[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 537
Cập nhật lúc: 2026-02-12 18:10:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Viện trưởng Lương nhướng mày, liếc lão Đường một cái, mặt tươi như hoa.
"Chậc chậc chậc, lão Đường, giỏi hơn ông hồi trẻ đấy!"
Đường Lưu Quang một cái là hiểu ngay ánh mắt của viện trưởng Lương, hề thấy khó chịu, ngược còn chút đắc ý.
Giỏi thì giỏi thật, nhưng cái giỏi đó cũng là học trò của Đường Lưu Quang ông.
Mất hơn hai tiếng đồng hồ để "sắp xếp" những thông tin hữu ích của hội trường ngày hôm nay, cho đến khi dừng b.út, cổ tay Tô Ngọt mỏi nhừ.
"Tất cả ở đây ạ, hai bác xem qua , gì cần hỏi thì để cháu suy nghĩ thêm bổ sung." Tô Ngọt đặt b.út máy xuống, giơ tay bóp bóp cổ tay.
Hai bên cạnh chờ kịp mà cầm lấy tài liệu xem xét, mặc dù xem qua, nhưng bây giờ xem vẫn cảm giác khác biệt.
Hai đó quả thực đưa một câu hỏi, Tô Ngọt nhanh ch.óng suy nghĩ cố gắng bổ sung hết mức thể.
Loay hoay đến một giờ sáng, Tô Ngọt mới xong việc, rời khỏi phòng viện trưởng Lương.
Hoàng Khâm đợi sẵn ngoài cửa, lập tức đưa Tô Ngọt về phòng nghỉ ngơi.
Một ngày đấu trí đấu dũng, Tô Ngọt về đến phòng là vật giường ngủ .
Năm giờ sáng, khi những khác còn thức dậy, Tô Ngọt lên chiếc xe đợi sẵn ở cửa khách sạn để trở về đơn vị.
Đợi đến khi những khác tỉnh dậy, ai nấy đều vô cùng mong chờ tham gia buổi giao lưu hôm nay.
Sau đó phát hiện thấy nữa, một Kỹ sư Tô to lù lù thế mà đến.
Không hỏi , hỏi mới , lắm, việc bận, sáng sớm tinh mơ .
Cũng chính lúc , đoàn đội các nước mới phản ứng , hôm qua Kỹ sư Tô trực tiếp "tay bắt sói" , dò la thông tin của bọn họ, ngoảnh ngoảnh chạy mất .
Mắc mưu !
Phản ứng cũng vô ích, bọn họ , tiếp theo nếu Kỹ sư Tô tự nguyện, e là bọn họ còn cơ hội tiếp xúc với cô nữa.
So với lịch trình náo nhiệt ngày hôm qua.
Buổi giao lưu nửa ngày chút tẻ nhạt.
Thời gian thấm thoắt trôi qua một ngày, phía tổ điều tra chạy đôn chạy đáo một ngày cũng tra chút gì đó.
Giống như Matsushita suy đoán, kẻ nội gián tham gia vụ trộm cắp ở nhà máy lộ.
Xác định liên quan đến đảo quốc, chỉ điều khi bắt thì còn ai sống sót.
Hoặc là kháng cự đến cùng, hoặc là khi bắt thì uống t.h.u.ố.c độc tự sát.
Khi Tô Ngọt tin từ điện thoại, cô cũng khỏi thầm tặc lưỡi.
Uống t.h.u.ố.c độc tự sát, đúng là mang đậm bản sắc quốc gia của bọn họ.
Ngay khi nghĩ rằng buổi giao lưu sắp kết thúc , thì Giáo sư Jon tay.
Đêm khi buổi giao lưu kết thúc, Giáo sư Jon riêng tư tìm đến viện trưởng Lương.
Nhìn Giáo sư Jon đích tới, viện trưởng Lương vô cùng bình thản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-537.html.]
Đều là cáo già cả , khỏi cần dùng bài bản.
Trực tiếp thẳng vấn đề, Giáo sư Jon híp mắt mở lời: "Lương, gặp riêng tiểu Tô một lát."
"Yên tâm, ác ý, thích trẻ tuổi như tiểu Tô, bảo đảm sẽ gì cô , nếu Lương ông tin, lúc đó thể cùng."
