[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 491
Cập nhật lúc: 2026-02-12 18:05:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Hớn hở mời qua đó, đường sắp xếp chuyện thỏa đáng thể hiểu , dù thì kế hoạch đuổi kịp đổi, chuyện xảy đường đó ai mà tính toán , lúc xảy chuyện cũng chỉ mắng vài câu coi như xong."
" đến tận nơi đó , bên phía Giáo sư Giang đón , mà đám ở căn cứ đó còn thể để cho Tô Ngọt đích tay. Từng một là lũ ăn ? Một đám đàn ông con trai còn thể để cho Tiểu Tô là một đồng chí nữ đích tay, hổ , nếu như cần giúp đỡ thì thể để cho Tiểu Tô về bất cứ lúc nào nha, cần ở cái chỗ đó của bọn họ mà chịu uất ức."
Nhìn Viện trưởng Lương đang vẻ mặt kích động, đầy lòng căm phẫn, nước bọt sắp b.ắ.n cả mặt Đường Lưu Quang .
" là quá đáng thật, nhưng Viện trưởng Lương ông hãy bình tĩnh một chút , nước bọt b.ắ.n mặt ." Đường Lưu Quang dở dở bụng nhắc nhở một câu, đó mới lên tiếng thảo luận tiếp chuyện Viện trưởng Lương : "Ông chuyện , với tư cách là thầy của Tô Ngọt tự nhiên là tức giận , bắt nạt học trò của , coi là bù chắc, lát nữa bên phía bọn họ mà hỗ trợ về kỹ thuật, chúng cân nhắc kỹ lưỡng , đặc biệt là phía Giáo sư Giang, tới khó bọn họ một chút. Cũng để cho bọn họ của đơn vị thủ đô chúng dễ bắt nạt."
", dễ bắt nạt, ai mà chẳng chút tính khí cơ chứ?" Viện trưởng Lương phối hợp phụ họa một câu.
Phải là chuyện cả hai bọn họ đều thực sự tức giận, đừng cái kiểu quản đám tay nọ, đều là do nuông chiều mà cả thôi, tục ngữ quy củ thành vuông tròn, tay còn quản thì còn thể việc lớn gì, vạn nhất quốc gia thực sự cần bọn họ, từng một mẩy lên, gây chuyện lên, lúc đó dùng mấy lời nhảm nhí để lấp l.i.ế.m với lãnh đạo cấp ?
mà lúc nãy cái gì mà để Tô Ngọt về nọ, Viện trưởng Lương cũng chỉ là cho sướng mồm thôi, cái nơi xa xôi như , cũng qua đó , thể tùy tiện bảo về là về chứ, ngay cả khi Viện trưởng Lương và lão Đường đồng ý, phía Giáo sư Giang ước chừng cũng thể buông tay để về, chắc chắn trăm phương nghìn kế giữ .
Còn một điểm quan trọng nhất nữa, đó chính là Tô Ngọt - nhân vật chính trong chuyện còn lên tiếng, chắc chắn là ý định đình công bỏ về.
Theo sự hiểu của bọn họ về trẻ tuổi như Tiểu Tô, cái trò biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ nọ thì đừng đem diễn nữa. Tiểu Tô căn bản quan tâm, cũng đừng Tô Ngọt đại nhân đại nghĩa tức giận, bởi vì theo sự hiểu của bọn họ về Tô Ngọt, cô gái trẻ ngoài năng lực chuyên môn vững vàng , còn một điểm nữa là thù vặt, sổ nhỏ ghi chép , ai ai đối xử với cô đều thể ghi nhớ trong lòng một thời gian dài.
Cho nên, Tô Ngọt về, bọn họ cảm thấy phía Giáo sư Giang bên đó chắc chiếm lợi lộc gì, chừng còn đang dỗ dành thế nào chứ.
Thực tế là Viện trưởng Lương đoán đúng .
Giáo sư Giang hết lời ngon ngọt, bất kể thế nào, cứ hễ nhắc đến chuyện lão Vương dẫn theo Tiểu Bát qua đây xin , Tô Ngọt đều trực tiếp từ chối, cũng lời hoa mỹ sáo rỗng nào, chỉ thẳng một câu... cần thiết.
Thật sự cần thiết, lúc việc ban đầu nghĩ đến hậu quả?
