[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 488

Cập nhật lúc: 2026-02-12 18:05:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lão Vương ngẩn một lúc mới hồn .

 

Ái chà, đúng, giỏi thật, thêm dầu lửa ?

 

Cô gái nhỏ trông ngoan ngoãn hiểu chuyện mà tính tình cũng gớm thật.

 

Giáo sư Giang và lãnh đạo thấy câu đầy hỏa khí của Tô Ngọt, tam quan đều sụp đổ.

 

Lúc nãy lúc đến thế nào nhỉ, hòa khí sinh tài, chứ hỏa khí sinh tài.

 

Bị chằm chằm , Tô Ngọt vẫn bình tĩnh, cô còn thêm nữa: "Làm chút việc mà tính khí lớn thế, ai dám sai bảo chứ, thì , thì thiếu gì , ở đây bao nhiêu thế , thiếu thì chắc việc nữa ?"

 

Uỳnh một cái, lời của Tô Ngọt khiến bầu khí sôi sục lên, đầy mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g.

 

Tô công biểu thị: Cô bao giờ sợ chuyện.

 

Tuy nhiên tiếp theo là sự lúng túng, Tiểu Bát buông xuôi nữa, những khác trong nhà xưởng đều im lặng, cũng ai đến tiếp quản công việc của Tiểu Bát.

 

Trong mắt họ, Tiểu Bát là , Tô Ngọt là ngoài, bắt nạt, chẳng lý do gì giúp ngoài tát mặt .

 

Cục diện càng thêm khó kiểm soát, lão Vương cũng thấy lúng túng, chuyện Tô Ngọt đúng là đúng, việc cô xem mà cô còn tán dẫu, sai thì cô nhận một câu , cứ thích thế, cứ cứng đối cứng.

 

Lần khó xử lý đây, để ông đưa bậc thang cho leo xuống, bảo là do thành phố Kinh cử qua thì tính khí lớn mà, hổ là từ thành phố lớn tới, cái giá cũng lớn thật.

 

Ngay khi lão Vương chuẩn điều gì đó để xoa dịu bầu khí thì Tô Ngọt lạnh một tiếng.

 

Từng một đều bao che khuyết điểm, giỏi thật đấy.

 

Các , thì hết chắc?

 

, cô lên!

 

Hai tay chống hai bên xe lăn, Tô Ngọt dậy khỏi xe lăn, đẩy tay Thẩm Chính đang định vươn đỡ , "tạch tạch tạch" khập khiễng về phía vài bước.

 

Đi tới vị trí lắp đặt thiết , đầu tiên quan sát kỹ lưỡng, trong lòng bắt đầu tính toán.

 

Hành động của Tô Ngọt khiến những khác mờ mịt hiểu gì.

 

Chắc họ cho tức điên chứ, trẻ tuổi vẫn còn quá trẻ mà, nhận một cái là họ việc ngay thôi, họ cũng hạng tha cho , chỉ là mắt cái kiểu Tô công bắt nạt Tiểu Bát thôi.

 

Đến khi thấy Tô công xắn tay áo lên, trong đầu những khác đồng loạt lóe lên một tia sáng, bừng tỉnh đại ngộ... lẽ nào, lẽ nào, cô định tự đấy chứ?

 

Đừng đùa nữa, cái nếu ai cũng thì họ thành cái gì ?

 

Tuy nhiên sự thật khiến thể tin nổi, thấy rõ ràng Tô Ngọt cầm lấy công cụ bắt đầu lắp đặt thiết , những khác đồng loạt xông lên ngăn cản, đều Thẩm Chính và Tô Chấn Hưng hai chặn , ngay cả giáo sư Giang và lãnh đạo cũng về phía Tô Ngọt chặn các nhân viên của nhà xưởng .

 

"Ái chà chà, cô đừng bừa!"

 

"Đang loạn cái gì thế , mau dừng , để chúng chứ gì!"

 

"Đừng động lung tung, hỏng thì thế nào?"

 

"Chúng , chúng đến đây, cầu xin cô đấy, Tô công, đừng bốc đồng mà!"

