[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 502

Cập nhật lúc: 2026-02-12 18:05:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai cứ như cái gì đó huyền bí lắm, chủ yếu là cái thói nổi loạn đúng ?

 

Nghĩ đến đây, Tần Dương đảo mắt một cái, còn gì để .

 

Mà cách đó xa, hai nhân vật chính đều dồn trọng tâm công việc, một chỉ huy, một việc.

 

Dưới góc của Tô Ngọt, tuy Thẩm Chính việc khiến cô hài lòng nhưng cũng coi như là , dù cũng dân chuyên nghiệp, xem một ngày hôm qua mà thể đến mức là vô cùng ưu tú , đổi khác e là chẳng hiểu mô tê gì.

 

Nếu thang điểm là mười thì Thẩm Chính thể đạt năm điểm , tính là biểu hiện đặc biệt nhưng cũng coi như là đúng quy đúng củ.

 

Dùng , còn hơn , dù những khác ở đây biểu hiện còn chẳng điểm nào đáng khen bằng Thẩm Chính.

 

Thẩm Chính vẻ mặt nghiêm túc, bên tai là giọng trong trẻo của Tô Ngọt, cô bảo nấy, thực hiện triệt để phương châm "chỉ đ.á.n.h đó".

 

Hai phối hợp cực kỳ ăn ý, ngay cả giáo sư Giang bên cạnh cũng đôi nam nữ trẻ tuổi thêm vài cái, cứ cảm thấy hai khá xứng đôi, bất kể là ngoại hình nội hàm, chắc hẳn sẽ vài tiếng chung nhỉ.

 

Tục ngữ đúng, nam nữ phối hợp việc mệt, Tô Ngọt hôm nay việc đúng là mệt, vì "thế cho đôi tay" là Thẩm Chính , chỉ khi gặp một công việc độ khó cao thì Tô Ngọt mới đích tay, những lúc khác cơ bản đều để Thẩm Chính .

 

Hoàn thành rà soát ở vài phương hướng lớn nhưng vẫn phát hiện vấn đề , Tô Ngọt nhíu mày, chút đau đầu .

 

Chẳng lẽ phương hướng sai , bỏ sót chi tiết nào đó đáng lẽ cân nhắc đến?

 

Lúc rời khỏi căn cứ, sắc mặt Tô Ngọt và giáo sư Giang đều cho lắm.

 

Không nên như mới đúng, theo suy luận thì chắc chắn vấn đề ở mấy phương hướng , rà soát vấn đề thực sự , thế thì nan giải .

 

Về đến đơn vị, lượt xuống xe, Tô Ngọt thẳng về phía ký túc xá, cô tiếp tục nghiền ngẫm xem rốt cuộc là sai ở , thể rà soát chứ!

 

Nhìn bóng dáng Tô Ngọt đầy tâm sự về phía ký túc xá, giáo sư Giang "ơi ơi ơi" vài tiếng gọi Tô Ngọt , đợi Tô Ngọt , giáo sư Giang mới : "Cô đừng để bản quá mệt mỏi, chuyện cứ từ từ, từng bước một thôi, nếu mà dễ tìm vấn đề như thì lúc đau đầu lâu như thế ."

 

"Vâng, , về đây, vẫn cảm thấy mấy phương hướng cân nhắc là sai ." Tô Ngọt lơ đãng gật đầu, trong đầu là công việc, đáp một câu xong về phía ký túc xá.

 

Cô chẳng hề thấy vẻ mặt thôi của giáo sư Giang ở phía , giáo sư Giang chỉ cảm thấy trẻ tuổi vẫn nên để áp lực quá lớn.

 

cái bộ dạng đó của Tô Ngọt, e là cô sẽ lời ông .

 

Hôm nay rà soát thất bại, trong lòng giáo sư Giang cũng chút hụt hẫng, suy nghĩ của ông và Tô Ngọt tương tự , đều khẳng định mấy phương hướng bọn họ rà soát chắc là sai, cho nên trong đó chắc chắn là bỏ sót điều gì hoặc chỗ nào nghĩ tới thì mới xảy tình trạng rà soát thất bại.

