[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 416

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:46:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước đây lúc những khác trướng đòi đồ vật thì thái độ còn thể uyển chuyển một chút, đến chỗ Tô Ngọt thì chẳng khách sáo chút nào, mở miệng là đòi luôn, còn đòi máy nén khí của nước ngoài nữa, cô máy nén khí nước ngoài khó kiếm thế nào , hiện tại nước ngoài đang thực hiện một cái gọi là phong tỏa kỹ thuật đối với trong nước, máy móc đào thải cần nữa đều bán cho bên , còn máy nén khí đang thịnh hành bên , là kẻ ngốc chắc, thể đưa cho ?

 

Chuyện Tô Ngọt hiểu rõ tình hình, thấy viện trưởng Lương lộ vẻ mặt đau đầu, mặt cô lộ nụ , bắt đầu mở miệng dỗ dành: "Viện trưởng Lương, ngài nghĩ cách xem , con ở đây đúng là cần tham khảo học hỏi một chút, tiền đề dự án của chúng ngài cũng thấy đấy, ngài nghĩ mà xem, nếu dự án thành công thể sử dụng trong nhiều lĩnh vực, đến lúc đó chúng sử dụng sản phẩm của chính , thì cần thấp giọng hạ khí bỏ tiền lớn để mua từ nước ngoài nữa."

 

"Tục ngữ nha, nỡ bỏ con thì bắt sói, chúng cần mở mang tầm mắt một chút, ngài cứ coi như là đầu tư giai đoạn đầu , một chút đầu tư giai đoạn đầu như thế , dự án thành công nhận sẽ là sự báo đáp vô hạn nha."

 

"Vả , viện trưởng Lương ngài đau đầu cái gì chứ?" Tô Ngọt đến đây, rõ ràng là lời ẩn ý .

 

Khương Xích và viện trưởng Lương thấy lời của Tô Ngọt, lập tức hứng thú về phía cô, thấy Tô Ngọt mặt mày hớn hở, liền trẻ tuổi chủ ý .

 

"Ý gì thế, tiểu Tô cô ý tưởng ? Nói thử xem, chúng bàn bạc một chút, tham mưu một chút." Viện trưởng Lương đợi nữa mà lên tiếng luôn, hai mắt sáng rực chằm chằm trẻ tuổi tiểu Tô .

 

Khương Xích bên cạnh cũng Tô Ngọt, đợi cô mở miệng.

 

Bọn họ giờ đều trẻ tuổi não bộ thông minh, nhiều biện pháp.

 

Bị hai chằm chằm như , Tô Ngọt một chút cũng thấy cục túng, ngược còn tỏ khá thong dong tự tại, đưa tay chỉ chỉ lên , một động tác nhỏ đó mới thong thả lên tiếng: "Viện trưởng Lương, ngài quên , đầu ngài còn lãnh đạo mà, khó khăn thì tìm lãnh đạo, cái máy nén khí ngài cách nào, nhẽ nào lãnh đạo cách?"

 

Người vẫn bảo biện pháp luôn nhiều hơn khó khăn, ba thợ giày bằng một ông Gia Cát Lượng, lãnh đạo bên một thì hai , hai thì một đám, bao nhiêu lãnh đạo ở đỉnh đầu gánh vác, một cái máy nén khí nhỏ nhoi nhẽ nào giải quyết ?

 

Nghe thấy lời của Tô Ngọt, Khương Xích và viện trưởng Lương lập tức bừng tỉnh đại ngộ.

 

"Họa thủy đông dẫn (Đẩy tai họa sang khác)?" Khương Xích thốt một cụm từ.

 

Lời của ông khỏi miệng, ánh mắt mấy tán thành của viện trưởng Lương và Tô Ngọt ở bên cạnh lập tức qua.

 

dùng thành ngữ thế, họa thủy đông dẫn là dùng như thế hả?

 

Bọn họ là loại đó chắc?

 

Bọn họ chính là những chính trực, lương thiện, khó khăn tìm lãnh đạo nhỏ là sai chút nào.

 

Viện trưởng Lương nhanh ch.óng vận động trí não, khóa mục tiêu một vị lãnh đạo nào đó , nhưng cân nhắc thấy một thì nắm chắc lắm, thế là ánh mắt viện trưởng Lương về phía Tô Ngọt.