Đám bọn họ chẳng thấy cô là đồng chí nữ nên chèn ép cô vài phần , ngờ cuối cùng đá tấm sắt , chuyện phân biệt giới tính nơi công sở bất kể là bây giờ là tương lai đều hiếm gặp, đặc biệt là đời , công ty tuyển dụng, trực tiếp hỏi cô kết hôn , trong thời gian ngắn kế hoạch kết hôn , hoặc là cô kết hôn hỏi cô mấy đứa con, dự định khi nào sinh con, dự định sinh con thứ hai .
Chính là cho nghỉ t.h.a.i sản chứ gì, cái phân biệt giới tính nơi công sở thì là cái gì?
, chuyện nghỉ t.h.a.i sản quả thực công ty cân nhắc, nhưng cần thiết quá đáng như , chẳng lẽ đều là đàn ông , đàn ông kiếm tiền, phụ nữ đều cần thiết nữa, trực tiếp để đàn ông tự sinh con tự nuôi con luôn cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-491.html.]
Có những chủ đề thực sự một đống cho rằng quan niệm đó là đúng đắn, mở công ty là để kiếm tiền chứ từ thiện, phụ nữ lắm chuyện việc phóng khoáng bằng đàn ông, thích tính toán chi li.
Đàn ông giỏi giang như , bạn còn , hễ là gán mác nữ quyền, cái gì mà "đấm thép" nọ, những ngôn luận kiểu Tô Ngọt xem qua quá nhiều các diễn đàn .
Chẳng lẽ phụ nữ tự việc, kiếm từng đồng đều cống hiến cho gia đình, chăm con, hiếu thảo với già, cái đến Bồ Tát cũng đến mức đó !
Chuyện cũng là do đụng Tô Ngọt, nếu đổi là một khác thực sự đủ năng lực xử lý chuyện , thì kết cục e là sẽ khác .
Thử nghĩ xem, nếu lúc đó Tô Ngọt năng lực tự tay, đám chắc chắn sẽ bắt đồng chí nữ như cô ngoan ngoãn về nhà lấy chồng cho , hoặc là cô cần hạ cầu xin bọn họ giúp đỡ, lúc đó còn cần Giáo sư Giang bọn họ điều đình thì đám đó mới buông lời mỉa mai châm chọc mới chịu việc.
Cái viễn cảnh đó, đúng là nghĩ thôi thấy ngạt thở .
Cho nên Tô Ngọt định tha thứ, tại tha thứ chứ, xin là chuyện của bọn họ, tha thứ là lựa chọn của Tô Ngọt.
Cô chọn tha thứ, chẳng gì sai cả.
Hai ngày nay lão Vương dẫn theo Tiểu Bát qua một hai chuyến, Tô Ngọt đều thèm nể mặt đối phương, phớt lờ là sự tôn trọng lớn nhất mà cô dành cho đối phương .
Sở dĩ cô rời là vì cân nhắc thấy dự án thực sự cần cô, cô ở đây vì Giáo sư Giang, cũng vì bất kỳ ai, mà là vì trách nhiệm, là vì công việc, dốc hết sức ở đây để xử lý vấn đề.
Cũng đừng dùng cái trò đạo đức giả đó để ép buộc cô, kỹ sư Tô thật sự quan tâm trò đó .
Muốn thì tùy, hai ngày nay vì chuyện lão Vương và Tiểu Bát qua xin nên ít trong đơn vị thấy, riêng tư cũng bàn tán, một bộ phận cho rằng Tô Ngọt quá hẹp hòi, chuyện đích đến tận cửa xin mà vẫn còn cao chịu thuận theo bậc thang mà xuống.
Đối với những lời bàn tán riêng tư của một , Tô Ngọt trực tiếp đ.á.n.h tiếng ngoài, ai gì thì thể mặt cô, chỉ cần lúc đó cô chỉ trích đối phương một trận mỉa mai mà đối phương vẫn thể giữ nguyên vẻ mặt mà tha thứ cho cô, thì cô mới nể phục.
Chuyện liên quan đến thì cứ ngoài xem kịch, đạo đức giả chính là những kẻ " hùng bàn phím", chuyện liên quan đến thì múa mép giỏi, hễ dính dáng đến bản một cái là tiêu chuẩn kép đến mức nực .
Giáo sư Giang cảm thấy chuyện ông hết cách , cố gắng hết sức , kỹ sư Tô tính khí cũng là bình thường, vốn dĩ là do lão Vương bên .