Hai vợ chồng con gái với ánh mắt nghi hoặc, ý đuổi con gái , chỉ là thấy khá lạ. Bình thường bận đến mức nửa tháng thấy mặt, mỗi về nhà cũng vội vội vàng vàng, yên tĩnh ở bệnh viện bầu bạn lâu như , giống phong cách cuồng công việc của con gái chút nào.
Đứng ánh mắt nghi hoặc của cha , Tô Ngọt dở dở , đặc biệt dành thời gian bên họ mà cũng vấn đề ?
Đương nhiên, lập tức đơn vị là hai nguyên nhân. Một là ở bên cha , hai là cảm thấy thể đình chỉ công tác ở nhà, nên ở bệnh viện đợi tin tức từ phía viện trưởng Lương.
vì viện trưởng Lương gọi điện bảo cô , nên buổi chiều Tô Ngọt về đơn vị .
"Chiều nay con về đơn vị, mấy ngày tới con sẽ bảo thím Vương nấu cơm mang đến bệnh viện đây, cũng đừng quá mệt mỏi nhé. Có chuyện gì thể liên lạc với bên cạnh con, con cũng sẽ định kỳ gọi điện về nhà, để đề phòng chuyện xảy ." Tô Ngọt cho rằng nếu cô quan tâm đến nhà nhiều hơn, chuyện của Tô Tú sẽ náo loạn thành thế .
"Chiều nay về nhớ nghỉ ngơi nhé, mỗi con về đều thấy con gầy đấy."
"Còn nữa, thím Vương nấu cơm mang qua phiền phức quá ?"
"Không phiền ạ, trả lương mà." Tô Ngọt khẽ trả lời.
Hai vợ chồng thấy con gái , mặt cũng lộ nụ theo.
Hai vợ chồng họ bản lĩnh gì lớn, chuyện công việc của con gái họ hiểu, nhưng chuyện của Tô Tú họ ít nhiều cũng lo lắng sẽ ảnh hưởng đến đơn vị của Tô Ngọt. Nghe thấy con gái chiều nay , họ đều thở phào nhẹ nhõm.
3 giờ chiều.
Bóng dáng Tô Ngọt xuất hiện ở đơn vị, thẳng phòng thí nghiệm.
Tối qua gấp quá, một việc ở phòng thí nghiệm kịp xử lý, lúc , qua xem tình hình.
Nghe Tô Ngọt trở , viện trưởng Lương đợi đến chiều tối mới gặp đích Tô Ngọt.
Lúc trong văn phòng viện trưởng Lương, Tô Ngọt và viện trưởng Lương về những chuyện gần đây.
Cầm một cốc nước ấm, Tô Ngọt ghế viện trưởng Lương, một lát mới chủ động lên tiếng: "Viện trưởng Lương, kẻ chuyện của Tô Tú tra ạ?"
"Tra một chút, xì, chuyện chút phức tạp đây." Viện trưởng Lương hít một , nhắc đến việc điều tra , ông cũng cảm thấy những thứ tra thật thể tin nổi.
Quả nhiên là ứng với một câu : Không bạn vĩnh viễn, cũng kẻ thù vĩnh viễn.
Viện trưởng Lương cứ nghĩ họ và phía giáo sư Jon là bạn, còn Jon và Matsushita là quan hệ đối địch.
Kết quả thì ?!
Trời ạ, lạy chúa ơi, lưng đạt quan hệ hợp tác .
Việc Tô Tú mất tích tra phía quốc đảo nhỏ nhúng tay thì lạ, nhưng thấp thoáng tra phía Jon cũng tham gia, cái mới là vấn đề.
Đây là hợp sức để chơi Tô Ngọt ?
Nếu tra những thứ , viện trưởng Lương cũng chẳng tin nổi chuyện .
Đợi viện trưởng Lương lải nhải thuật chi tiết sự việc một lượt, giọng điệu vô cùng phẫn nộ, đó cúi đầu , ông phát hiện Tô Ngọt dường như biểu cảm gì quá ngạc nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-549.html.]
Viện trưởng Lương kinh ngạc: "Cô dường như thấy lạ ?"
Khả năng tiếp nhận của trẻ tuổi ? Hay là Tô Ngọt thông minh đoán những chuyện , nên lúc ông cô mới một chút cũng thấy ngạc nhiên?
Nhìn ý tứ của viện trưởng Lương, Tô Ngọt nhịn , lên tiếng giải thích: "Cũng bình thường thôi ạ, dính líu đến lợi ích, những chuyện cũng đổi trong nháy mắt. Ngài thì thể giải thích việc Jon mời con nước ngoài . Đây là định đưa con nước ngoài mới xử lý đây, tay lớn như , con cũng khá đáng giá đấy chứ."
Cô nên cảm thấy vui mừng ?
Người bắt tay giảng hòa, là vì cô.
Cô cũng ngờ còn giá trị .
"Lúc mà cô còn tâm trạng đùa ? Cô định thế nào? Họ nghi ngờ cô trọng sinh, chuyện ma quỷ thần thánh như , cũng chẳng hiểu nổi trong đầu họ nghĩ cái gì nữa. Tiếp theo cô sẽ càng nguy hiểm hơn đấy." Viện trưởng Lương chút đau đầu, nghĩ đến việc Tô Ngọt nhắm , chắc chắn dễ dàng cắt đuôi những kẻ đó, thì hệ nguy hiểm tăng vọt .
Tiểu Tô thế là giấu nữa , những kẻ đó cứ thấy nước Phương Đông chúng là chịu !
Chính là hâm mộ ghen tị hận, còn tay đen tối, thật hổ.
Ông bảo mà, đang yên đang lành Jon lấy dự án mới để mời Tô Ngọt.
Hóa là tiệc Hồng Môn đấy.
"Sợ gì chứ, binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn. Nếu con mà trọng sinh, con sẽ tự nộp cho quốc gia, đem những chuyện con ghi chép nguyên văn, đó bỏ xa các quốc gia khác ở phía ." Tô Ngọt thản nhiên lên tiếng.
Dù thì sốt ruột cũng chẳng ích gì.
Tuy nhiên nộp là thể nào nộp , thôi, cô vẫn giác ngộ vĩ đại đến thế.
Kiến thức trong đầu cống hiến thì .
Cống hiến bản thì nha.
Sống đời mấy chục năm ngắn ngủi, cống hiến bản mấy chục năm là đủ , mạng nhỏ vẫn nên giữ cho thì hơn.
Vả , cho dù thực sự ghi chép hậu thế để nộp lên, với hạn chế về trình độ điều kiện, cũng chỉ là bàn luận suông thôi.
Phải bước vững chãi thì mới thể từng bước... xa hơn, định hơn.
Trên thế giới lòng là thứ chịu nổi thử thách nhất, cũng là thứ khó lường nhất.
Bởi vì, cô chỉ tin chính .
Bí mật của cô sẽ cho bất cứ ai , dù thì đ.á.n.h c.h.ế.t cũng nhận là , còn viện trưởng Lương và thầy bảo vệ cô nữa mà.
Với bối cảnh của viện trưởng Lương và thầy, bảo vệ một cô vẫn là dư dả.
Không sợ sợ, lưng chúng ! jpg