 

Nhận ánh mắt của viện trưởng Lương, Tô Ngọt ngẩng đầu , tiện đà lên tiếng hỏi một câu: "Viện trưởng Lương, ngài con gì?" Chủ đề là cung cấp cho ngài , chuyện tiếp theo cứ giao cho viện trưởng Lương ngài nhé.

 

"Tiểu Tô, lát nữa cô chắc sắp xếp công việc gì chứ? Hay là cô cùng một chuyến?"

 

Hiểu ngay ý của viện trưởng Lương, Tô Ngọt ướm lời hỏi: "Dẫn con cùng tìm lãnh đạo ạ?"

 

"Người trẻ tuổi đúng là thông minh."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-416.html.]

"Viện trưởng Lương ngài đừng nịnh con nữa, vô ích thôi ạ, ngài tìm lãnh đạo, con cùng thì lắm nhỉ?" Cái chuyện " hổ" cô vẫn là nên thì hơn, vả nếu cô , đến lúc đó chẳng ảnh hưởng đến việc viện trưởng Lương phát huy kỹ năng một hai nháo ba thắt cổ ?

 

Quan trọng nhất nhất là, Tô Ngọt mất mặt !

 

Viện trưởng Lương sống nửa đời , thể cái bàn tính nhỏ của Tô Ngọt, lập tức ánh mắt chỉ trích rơi Tô Ngọt, nghiêm túc lên tiếng: "Tiểu Tô, phúc cùng hưởng họa cùng chịu nha, thể để ở phía xông pha chiến đấu, cô ở phía hưởng thành quả , là lãnh đạo đơn vị sai, nhưng cô vẫn là phụ trách dự án đấy, chuyện liên quan đến dự án hai chúng vẫn nên cùng tìm lãnh đạo."

 

"Vả , lãnh đạo dạo vô cùng quan tâm đến cô, nếu cô còn thể giúp vài câu nha, nếu cô chuyện thành đảm bảo ." Viện trưởng Lương bắt đầu giở quẻ.

 

Đã ngần tuổi , còn chơi chiêu ?!

 

Tô Ngọt bộ dạng đó của viện trưởng Lương, cuối cùng cân nhắc một hồi, lên tiếng: "Được , cùng chứ gì."

 

"Ái chà, thế mới đúng chứ, , sớm bằng kịp lúc." Viện trưởng Lương dậy.

 

Tô Ngọt dậy theo, hai cùng khỏi văn phòng.

 

Khương Xích im động đậy, lúc thích hợp mặt nha, chẳng Tô Ngọt phụ trách dự án , dự án vẫn còn bao nhiêu chuyện , phó thủ như ông thì giúp xử lý thôi.

 

Chỉ cần lên tiếng, thì hai sẽ phát hiện ông.

 

Mà Tô Ngọt và viện trưởng Lương vài phút xuống lầu, đó lên xe chuẩn xuất phát, hai vẫn còn đang bàn bạc đối sách.

 

"Lát nữa đến văn phòng lãnh đạo chúng cứ kể khổ , đó từ từ tiến tới đưa yêu cầu, đưa yêu cầu cô ở bên cạnh hỗ trợ, tuyệt đối nhớ kỹ, dùng cái lưỡi xương của cô nhất định cho lãnh đạo đồng ý yêu cầu của chúng ."

 

"Rõ, hành động theo kế hoạch." Tô Ngọt gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc.

 

Đây là một trận "chiến đấu", chỉ thành công thất bại.

 

Đợi xe xuất phát, hai đó mới phản ứng .

 

Nhìn trân trân, biểu thị, hai quên mất chuyện gì ?

 

Ôi trời ơi, nhớ , sót mất một lão Khương !

 

"Giáo sư Khương?" Tô Ngọt cũng nghĩ đến chuyện , lên tiếng với viện trưởng Lương một câu.

 

"Lão Khương gian trá quá, thế mà im lặng tiếng, nhưng , cái tên câm lão Khương đó chẳng tác dụng gì, nhớ kỹ đến đó hát mặt đỏ, cô hát mặt trắng, phối hợp với , hạ gục lãnh đạo."

 

Tô Ngọt gật đầu nữa, trong lòng thầm biểu thị: Nhất định !

 

Hai tới đơn vị lãnh đạo vặn là lúc tối muộn, xe dừng hẳn đó, hai từ hai bên trái của xe mở cửa bước xuống.

 

Chân chạm đất, một luồng gió thổi qua, lá cây bên đường rung rinh, phát tiếng xào xạc.

Loading...