Tần Dương thấy cây b.út máy tay Thẩm Chính, vẻ mặt đắc ý của , mặt đầy dấu hỏi chấm.
Bút máy, b.út máy thì ?!
Đẹp thì .
"Đẹp." Phối hợp hai chữ.
Ngay khi Thẩm Chính đang thầm đắc ý, Tần Dương liền móc từ trong túi một cây b.út máy cùng loại, ngây ngô : " cũng một cây, em gái nhỏ Tô Ngọt tặng đấy!"
"Hai dùng đồ đôi nha, ha ha ha, b.út máy kiểu em." Cái tên ngốc Tần Dương thấy nụ mặt Thẩm Chính lập tức biến mất, vẫn còn đang hì hì ngốc nghếch.
Thẩm Chính: ...
Nụ vụt tắt.
Đồ đôi chớp mắt biến thành đồ em?!
Cười nổi, giả trân cũng xong.jpg
Một ngày trôi qua trong nháy mắt, khi Tô Ngọt lên máy bay, lãnh đạo và giáo sư Giang còn đặc biệt bớt chút thời gian đến tiễn cô. Trên đường sân bay, hai cứ khăng khăng bảo Tô Ngọt hãy năng đến chơi, việc cứ đến là , họ đảm bảo tới sẽ tiếp đón cô chu đáo, nhất định sẽ để xảy nhiều chuyện như nữa, cam đoan sắp xếp thỏa từ A đến Z.
Đối với lời của hai vị tiền bối, Tô Ngọt cũng chỉ mỉm chứ trực tiếp nhận lời. Nghĩ cũng gì chuyện bánh bao từ trời rơi xuống, tới mời cô đến còn là chuyện gì , chẳng lẽ thực sự việc gì mà mời cô đến chơi .
Cứ thế , nếu thực sự còn cơ hội đến nữa, Tô Ngọt cũng chẳng đến . Chưa đến việc chậm trễ dự án trong tay, dọc đường còn sóng gió, đến nơi cũng chẳng yên , đây thực sự thể coi là một chuyến vui vẻ.
Tóm là, nếu thực sự cần thiết, cô chạy nữa. Giống như lời thầy Đường Lưu Quang , cơ hội để cho lớp trẻ trải nghiệm nhiều hơn, cô thì trải nghiệm đủ , nên tới cơ hội thì cứ để cho những trẻ khác trải nghiệm .
Điều khiến Tô Ngọt vui vẻ nhất trong chuyến chính là nhận một khoản tiền thưởng, tiền cũng ít, hai trăm tám mươi tệ. Con trong thời buổi coi là tiền thưởng khá hiếm thấy, bình thường ở đơn vị nhà máy , tiền thưởng thông thường chỉ vài chục tệ, lên đến hàng trăm là khó .
Dù nữa, tiền túi là vui nha, là một phàm trần, yêu tài cũng là chuyện thường tình.
Sau khi trực thăng cất cánh, lãnh đạo và giáo sư Giang theo, hai một cái, thầm nghĩ, thái độ của tiểu Tô, khả năng tới là lớn .
Trách họ, trách họ sắp xếp chu đáo, giờ hối hận cũng muộn.
Xuất phát từ phía giờ , trừ thời gian hao hụt đường, lúc về đến thành phố Kinh chắc cũng tầm nửa đêm về sáng.
Trong màn đêm, trực thăng về thành phố Kinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-508.html.]
Người xuống máy bay đầu tiên là Thẩm Chính, tiếp theo là Tần Dương và Tô Chấn Hưng, đó mới đến mục tiêu nhiệm vụ của họ là Tô Ngọt bước xuống.
Lúc Tô Ngọt xuống máy bay, hai bàn tay trái đồng thời đưa định đỡ cô. Hành động đột ngột khiến Tô Ngọt ngẩng đầu hai , một là cả Tô Chấn Hưng, một là Thẩm Chính, ngay cả Hoàng Khâm cũng hai họ chen phía .
Ánh mắt lướt qua hai lòng bàn tay rộng lớn, mặt Tô Ngọt lộ một nụ , trong lòng lẩm bẩm một câu "Làm gì đến mức yếu ớt thế", hề đưa tay mà trực tiếp thực hiện một động tác nhanh nhẹn nhảy xuống luôn.
