Nói chuyện thì cứ , mà còn quên tranh thủ nịnh vợ là Lý Quần Anh đang ở bên cạnh.
Thật là nỡ mà, một thật thà như Tô Minh Quảng cũng ép ăn một đống "cẩu lương".
Lý Quần Anh chọc , ha ha vài tiếng.
Con gái đúng là giống bà thật, hai con ngoài ai cũng bảo một cái là thấy giống ngay.
"Còn chuyện mất mặt , mất mặt cái gì chứ? Vốn dĩ con bé là con gái nhà họ Tô chúng , bác chính là bác cả của Tô Ngọt. Con bé còn chẳng chê chúng mất mặt, còn mua nhà cho chúng chuyển tới Bắc Kinh nữa, chúng đừng tự hạ thấp . Bác cả, bác đúng là nghĩ quẩn quá."
"Hiện giờ bác đang công trình lớn như thế, tiền thì chính là ông chủ lớn đấy, đừng quá để tâm đến lời khác . Tô Ngọt nhà bảo , con sống một đời, vui vẻ mới là quan trọng nhất."
Tô Minh Kinh dáng vẻ của cả mà lên tiếng khuyên nhủ vài câu.
Mất mặt gì chứ, Tô Ngọt bao giờ chê họ mất mặt ?
Tô Ngọt bây giờ đúng là khác xưa , nhưng con bé vẫn là con gái nhà họ Tô chúng mà. Người nông thôn thì chứ, nông thôn chẳng kém gì thành phố cả.
Tô Minh Quảng thấy cái vẻ vô tư lự của chú ba thì thấy ngưỡng mộ.
Chú ba thật đấy, một cô con gái ngoan như Tô Ngọt, chẳng bù cho Tú nhà . Nhắc đến Tú, trong lòng Tô Minh Quảng thấy nghẹn thắt .
Một đứa con gái ngoan ngoãn trở nên như chứ?
Có lẽ Tô Minh Quảng , những sinh bản chất xa , ví dụ như Tô Tú. Sự giáo d.ụ.c của Kim Yến lẽ , nhưng Tô Tú vốn dĩ căn tính hỏng . Có từ đầu thì cái tâm địa đó vẫn thế nên mới biến thành như .
Tô Minh Quảng nhanh ch.óng gạt chuyện của Tô Tú qua một bên, sống cho hiện tại thôi. Giống như chú ba , giờ cuộc sống khấm khá , đợi một thời gian nữa công trình xong, tiền công trình quyết toán xong, lúc đó tiền cũng thể mua nhà ở Bắc Kinh.
Mua nhà ở Bắc Kinh, con trai lấy vợ cũng dễ dàng hơn, cuộc sống sẽ thôi.
Nhắc đến con trai Tô Chấn Hưng, nó ở trong quân đội thế nào .
Trong quân đội ——
Tô Chấn Hưng vẫn . Anh mới thành xong một nhiệm vụ về đơn vị, phối hợp với phía công an bắt giữ một băng nhóm buôn , về đơn vị sẽ nghỉ phép một tuần.
lúc nghỉ phép một tuần, Bắc Kinh một chuyến là quá đủ .
Làm một giấc ngon lành đến tận sáng hôm , ngày thứ hai Tô Chấn Hưng hớn hở thu dọn hành lý chuẩn xuất phát.
Tám giờ sáng, xe vận tải tiếp tế của quân đội sắp khởi hành.
Lúc Tô Chấn Hưng đang ở thùng xe trống phía , mắt thấy sắp xuất phát , bỗng nhiên thấy tiếng bước chân "tạch tạch tạch" dồn dập. Chờ đến khi Tô Chấn Hưng ngẩng đầu lên liền thấy hai bóng dáng quen thuộc leo lên xe.
Hai leo thoăn thoắt lên đây khi thấy Tô Chấn Hưng cũng ngạc nhiên.
Hì hì hì, duyên phận thật đấy, cùng ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-440.html.]
"Hê, Tô Chấn Hưng, lên thành phố ? lúc tiện đường . Lần chúng cũng định ..." Về Bắc Kinh.
