[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 437

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:53:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Liễu thấy hành động của Tô Ngọt, liền rảo bước theo, Thành béo thấy cũng vội vàng bám gót.

 

Phía bên , công nhân cạnh Tô Minh Quảng thấy Tần tổng và mấy họ đột nhiên về phía , vội vàng vỗ vai Tô Minh Quảng, : "Tới tới , Tần tổng và họ đang về phía chúng kìa."

 

Tô Minh Quảng thấy , chẳng cần đồng nghiệp nhắc nhở, thấy Tô Ngọt thẳng về phía , Tô Minh Quảng liền đoán chắc là con bé tới tìm .

 

Chỉ một lát , hai bên tụ họp , Thành béo đợi ai lên tiếng lập tức tiến lên một bước.

 

"Đồng chí Tô, giới thiệu với cô một chút, đây là cai thầu của công trường chúng , Tô Minh Quảng."

 

"Tô Minh Quảng, đây là đồng chí Tô, bạn của Tần tổng, là khách quý đấy!"

 

Thành béo cố ý nhấn mạnh hai chữ "khách quý", đồng thời nháy mắt hiệu cho Tô Minh Quảng, đừng năng bừa bãi, cái gì nên thì , nên thì ngậm miệng .

 

Nghe lời giới thiệu của Thành béo, Tô Ngọt và Tô Minh Quảng đồng loạt đầu, ánh mắt đầy ẩn ý rơi lên Thành béo.

 

Tần Liễu thấy cũng nhịn mà "phụt" một tiếng bật .

 

Ha ha ha ha, Thành béo giỏi thật, giới thiệu Tô Ngọt và Tô Minh Quảng với , một nhà cả, lời giới thiệu của thừa thãi đấy.

 

Tuy nhiên Thành béo hề , thấy tiếng của Tần tổng, Thành béo ngơ ngác, cái đầu vốn dĩ tinh khôn bỗng nhiên kịp nảy .

 

Tần tổng cái gì thế nhỉ?

 

Có lẽ vì vẻ mặt ngơ ngác của Thành béo quá buồn , ngay cả trong mắt Tô Ngọt cũng hiện lên một tia ý , cô : "Không cần giới thiệu, chúng quen ."

 

Thành béo: Quen, quen ?!

 

"Khụ khụ, thấy trùng hợp quá , hai họ đều họ Tô đấy." Tần Liễu bụng nhắc nhở một câu.

 

Ngay khi Thành béo còn đang ngẩn , gã thấy Tô Ngọt cất tiếng gọi Tô Minh Quảng.

 

Cô gọi một tiếng: "Bác cả."

 

Bác cả, bác cả, bác... Họ là một nhà !

 

Thành béo lập tức hiểu , nhưng ai mà ngờ Tô Ngọt và Tô Minh Quảng một nhà cơ chứ. Một xe sang trọng tới là bạn của Tần tổng, một việc trướng Tần tổng, mặc quần áo rách rưới, trông thật thà chất phác.

 

Nhìn kiểu gì cũng thấy giống một nhà cả!

 

"Tô Ngọt, cháu tới tìm bác việc gì ?" Tô Minh Quảng thực sự là giỏi ăn , chỉ thể nặn một câu khô khốc như .

 

"Không gì ạ, cháu chỉ qua chào bác một tiếng thôi, bác việc ở đây cũng đừng để mệt quá." Dưới trướng bao nhiêu như , dù cũng là cai thầu, bản cũng đừng quá thật thà mà hùng hục việc.

 

"Không mệt mệt, cũng nhẹ nhàng thôi, giống như lúc ruộng ở quê mà." Tô Minh Quảng hiền hậu.

 

"Không mệt là ạ. Bác hôm nay về với bố cháu một tiếng, thứ Bảy tuần cháu về nhà."

 

"Được , bác nhớ ."

 

Nhận thấy rõ ràng bác cả ở đây chuyện với chút tự nhiên, lẽ vì quá nhiều ánh mắt đang chằm chằm , Tô Ngọt vài câu tiếp tục nữa.