Giờ chân cô khỏi hẳn , cần chăm sóc kỹ như , luôn cảm thấy bọn họ mỗi đều coi cô như lá ngọc cành vàng .
Thấy hành động của Tô Ngọt, Thẩm Chính nhướn mày, thần thái tự nhiên thu hồi bàn tay đưa .
Phía bên Tô Chấn Hưng liếc Thẩm Chính một cái, chút vui. Luôn cảm thấy Thẩm Chính nhân lúc bận việc thời gian qua, giờ kéo gần quan hệ với Tô Ngọt lên nhiều nha.
Con gái nhà họ Tô bọn họ, lẽ nào dễ dàng đạn bọc đường và nam sắc ăn mòn như thế ?
Nghĩ đến chuyện , Tô Chấn Hưng từng bước một bám sát lưng Tô Ngọt, để Thẩm Chính tiếp cận em gái .
Nhận hành động chút kỳ quặc của cả, Tô Ngọt còn tò mò liếc mấy cái, tình hình gì đây?
Đối với hành vi của Tô Chấn Hưng, Thẩm Chính chỉ tặng hai chữ đ.á.n.h giá, đó là "ấu trĩ", quá ấu trĩ.
Tần Dương với tư cách là ngoài cuộc, em Tô Chấn Hưng nhắm , cũng nhịn mắng một câu đồ ngốc.
Trai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng, cái điệu bộ đó của Tô Chấn Hưng là ? Định để con gái nhà họ Tô gả chồng yêu đương, bà cô đơn cả đời ? Hơn nữa, chuyện trắng Tô Chấn Hưng cũng chỉ là ngoài cuộc, Tô Ngọt mới là trong cuộc. Việc yêu đương với Thẩm Chính , chỉ Tô Ngọt mới quyền quyết định chứ. Cái điệu bộ hăng hái của Tô Chấn Hưng đúng là đồ ngốc mà!
Nửa đêm thế , Tô Ngọt đương nhiên là về nhà . Lúc đến đơn vị thì những khác cũng đều nghỉ ngơi, Tô Ngọt tự chạy đến đơn vị tăng ca bắt thức cùng, ít nhiều cũng thấy ngại.
Bên sắp xếp xe đặc biệt đưa đoàn họ về, cần Hoàng Khâm về lấy xe qua nữa.
Về đến chỗ ở, Tô Ngọt bảo bọn họ đều nghỉ ngơi, sắp xếp trực gác là . Hơn nữa về đến thành phố Kinh coi như về đến địa bàn của , bên cạnh Tô Ngọt vốn canh giữ, thể là cần đội của Thẩm Chính bảo vệ nữa.
Trơ mắt Tô Ngọt nhà, Tô Chấn Hưng ở , cái vẻ mặt đắc ý của đối phương thật khiến mà thấy ngứa mắt.
"Này , cứ thế mà thôi ? Cái thằng Tô Chấn Hưng đó hống hách quá ." Tần Dương nghiêng đầu Thẩm Chính, hỏi tiếp một câu: "Cậu cứ thế mà nhịn ?"
"Không tranh luận với kẻ ngốc, mà so đo với Tô Chấn Hưng thì chẳng hóa cũng cùng đẳng cấp với . Được , việc gì thì đêm nay nghỉ ngơi cho , sẽ liên lạc với lãnh đạo bên xem bao giờ chúng đơn vị." Thẩm Chính vẻ mặt vân đạm phong khinh, bộ dạng đó chẳng chút gì là sốt ruột.
"Cậu thật sự vội , về quân đội là gặp Tô Ngọt , lúc đó định thế nào? Còn nữa, mấy ngày thấy vẻ vui, đắc tội ? thấy mấy ngày hễ cứ thấy là mặt khó coi." Hai ngày vì cái sắc mặt đó của Thẩm Chính mà Tần Dương dám hỏi, giờ thấy tâm trạng hơn chút mới dám hỏi vấn đề tích tụ trong lòng mấy ngày nay.