Viện trưởng Lương thấy lời của Jon, nụ mặt vẫn đổi.
Biết ngay Jon vì chuyện mà đến, thực hai ngày qua đưa yêu cầu chỉ Jon, còn đoàn đội các nước khác cũng từng đề cập đến chuyện .
Không ngoại lệ, đều viện trưởng Lương từ chối.
Lý do là Tô Ngọt công việc bận, thời gian.
Lần cũng ngoại lệ, viện trưởng Lương mỉm , định mở miệng, Jon một nữa lên tiếng.
"Trao đổi ngang giá."
Bốn chữ của Giáo sư Jon khiến lời định của viện trưởng Lương phanh gấp, ông chằm chằm Jon một lúc, đó mới hỏi một câu: "Trao đổi ngang giá thế nào?"
Vốn dĩ theo ý của viện trưởng Lương, Tô Ngọt lộ diện thì thôi, tiếp theo cứ ở đơn vị là .
tình hình đổi, "trao đổi ngang giá" trong miệng Giáo sư Jon là ý nghĩa bình thường.
Dựa theo kinh nghiệm giao thiệp giữa viện trưởng Lương và Jon, Jon thể lời , thì thứ đưa chắc chắn cũng thứ tầm thường.
Cũng chính vì hiểu rõ Giáo sư Jon, nên viện trưởng Lương càng dám tùy tiện đồng ý chuyện , thể đưa đồ , điều đó đại diện cho việc Jon mưu đồ lớn.
Đây gọi là thả dây dài câu cá lớn, Tô Ngọt chính là con cá mà Giáo sư Jon nhắm trúng .
Jon lời của viện trưởng Lương là hy vọng, mỉm lấy một tập tài liệu, đưa qua: "Cái , chắc các ông cần, nhớ lầm thì dạo các ông còn đang ngóng, tặng cái cho các ông, cần lo lắng sẽ rắc rối gì về , việc tặng thứ cũng là quyết định khi bên thảo luận, cần gặp Kỹ sư Tô một ."
Nhận lấy, cúi mắt tài liệu nặng trịch, đúng là thứ bọn họ đang cần, ngẩng đầu đầy nghi hoặc chằm chằm Jon, viện trưởng Lương càng cảm thấy Jon đúng là chồn chúc tết gà ý .
" hỏi tiểu Tô , lát nữa sẽ báo tin cho ông." Viện trưởng Lương chút quyết định , khi cân nhắc quyết định vẫn nên hỏi ý kiến của đương sự là tiểu Tô.
Vạn nhất ông bên đồng ý, Tô Ngọt đến, thì tính đây?
Cuộc trò chuyện kết thúc tại đây, đợi Jon rời , ngay đó Tô Ngọt nhận điện thoại của viện trưởng Lương.
Trong điện thoại, viện trưởng Lương kể đầu đuôi sự việc một lượt, đó giao quyền quyết định cho trẻ tuổi là tiểu Tô.
Mà Tô Ngọt xong lời của viện trưởng Lương, cũng khá tò mò Giáo sư Jon chuyện gì.
Không nỡ bỏ con săn sắt bắt cá rô, Tô Ngọt cân nhắc một lúc mới mở lời: "Cháu ."
Nếu đoán ý đồ của đối phương, thì thôi, lúc đó chẳng sẽ trong hồ lô của đối phương bán t.h.u.ố.c gì .
Ai cũng kẻ ngốc, ai tự nhiên để khác chiếm tiện nghi, Jon đưa đồ, thì .
Tô Ngọt biểu thị: Có tiện nghi chiếm là đồ ngốc.
"Tiểu Tô, cháu suy nghĩ kỹ ? Vạn nhất là Hồng Môn Yến thì ?" Viện trưởng Lương thấy Tô Ngọt đồng ý sảng khoái như , ngược chút yên tâm.
Ông luôn cảm thấy chuyện gì , Jon so với Matsushita thì khá hơn một chút, nhưng nhiều, cũng chẳng hạng lành gì.
"Hồng Môn Yến, cháu nghĩ Giáo sư Jon chắc ngốc đến thế." Cô khẽ một tiếng, tiếp tục , "Chơi Hồng Môn Yến địa bàn của chúng ?"