm Chính dắt Tô Ngọt thẳng ngoài.
Tần Dương ở phía cũng bận tâm, trọng sắc khinh bạn, quen .
Vài phút , mấy lên chiếc xe đang đỗ ở cửa ga tàu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-562.html.]
Hoàng Khâm lái xe, Tần Dương tự giác leo lên ghế phụ, như hàng ghế là dành cho cặp đôi trẻ.
Lén qua gương chiếu hậu, vẫn còn nắm tay kìa.
Hai còn rỉ tai lời thì thầm.
Chậc, Tần Dương bĩu môi, gì mà ?
thật là coi như ngoài mà, chậc chậc chậc.
Khi xe chạy đại viện, ngay lúc dừng , Tần Dương tự giác lăn xuống xe.
Thẩm Chính vẫn cử động, mắt Tô Ngọt, lưu luyến rời.
Tô Ngọt ánh mắt của đàn ông, rủ mắt, lắc lắc bàn tay vẫn đang nắm c.h.ặ.t của hai , hiệu: Buông .
Thẩm Chính lên tiếng, cố chấp cô, buông.
Chờ một lúc, Tô Ngọt đồng chí Thẩm Chính còn vẻ cao lãnh, khẽ một tiếng, mở miệng : "Xuống xe thôi, em cũng thuận tiện ghé thăm ông nội Thẩm một chút."
Đã đến thì cửa thì bất lịch sự, xe còn mấy hộp Viện trưởng Lương đưa , xách theo quà gặp mặt .
Thẩm Chính ngẩn , ngay đó phản ứng ... Ra mắt lớn!!!
Cái cái cái , chuẩn tâm lý mà. Lén vẻ mặt bình thản của Tô Ngọt, Thẩm Chính lén hít một thật sâu.
Bình tĩnh, bình tĩnh.
Ngoài xe, Tần Dương đợi vài phút, thấy Tô Ngọt cũng bước xuống, hơn nữa tay Thẩm Chính còn xách hai hộp , trong đầu lóe lên một tia sáng.
Suýt thì quên, giỏi thật! Đây là dự định... mắt lớn ?!
Vẫn là em gái Tô nhanh nhẹn, quà cáp đều chuẩn sẵn từ , sự chuẩn mà đến nhé.
Chậc chậc chậc, Thẩm Chính lúc ước chừng là sướng phát điên , gặp lớn đúng như mong ước, danh chính ngôn thuận .
Đã gặp lớn thì những chuyện khác còn xa nữa ?
Chậc chậc chậc, tiền mừng lễ Tần Dương cảm thấy cần chuẩn từ bây giờ thôi.
Thấy Thẩm Chính dắt Tô Ngọt ngang qua bên cạnh, Tần Dương vội vàng lẽo đẽo theo.
Xem náo nhiệt thể thiếu !
Đi hai phút, đến cửa nhà họ Thẩm.
Thẩm Chính buông Tô Ngọt , giơ tay "đùng đùng đùng" gõ cửa.
"Bà nội, con về ." Thẩm Chính cao giọng gọi một tiếng.
"Gọi cái gì mà gọi, về thì về thôi, dẫn yêu về, còn lễ chào mừng cho chắc..." Lời còn dứt, cửa "cạch" một tiếng mở .
Bà cụ đang lải nhải thấy mấy trẻ tuổi ngoài cửa, những lời còn ngay lập tức nuốt ngược trong, chuyển giọng ngay tức khắc: "Thằng nhóc thối , dẫn yêu về cũng báo một tiếng, nào nào nào, mau nhà ."
"Khát , ông già ơi, mau mau mau, rót chén nước."
Hô lên một tiếng, nụ của bà cụ mới rạng rỡ .