 

Tiếp đó Thành béo vẫn dẫn họ loanh quanh công trường, nhưng so với lúc thì rõ ràng là chút tâm thần bất định.

 

Thành béo giới thiệu tiến độ công trường, bắt đầu tự kiểm điểm bản , gã chỗ nào thiện với Tô Minh Quảng nhỉ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-437.html.]

Chắc là , cùng lắm là đá để leo lên thôi, nhưng Tần tổng từ chối , cái cùng lắm chỉ tính là "mưu đồ bất thành" thôi.

 

Bây giờ gã hiểu tại Tần tổng nhất quyết giữ Tô Minh Quảng , bởi vì chỗ dựa của còn vững chắc hơn nhiều!

 

So với đồng chí Tô xe tới , Thành béo thấy cái ông họ của ruột bên nhà ngoại vợ việc ở cơ quan nọ cơ quan lập tức chẳng thấm tháp nữa.

 

Ông họ của ruột bên nhà ngoại vợ cũng chẳng cái đãi ngộ xe , lập tức so sánh xuống ngay.

 

Tô Ngọt cũng nhiều thời gian để nán đây lâu, hôm nay cô chỉ tiện đường qua một chuyến, lát nữa cô còn ga tàu đón .

 

Dự án của thầy Đường Lưu Quang bên chỗ Viện trưởng Lưu kết thúc giai đoạn , trở Bắc Kinh chắc là sẽ về đơn vị ở đây luôn.

 

Sẵn tiện Tô Ngọt tranh thủ thời gian, chạy qua chỗ Tần Liễu một chuyến để gửi bản thảo.

 

Thấy thời gian cũng hòm hòm , Tô Ngọt bèn đề nghị về.

 

Thành béo và Tần Liễu cùng Tô Ngọt lên xe, đó vẫy tay tiễn biệt, theo chiếc xe dần xa.

 

Tiễn , Thành béo lúc mới thở phào một cái, oán trách Tần tổng, : "Tần tổng, ngài nhắc một tiếng là đồng chí Tô và Tô Minh Quảng là một nhà chứ?"

 

" chẳng nhắc ? Đều họ Tô, thôi cũng một nhà chứ?" Tần Liễu ha ha đáp một câu.

 

Nhìn mà thì thôi mà chắc?

 

Hai họ thực sự chẳng giống chút nào, , .

 

Thành béo giờ dám nhắc đến chuyện đá Tô Minh Quảng nữa. Không những thể đá mà còn tạo mối quan hệ thật mới .

 

Tạo quan hệ với Tô Minh Quảng, tính theo phương pháp bắc cầu thì chính là tạo quan hệ với đồng chí Tô Ngọt đấy.

 

Cái đạo lý Thành béo hiểu quá rõ .

 

Thế là, ở công trường xuất hiện một cảnh tượng kỳ quái: Thành béo vốn luôn coi thường Tô Minh Quảng nay chủ động lấy lòng , cái đúng là... co dãn thật.

 

Quả nhiên ứng với câu đó: Mặt dày thì thiên hạ vô địch.

 

Khoảng bốn giờ chiều, ở phía bên Tô Ngọt tới ga tàu hỏa.

 

Lúc tàu vẫn tới, xem thời gian thấy còn một tiếng nữa tàu mới ga, Tô Ngọt bèn tìm một chiếc ghế xuống.

 

Ngay khi Tô Ngọt xuống bao lâu, một bóng vội vã ngang qua cạnh cô. Gã lướt qua thấy cuốn sách tay Tô Ngọt, lập tức lùi hai bước, khựng mặt cô.

 

Ánh sáng đột ngột che khuất, Tô Ngọt cầm cuốn sách, từ từ ngẩng đầu lên liền thấy một đàn ông đeo kính mặt.

 

"Chào , chuyện gì ạ?"

 

Tô Ngọt quan sát đối phương một lát, chủ động lên tiếng hỏi.

 

"Thành thật xin , phiền cô , cuốn sách thể cho xem một lát ?"

 

Tô Ngọt thấy lời nhướng mày.

 

Gặp một kỳ quặc đây.

 

Chạy ga tàu hỏa... để mượn sách ?!

 

 

Loading...