[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 461

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:58:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hiện tại ở bên cạnh vị tổ tông chính là Mặt Sẹo, Tô Ngọt đang thong thả rửa mặt, Mặt Sẹo nuốt trôi cục tức .

 

Tô Ngọt là trong cuộc thì chẳng cảm thấy gì, rửa mặt xong, nghiêng đầu đàn ông hung dữ bên cạnh, lên tiếng : “Bữa sáng ăn gì thế?”

 

Mặt Sẹo: ...

 

Làm nghiên cứu thì thể chút theo đuổi , ngoài ăn là ngủ, cô là heo đấy ?!

 

“Ăn mì.” Trong lòng dù phàn nàn thế nào, Mặt Sẹo vẫn lên tiếng đáp hai chữ.

 

Ngay lúc hai đang chuyện, tiếng gõ cửa cốc cốc cốc truyền tai họ.

 

Nghe thấy tiếng gõ cửa, phản ứng đầu tiên của Mặt Sẹo là xách Tô Ngọt ném trong phòng, đó đóng cửa .

 

Làm xong tất cả, Mặt Sẹo mới mở cửa, mà hai khác trong sân cũng dán mắt động tĩnh nơi đại môn.

 

Mặt Sẹo mở cửa, thấy bà thím ngày hôm qua.

 

“Tam nhi, đây đây đây, mì xong , chú cháu đặc biệt bảo thím mang qua.”

 

“Làm phiền thím , đưa cháu .” Mặt Sẹo đưa tay đón lấy, nhà nghiên cứu kiêu kỳ sẽ quấy rầy, nên đây là mì sợi Mặt Sẹo sang bảo thím từ sáng sớm.

 

Trong khí dường như tỏa một mùi thơm của thức ăn, ngay khi sự chú ý của mấy đều đổ dồn phía đại môn, đột nhiên một tiếng “cạch”.

 

Cục diện bùng nổ, thấy động tĩnh trong phòng, mấy canh giữ định tay.

 

Nên giải quyết đàn bà bên ngoài , là ấn cái con tin yên phận ?!

 

Sau đó mấy đầu liền thấy một bóng dáng mảnh khảnh từ trong phòng , tay cô còn cầm bát đũa, mà chẳng thèm đoái hoài đến những khác, trực tiếp chằm chằm cái chậu tay Mặt Sẹo.

 

Thản nhiên và thanh nhã thốt một câu: “Ăn cơm ?”

 

Ăn... ăn cơm?!

 

Cái tình hình căng như dây đàn , điều cô cân nhắc chỉ ... ăn cơm!

 

Còn nữa, quá tự nhiên quá ?

 

Ai cho cô ngoài, tự do, đây là nhà cô chắc?!

 

Xác định là nhân tài đặc biệt ?

 

Cái nhân tài đặc biệt , kiếp là heo đầu t.h.a.i !!!

 

Tác giả lời :

 

Cảm ơn các thiên thần nhỏ tặng vé Bá Vương hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho trong thời gian từ 2023-11-24 18:04:24 đến 2023-11-25 11:57:34 nhé~

 

Cảm ơn thiên thần nhỏ tặng b.o.m mìn: Dương YANG 1 cái;

 

Cảm ơn các thiên thần nhỏ tưới dung dịch dinh dưỡng: Mộ Nhiên Nhi Khởi 123 chai; Lười Lười Biếng Biếng 100 chai; Nhân Nguyệt 50 chai; Phán Phán 35 chai; Hữu Nghiêu., 『Thất Điểm°』 20 chai; Dương YANG 10 chai; Tàn Nguyệt Tử, Tiểu Thụ Diệp, my 1 chai;

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-461.html.]

 

Rất cảm ơn sự ủng hộ của dành cho , sẽ tiếp tục nỗ lực!

 

Chương 162 (Số chương theo bản gốc)

Hồi hai

 

“Ai chà, Tam nhi, đây là bạn cháu chứ gì, còn là một cô bé nữa, hèn gì cháu chăm sóc đặc biệt thế, bạn cháu trông xinh quá mất, mau mau, để bạn cháu ăn cơm , đừng để đói.” Bà thím ngoài cửa nhiệt tình lên tiếng, ánh mắt đ.á.n.h giá lướt lên lướt xuống cô gái xinh trong sân vài .