Ba chữ cuối của Tần Dương còn kịp thấy ánh mắt cảnh cáo của Thẩm Chính chiếu tới, liền vội vàng bịt miệng .
Phải , thể để Tô Chấn Hưng hành trình của họ , nếu sẽ gây nghi ngờ mất.
Mà Tô Chấn Hưng cái điệu bộ đó của Tần Dương, liền đảo mắt khinh bỉ, chẳng chút hứng thú.
Tô Chấn Hưng cũng tính toán riêng của . Lần bí mật Bắc Kinh, nhất định mang theo hai cái đuôi .
Mỗi một ý nghĩ, khi xe xuất phát, suốt dọc đường mấy họ đều tìm cách đ.á.n.h trống lảng cho . Tóm gì cũng , miễn là tiết lộ hành tung của .
Đợi đến khi xe tới thành phố, ba mang theo tâm tư riêng lượt nhảy xuống xe.
Đợi xe chạy , ba trân trân.
Giây phút chia tay đến.
"Tới đây là chia tay , Tô Chấn Hưng, mấy em hẹn gặp ở đơn vị nhé!" Tần Dương vẫy vẫy tay, chỉ điều ánh mắt Tô Chấn Hưng chút thâm sâu khó lường, vô cùng tế nhị!
Tô Chấn Hưng cũng vẫy tay, mặt hiếm khi lộ một nụ : "Hẹn gặp nhé."
Thẩm Chính gì. Tô Chấn Hưng và Tần Dương quá quen với cái tính nết lầm lì của Thẩm Chính .
Nhìn theo bóng lưng Tô Chấn Hưng rời , Thẩm Chính chằm chằm bóng , trong lòng luôn một dự cảm lành cho lắm.
Rốt cuộc là chỗ nào nhỉ?!
Bên cạnh Tần Dương nhận ánh mắt của Thẩm Chính, bèn vỗ vai , hi hí : "Nhìn cái gì mà , còn luyến tiếc Tô Chấn Hưng đấy ? Lần chúng xa cái thằng ranh con Tô Chấn Hưng một tuần liền đấy, đúng là chút nhớ nhung thật!"
"Cái câu đó thế nào nhỉ, một ngày gặp như cách ba mùa thu mà!" Tần Dương trổ tài dùng văn vẻ.
Suỵt, Thẩm Chính nổi hết cả da gà da vịt lên .
"Nhớ nhung" là cái từ gì chứ, hơn nữa "một ngày gặp như cách ba mùa thu" dùng như thế, chí ít là nên dùng mấy thằng đực rựa với .
Còn một điểm quan trọng nhất, Thẩm Chính cứ cảm thấy... chỗ nào đó đúng.
Chương 154 (Chương 441):
Ga tàu hỏa đông đúc tấp nập, Tô Chấn Hưng giữa đám đông, vai vác một cái bọc. Tuy mặc quân phục nhưng giữa đám đông vẫn ngẩng cao đầu, lưng thẳng tắp, liếc mắt cái là thể nhận ngay công an thì cũng là quân nhân. Chỉ hai nghề nghiệp mới tạo cho họ một hành vi cử chỉ mang tính thói quen như .
Mà Tô Chấn Hưng mới ga tàu hỏa mấy phút, đó cũng hai quen cũ xuất hiện ở ga tàu.
Ga tàu hỏa cũng chỉ rộng chừng đó chỗ, cả ba đều là những cao kều, thuộc loại mà chỉ cần giữa đám đông là thể nhận ngay.
Mà chiều cao của ba họ cũng quyết định việc họ thể ngay lập tức thấy sự hiện diện của đối phương giữa đám đông.
Trời mới khi thấy Tần Dương và Thẩm Chính, mặt Tô Chấn Hưng là biểu cảm gì. "Âm hồn tan" cũng đến mức như hai chứ. Trước đây thành phố chạm mặt thì còn thôi , dù địa phương cũng nhỏ, thể hiểu . khó khăn lắm mới xa một chuyến mà thế quái nào vẫn cứ chạm mặt , đúng là nghiệt duyên mà.