[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 454
Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:58:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cũng đúng, nhưng mà chuyện cũng chẳng liên quan gì đến dân đen chúng , trời đất ơi, năm mươi đồng lận, con lợn nhà nuôi cả năm năm ngoái cũng chỉ bán hơn một trăm đồng, năm mươi đồng là mua bao nhiêu lợn con ."
"Haha, đúng thế, một bằng bao nhiêu là lợn con ."
Ngồi bên cạnh hai , Tô Ngọt cuộc đối thoại của họ, khóe miệng kìm mà giật giật.
Cô nên vui nên buồn đây, dù cô cũng khá là đáng giá nhỉ, thể vẽ dấu bằng với lợn con .
Cô = bao nhiêu là con lợn con!
Trong đầu hiện lên những hình ảnh chút cảm giác, Tô Ngọt dở dở .
Mưa tạnh , con đường lầy lội cũng dễ hơn một chút, từ thôn đến huyện mất hơn nửa tiếng đồng hồ.
Sau đó Tô Ngọt đưa thẳng đến bệnh viện gần huyện nhất, hai bà con còn giúp thủ tục nhập viện.
Trước khi phòng phẫu thuật, Tô Ngọt luôn che vết thương cho xem, điều chọc giận bác sĩ .
"Ôi chao, đồng chí nhỏ ơi cô , xem vết thương cô thương thế nào, cô phẫu thuật là phẫu thuật ? Chuyện do bác sĩ chúng quyết định, cô cứ cứng đờ như thì đến bệnh viện gì chứ."
"Mau lên, cuốn ống quần lên, để xem vết thương."
"Xem vết thương mới phòng phẫu thuật, cần phẫu thuật còn ."
Tô Ngọt trong văn phòng bác sĩ mắng cho xối xả một trận, nhưng cô vẫn buông tay , thể để tùy tiện đây là vết thương do s.ú.n.g, nếu Tô Ngọt cũng thể xác định là phòng phẫu thuật là mất mạng .
Cho dù phòng phẫu thuật, tin tức bên cô rò rỉ ngoài, ai khi khỏi phòng phẫu thuật đối mặt sẽ là cái gì?
Sắc mặt tái nhợt, khiển trách vẫn thản nhiên như , thái độ khiến bác sĩ cũng cảm thấy khó hiểu, ngay khi bác sĩ còn định lên tiếng, bệnh nhân mở lời.
" thể gặp Viện trưởng của các ? Hoặc là thể gọi một cuộc điện thoại ?"
"Gặp Viện trưởng gì, còn gọi điện thoại nữa, văn phòng điện thoại, cô nếu yêu cầu thì đến văn phòng Chủ nhiệm của chúng mà gọi, Chủ nhiệm..."
Bác sĩ lời còn dứt, một bóng mặc áo blouse trắng từ bên ngoài bước , thấy cảnh tượng giằng co trong văn phòng, nghiêm mặt bước , lên tiếng : "Có chuyện gì ? Cả căn phòng mùi m.á.u tanh thế ?"
Chú ý tới mảng màu đỏ lớn loang chân bệnh nhân, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, "Làm gì thế, mau xử lý vết thương chứ, cứ thế là cần mạng nữa ?"
"Chủ nhiệm Lý, bệnh nhân yêu cầu gọi điện thoại hoặc gặp Viện trưởng, đây chẳng ..."
"Gọi điện cái gì, còn gặp Viện trưởng nữa, lên trời , nhanh lên chuẩn một chút để xử lý vết thương." Chủ nhiệm Lý với tư cách là một bác sĩ, lập tức xổm xuống định xem xét vết thương của bệnh nhân, tuy nhiên tay đưa thấy bệnh nhân né tránh ngăn cản, Chủ nhiệm Lý trực tiếp đưa tay ấn , dù cũng là một đàn ông to lớn, ấn một cô gái nhỏ như thế là chuyện dễ như trở bàn tay, bác sĩ lúc nãy cũng vội vàng chạy giúp ấn bệnh nhân xuống.
Tô Ngọt đầu tiên ấn chế như , giãy giụa một hồi thấy tác dụng bèn thời thế là trang tuấn kiệt.