 

Đều là trong nghề, về việc rà soát thì bọn họ đều suy nghĩ cho kỹ.

 

Việc cấp bách hiện nay là báo cáo tình hình với lãnh đạo, khi ngoài hôm nay lãnh đạo đặc biệt dặn dò giáo sư Giang khi về đến văn phòng lãnh đạo báo cáo tình hình.

 

Vài phút , giáo sư Giang đến bên ngoài văn phòng lãnh đạo, giơ tay gõ cửa, thấy lãnh đạo đáp một tiếng liền đẩy cửa bước .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-502.html.]

 

Trong văn phòng, lãnh đạo sắc mặt giáo sư Giang là trong lòng đoán , e là tiến triển thuận lợi, nếu giáo sư Giang chẳng im lặng như .

 

"Không rà soát ?" Lãnh đạo ướm lời hỏi một câu.

 

Giáo sư Giang gật đầu, tiện tay kéo một chiếc ghế xuống mới : " thuận lợi, nhưng và Tiểu Tô đều cho rằng phương hướng rà soát của chúng sai, để xem xem bỏ sót chi tiết nào ."

 

"Phải tranh thủ thời gian đấy." Lãnh đạo đột ngột một câu như , giáo sư Giang lập tức ngẩng đầu sang.

 

"Ý gì đây, giục bọn ? Lãnh đạo, ông t.ử tế nhé, bọn nhanh hơn một chút, vấn đề là bọn hết cách , từng bước một chứ."

 

"Đi , ý đó, ông hiểu lầm , bảo ông tranh thủ thời gian là vì Tô Ngọt thể ở chỗ chúng quá lâu, lúc viện trưởng Lương , tối đa là một hai tháng, chớp mắt nửa tháng trôi qua , tranh thủ thời gian thì đến lúc đó Tiểu Tô về mất thôi." Lãnh đạo bất đắc dĩ giải thích.

 

Chuyện còn cách nào khác, lúc mượn tuy rõ điều nhưng ai cũng hiểu ngầm với , thể cứ để đây mãi .

 

Lãnh đạo cũng chứ, nhưng khổ nỗi chuyện đến lượt ông, viện trưởng Lương bên dạo gần đây thường xuyên gọi điện tới hỏi thăm tiến độ bên , lời tiếng đều là ý Tô Ngọt xong việc thì mau ch.óng về thành phố Kinh, bên đó còn một đống việc đang chờ.

 

Từ miệng viện trưởng Lương, lãnh đạo cũng Tô Ngọt dự án đích dẫn dắt, dự án bên đó thể trì hoãn quá lâu, cho nên ông cũng là bất đắc dĩ mới tiêm phòng cho giáo sư Giang.

 

Nếu thì , giữ cho về ?!

 

Tin , chỉ phút mốt là viện trưởng Lương sẽ xông tới ngay, kiểu gì cũng đ.á.n.h một trận cho xem.

 

Nghe lãnh đạo giải thích như , giáo sư Giang cũng sốt ruột .

 

Bây giờ Tiểu Tô vẫn còn ở đây thì còn chút phương hướng, nếu Tô Ngọt về thành phố Kinh để ông đơn thương độc mã thì chẳng càng khiến đau đầu hơn .

 

Lãnh đạo và giáo sư Giang đều đau đầu.

 

Trong ký túc xá Tô Ngọt cũng đau đầu, cả bàn, lôi một đống tài liệu đó xem từ đầu.

 

tin là tìm vấn đề !

 

Trên bàn việc chất đống những tài liệu lộn xộn, Tô Ngọt vùi đầu đống tài liệu, chẳng màng đến thứ gì khác.

 

Thời gian chớp mắt đến tối.

 

Nhìn thấy trong thấy trở , Tần Dương và Thẩm Chính chút lo lắng cánh cửa .

 

"Cả ngày ăn gì ..." Tần Dương ướm lời .

 

Sáng sớm vội vàng ngoài, bữa sáng còn ăn, về đến nơi là lao ngay công việc, bữa trưa ăn, bữa tối cũng thấy , cửa phòng đặt hai chiếc hộp cơm, lượt là bữa trưa và bữa tối lấy về.

 

 

Loading...