 

Trong lòng thì thầm lẩm bẩm, trông thật xinh xắn, một cô gái như thế thể cùng với Tam nhi nhỉ?

 

Trong làng ai Tam nhi ở ngoài gì, nhưng cũng Tam nhi ở ngoài chuyện , phận cô bé e là vấn đề .

 

Nhận ánh mắt phụ nữ sang, Tô Ngọt tươi ngước mắt đối phương, thậm chí còn nhiệt tình lên tiếng chào hỏi: “Chào thím ạ.”

 

“Ơ, chào cháu, , ăn sáng , phiền nữa, về đây.” Bà thím lùi ngoài, tiện tay còn đóng cửa giúp họ.

 

Mãi đến khi đóng cửa , phụ nữ mới thở hắt một , tình cảnh chẳng nữa, cứ cảm thấy quá nguy hiểm, bầu khí đó khiến thấy sởn gai ốc.

 

Nghĩ đến đây, phụ nữ vội vàng chạy .

 

Cách một cánh cửa, trong sân, Mặt Sẹo bưng một chậu mì, Tô Ngọt đang nhàn nhã trong sân, gân xanh trán giật giật hai cái, một lúc hít sâu một mới lên tiếng cảnh cáo: “Ai cho cô ngoài? Lần khi đến cô phép ngoài.”

 

“Biết , chẳng đó thôi, cũng định chạy trốn.” Tô Ngọt vân đạm phong khinh đáp một câu, dáng vẻ căng thẳng của mấy bọn họ, Tô Ngọt , tiếp tục lên tiếng trêu chọc: “Yên tâm , cũng ngu đến thế, đây là địa bàn của các mà, hơn nữa chỉ một phụ nữ, cầu cứu cũng vô dụng thôi, ba các chẳng lẽ xử nổi một đàn bà ?”

 

từ bỏ việc chạy trốn từ lâu , và các là cùng một hội mà, cái điệu bộ nhát c.h.ế.t của các kìa, còn căng thẳng hơn cả thế? còn chẳng sợ, các sợ cái gì?”

 

Vẫn là câu đó, tính sát thương lớn nhưng tính sỉ nhục cực cao, những lời của Tô Ngọt khiến mấy đấng mày râu đều chút đỏ mặt tía tai, là vì tức giận.

 

Cái gì mà gọi là bọn họ sợ hãi, bọn họ mới sợ.

 

Còn nữa cái nhà nghiên cứu bệnh , đúng như Lý Tự Hào , bệnh nặng!

 

Có con tin nào rơi tay kẻ mà dám ăn ngủ công khai như thế ?

 

Ngay lúc mấy đang tức giận, Tô Ngọt tự giác bắt đầu ăn sáng. Tục ngữ đúng, tự tay cơm no áo ấm.

 

Còn về tình huống , Tô Ngọt thật sự nghĩ đến việc cầu cứu, ba đàn ông to khỏe, với cái hình nhỏ bé của Tô Ngọt, cộng thêm bà thím lúc nãy, còn chẳng đủ cho khởi động tay chân nữa!

 

Và việc cầu cứu là một hành động trăm hại mà một lợi, lúc đó đừng cứu , ngược còn thật sự trở thành tù nhân thực thụ.

 

Tổn thất cái “giang sơn” mà cô khó khăn lắm mới gây dựng .

 

Vừa ăn, trong đầu xoay chuyển suy nghĩ cực nhanh.

 

Từ bỏ chạy trốn chắc chắn là thể nào, nhưng tìm cơ hội, nếu chạy trốn mà bắt thì sẽ còn cơ hội .

 

Ngồi xổm trong sân, Tô Ngọt ăn mì, ánh mắt bất động thanh sắc lướt qua bố cục trong sân, trong sân ba , cộng thêm Lý Tự Hào về, tổng cộng là bốn , một chọi bốn, đúng là nan giải thật.

 

, cơ hội là dành cho chuẩn , và Tô Ngọt thể hiện rằng, cô luôn trong tư thế sẵn sàng.

 

Mà lúc , bà thím trở về nhà lập tức đóng cửa viện , thở hồng hộc.

 

 

Loading...