[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 439
Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:53:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy đó chỉ sự tiếp xúc ngắn ngủi, Lục Tồn khẳng định Tô Ngọt chắc chắn thông minh. Lúc nãy khi gặp ở phòng chờ, tay cô cầm một cuốn sách chuyên ngành độ khó cao. Cuốn sách đó Lục Tồn từng mở lời mượn thầy, nhưng thầy đưa câu trả lời là độ khó quá cao so với . Có lẽ vì mượn nên cứ canh cánh trong lòng, lúc nãy thấy cuốn sách trong tay Tô Ngọt mới mạo lên tiếng như .
Cuốn sách giờ cũng là của ai , tám chín phần mười là thầy đưa cho tiểu sư .
Cuốn sách đến một sư như còn thấy khó, mà thầy đưa cho tiểu sư là Tô Ngọt xem, chẳng nghĩa là tiểu sư còn giỏi hơn cả ?
Người sư mới quen cứ liên tục đưa mắt về phía , Tô Ngọt giả vờ như thấy cũng .
Tuy nhiên lúc Tô Ngọt đang mải chuyện với thầy, nên cũng bận tâm lắm đến chuyện sư thường xuyên .
Xe của Hoàng Khâm nãy đỗ ở cửa xa. Vừa chuyện Tô Ngọt dẫn thầy tới chỗ đỗ xe.
Đường Lưu Quang thản nhiên bước lên xe của Tô Ngọt, trái sư bên cạnh một nữa cho chấn động đến vỡ vụn thế giới quan.
Chiếc xe ... là của tiểu sư ?
Hơn nữa Lục Tồn còn chú ý thấy thanh niên vẫn luôn theo bên cạnh Tô Ngọt dường như cũng đơn giản.
Tiểu sư đúng là thèm màng đến sống c.h.ế.t của đám sư họ mà, quá đỗi ưu tú, cho họ trông thật phế vật.
Chẳng trách thầy coi trọng như thế. Có thể tưởng tượng , so với tiểu sư , đám sư họ thông đồng "thất sủng" hết cả . Từ nay về trong lòng thầy chắc chỉ mỗi một học trò là tiểu sư thôi.
Đường Lưu Quang ở vị trí của , chuyện với Tô Ngọt một hồi lâu, đó phát hiện Lục Tồn tiếng nào.
"Sao im re thế , còn nữa, tự dưng em tới đón thầy? Thầy cũng báo cho em chuyện thầy về ?" Đường Lưu Quang về hướng Lục Tồn hỏi một câu.
Nghe thấy thầy lên tiếng, Lục Tồn lúc mới hồn , vội vàng đáp: "Em tin từ chỗ sư Chu ạ, sư Chu thì tin từ phía Viện trưởng Lưu, thầy sắp về Bắc Kinh nên em đặc biệt xin nghỉ để chạy tới đây..." Ngượng ngùng gãi gãi gáy, Lục Tồn tiếp: "Không ngờ gặp tiểu sư cũng tới đón thầy, đúng là trùng hợp quá."
"Xin nghỉ gì chứ, thầy về thì cũng về , gặp lúc nào mà chẳng ? Em còn đặc biệt xin nghỉ, lỡ lãnh đạo ý kiến thì công việc của em tính ? , em ở đơn vị thế nào, quen ?"
"Dạ ạ, lúc đầu chút quen. Thầy cũng đây bận rộn như thế, đột ngột nhàn hạ hẳn nên nhất thời thích nghi ." Khi nhắc đến hai chữ " đây", trong mắt Lục Tồn thoáng hiện lên vẻ hoài niệm.
Tô Ngọt chú ý tới thần sắc của sư , trong lòng thầm đoán, xem sư cũng là câu chuyện đây.
Tiếp đó mấy chuyện thêm một lát. Vốn dĩ Lục Tồn mời họ ăn một bữa cơm, nhưng từ chối. Đường Lưu Quang về nên đơn vị ngay, còn chuyện ăn uống thì để .
Thế là cô lái xe đưa Lục Tồn về đơn vị .
Xe dừng ở cổng đơn vị của Lục Tồn. Tô Ngọt và Đường Lưu Quang trong xe Lục Tồn bên lề đường vẫy vẫy tay, đó xe mới khởi động rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-439.html.]