 

" thế, để chúng , Tô công!"

 

Tô Ngọt tay khiến Tiểu Bát cũng yên nữa.

 

Đùa , cái thiết đó tốn bao nhiêu kinh phí mới nghiên cứu , vạn nhất để cô hỏng, ai đền cho nổi.

 

Đừng là bản Tô công, tất cả những tham gia hôm nay đều chịu trách nhiệm cho chuyện .

 

Tô Ngọt thấy một đám la ó đòi để họ , tay vẫn ngừng động tác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-488.html.]

 

Hừ hừ, bây giờ cầu xin cô , cái vẻ cứng cỏi lúc nãy mất .

 

Lúc nãy bảo các thì hết đến , bây giờ cô tự lên thì tất cả la ó đòi việc.

 

Hừ!

 

Muộn !

 

Bốn chặn một đám , ít địch nổi nhiều mà.

 

Tuy nhiên câu thế nào nhỉ, trong nghề xem cách , ngoài nghề xem náo nhiệt.

 

Mục tổ trưởng là thông thạo quy trình nhất, lúc đầu thấy hành động của Tô Ngọt cũng lo lắng, nhưng xem một lúc ngược còn lo lắng như nữa.

 

Những khác la ó đòi Tô Ngọt dừng , Mục tổ trưởng trái bên cạnh xem đến là hào hứng.

 

Ánh mắt tán thưởng dừng Tô công, Mục tổ trưởng biểu thị: Người trẻ tuổi kiến thức đấy.

 

Lão Vương thấy hành động của Mục tổ trưởng, vốn dĩ đang lo sốt vó dần dần cũng bắt đầu bình tĩnh .

 

phát hiện lão Vương và Mục tổ trưởng đều hành động gì, bèn cũng theo đó mà im lặng .

 

Một nháo, hai cũng theo đó nháo nữa, lượt từng một bình tĩnh .

 

Họ quan sát kỹ thì phát hiện Tô công dường như bừa, quả thực là kiến thức đấy.

 

Lúc đầu thể thấy thuần thục lắm, động tác sượng, đó giống như dần dần quen tay, động tác bắt đầu nhanh hơn.

 

Sau đó tình hình phát triển thế nào mà Mục tổ trưởng trở thành phụ tá cho Tô công, họ cũng nữa.

 

Chỉ đến khi họ định thần thì thiết lắp ráp xong .

 

Tô công lúc đang ?

 

Ồ, cô bắt đầu kiểm trắc thiết .

 

Dường như cần khác giúp đỡ, một cô cũng thể .

 

Một Tô công giỏi giang như , khiến cái việc buông xuôi lúc đầu của họ trông vẻ nực .

 

Thử nghĩ xem cái khung cảnh đó ——

 

Họ: Không nữa nữa!

 

Tô công: Tránh hết, để !

 

Cảm giác tát mặt chan chát, mặt đều tát sưng lên .

 

Giáo sư Giang khoái chí động tác của Tô Ngọt, trong lòng ngừng gào thét: Nhặt bảo bối , nhặt bảo bối !

 

Hèn gì Viện Lương và lão Đường quý trọng như thế, hóa đúng là đại bảo bối thật, cuộc đời cũng là bất ngờ, cái đại bảo bối rơi tay ông .

 

Còn thể trả về ?

 

Chiếm của riêng, tìm hiểu một chút ?!

 

Đầu óc bay bổng, giáo sư Giang cứ đực đó nhúc nhích, vặn chắn mất động tác của Tô Ngọt.

 

Tô Ngọt đang kiểm trắc ngẩng đầu lên giáo sư Giang, thấy nụ ngây ngô mặt ông, Tô Ngọt giơ tay quơ quơ mắt đối phương: "Giáo sư Giang, ngài đang nghĩ gì thế, phiền ngài tránh một chút."

 

"Hì hì, hì hì hì, nghĩ gì cả, chỉ chút tò mò, Tô Ngọt cô cũng cái ?" Giáo sư Giang vội vàng thu mấy cái tính toán nhỏ nhặt, bắt đầu quen.

 

Loading...