Mà Chủ nhiệm Lý thấy bệnh nhân ngoan ngoãn trở , giây tiếp theo liền đưa tay cẩn thận cuốn ống quần của bệnh nhân lên.
Nhìn thấy vết thương trong nháy mắt, Chủ nhiệm Lý lập tức trợn to hai mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-454.html.]
Làm nghề y mấy chục năm, vết thương do s.ú.n.g và vết thương do ngã ông vẫn thể , vết thương chân cô gái nhỏ, Chủ nhiệm Lý ngẩng đầu liếc bệnh nhân một cái, cũng chuyện lớn !
Mà bác sĩ trẻ tuổi lúc nãy thấy vết thương cũng sững sờ, cho đến khi thấy Chủ nhiệm Lý lên tiếng mới lấy tinh thần.
"Tiểu Lưu, tìm Viện trưởng qua văn phòng một chuyến, ngoài chuẩn dụng cụ mang đến văn phòng ." Chủ nhiệm Lý khi dặn dò xong liền về phía bệnh nhân, lên tiếng : "Đưa cô đến văn phòng , xử lý vết thương cho cô, sẵn tiện để cô gọi điện thoại."
Chủ nhiệm Lý lờ mờ đoán phận của cô gái nhỏ , đêm nay huyện nhỏ quả thực là bình tĩnh nha, nửa đêm các đơn vị ngoài tìm , ngay cả bệnh viện họ cũng nhận thông báo, nếu bệnh nhân đặc biệt đến bệnh viện thì lập tức báo cáo.
Thật sự ngờ tới, thực sự đến bệnh viện , với vết thương do s.ú.n.g , chuyện Viện trưởng đến thì xử lý .
Tiểu Lưu lập tức chạy ngoài, Chủ nhiệm Lý dìu Tô Ngọt về phía văn phòng của ông.
Nói hai đầu.
Tiểu Lưu chạy ngoài đó tim đập thình thịch, trực tiếp đến văn phòng Viện trưởng.
Hù hù hù, đến văn phòng Viện trưởng Tiểu Lưu đẩy cửa trực tiếp .
Bên trong văn phòng, một bóng tròn trịa ở bàn việc, thấy xông , nhíu mày ngẩng đầu qua.
Thấy là một trẻ tuổi , Viện trưởng vui sa sầm mặt, lên tiếng : "Cậu ở bộ phận nào, văn phòng lãnh đạo gõ cửa ?"
"Viện trưởng, thật xin , quên mất, bộ phận chúng tiếp nhận một bệnh nhân đặc biệt, Chủ nhiệm Lý bảo đến mời ngài qua đó một chuyến."
Theo lời Tiểu Lưu dứt, hình tròn trịa của Viện trưởng nhanh ch.óng dậy khỏi vị trí, ánh mắt sắc bén Tiểu Lưu, lên tiếng : "Bệnh nhân đặc biệt, ai đang xử lý?"
"Chủ nhiệm Lý ạ, Chủ nhiệm Lý đưa về văn phòng ông ." Bác sĩ Lưu xong, giây tiếp theo Viện trưởng vội vã ngoài.
Tiểu Lưu thấy , vội vàng theo.
Vài phút , hai đến văn phòng Chủ nhiệm Lý.
Không kịp gõ cửa, Viện trưởng trực tiếp đẩy cửa.
Tuy nhiên khi bước , văn phòng của Chủ nhiệm Lý trống .
Đừng là bệnh nhân, ngay cả Chủ nhiệm Lý cũng thấy .
"Người ?" Viện trưởng đầu Tiểu Lưu.
", ạ, Chủ nhiệm Lý đưa phòng phẫu thuật ? Bệnh nhân trúng đạn, tìm hỏi xem."
Tiểu Lưu hoảng loạn xoay tìm y tá của bộ phận, chộp lấy một , lo lắng hỏi: "Y tá Trương, Chủ nhiệm Lý đưa bệnh nhân lúc nãy phòng phẫu thuật ?"
"Phẫu thuật? Không mà, nhận thông báo phẫu thuật, Chủ nhiệm Lý ở văn phòng ?" Y tá Trương nghi hoặc hỏi ngược một câu.
Tiểu Lưu thấy lời y tá Trương, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ... xong đời !