Mà ở trong xe, Đường Lưu Quang cũng nhắc đến chuyện của Lục Tồn.
Tiếc cho quá. Lục Tồn ban đầu trong giới của họ cũng coi như là một ngôi đang lên, việc tận tụy, đối với công việc cực kỳ tỉ mỉ, chuyện theo dự án tăng ca thâu đêm suốt sáng là chuyện cơm bữa.
Đáng tiếc là một nhân tài như mà chuyển ngành.
Nhắc đến chuyện chuyển ngành thì đến nhà của Lục Tồn. Gia đình Lục Tồn ban đầu bố , em gái và ông bà nội, nhưng một vụ t.a.i n.ạ.n khiến nhà của Lục Tồn mất sạch trong cùng một ngày. Đó là một vụ nổ, do yếu tố con gây .
Không cần Đường Lưu Quang cũng là chuyện gì. Giới của họ độ nguy hiểm quá cao, chỉ bản mà nếu lộ danh tính còn liên lụy tới cả nhà.
Người nhà Lục Tồn gặp chuyện, bắt đầu suy sụp. Bởi vì đó nhà Lục Tồn vốn tán thành việc công việc nguy hiểm như , thậm chí ít khuyên chuyển ngành, nhưng Lục Tồn đều từ chối. Cho đến khi nhà còn nữa, Lục Tồn mới dứt khoát nộp đơn xin chuyển ngành.
vì từng công việc trong lĩnh vực , nên khi chuyển ngành Lục Tồn cũng sự tự do . Trong bóng tối luôn giám sát hành động của , ngay cả bây giờ cũng . Có lẽ là mười năm, hoặc hai mươi năm, khi xác định Lục Tồn bất kỳ biểu hiện bất thường nào thì việc giám sát bí mật mới bãi bỏ.
Nhắc đến chuyện Đường Lưu Quang chút bùi ngùi, một mầm non như thế, đáng tiếc thật.
Nghe đến đây, Tô Ngọt im lặng.
Có lẽ mỗi đều những suy nghĩ khác , những lựa chọn khác . Đối với chuyện của sư Lục Tồn, Tô Ngọt đưa bình luận gì.
Không thấy Tô Ngọt lên tiếng, Đường Lưu Quang đầu cô, : "Nói nhiều như , thầy bảo là con đường dễ . Con còn trẻ, vẫn còn cơ hội để cân nhắc kỹ ."
"Con bao giờ hối hận ạ. Còn về việc cân nhắc..." Hiện giờ cô còn cơ hội để cân nhắc ?
Trẻ trung thì cô phủ nhận, nhưng hiện tại cô là của đơn vị , hợp đồng ký, dự án kinh qua cũng hai cái . Nếu cô rút khỏi giới , chắc giống như sư Lục Tồn, sống sự giám sát suốt mấy mươi năm.
Hơn nữa, Tô Ngọt bao giờ nghĩ tới việc rút lui. Cô lẽ thể đảm bảo chuyện đều vẹn sơ hở, nhưng cô sẽ nỗ lực hết để bảo vệ bản , bảo vệ gia đình.
Đã bước chân giới thì chỉ tiến lùi. Chẳng câu : "Cung giương thì mũi tên đầu " .
Đời thực ngắn ngủi, chi bằng hãy sống một thật rực rỡ, lựa chọn phương thức yêu thích để sống trọn một đời là đủ .
Phía bên , khi đêm xuống, Tô Minh Quảng về nhà.
Vừa nhà đem chuyện ở công trường hôm nay kể cho vợ chồng chú ba , còn tiện thể báo cho họ chuyện Tô Ngọt tuần sẽ về nhà.
Nói xong, Tô Minh Quảng chút ngại ngùng : "Chú ba , chú bảo liệu mất mặt Tô Ngọt ? Mấy ở công trường cứ bảo trông hai bác cháu chẳng giống chút nào."
"Dĩ nhiên là giống !" Tô Minh Kinh thèm suy nghĩ mà đáp ngay một câu. Thấy ánh mắt sững sờ của cả, tiếp: "Bác cả , đó là con gái em nên thể giống bác . Hơn nữa mấy cô con gái nhà họ Tô chúng đều chẳng giống mấy em chút nào, ngược mấy đứa con trai thì giống hệt mấy bác cháu lúc nhỏ. Con gái nhà em là giống nó, xinh lắm."