[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 415

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:46:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói thì chậm nhưng xảy thì nhanh, Khương Xích còn kịp phản ứng, viện trưởng Lương nhanh ch.óng buông tay lùi vài bước.

 

Đợi đến khi Tô Ngọt ngoài cửa đẩy cửa thấy chính là cảnh tượng... Giáo sư Khương đang hai tay vác một đầu giường lò xo.

 

Cảnh tượng kỳ quái khiến bước chân Tô Ngọt cửa đều khựng ?

 

Ý là đây?

 

"Giáo sư Khương, thầy đây là... đang tập thể hình ạ?!" Tô Ngọt chậm rãi lên tiếng, đó còn bổ sung một câu: "Rèn luyện lực cánh tay?"

 

Không nha, giáo sư Khương tuổi mà vẫn chú trọng tập thể hình như .

 

Ý trêu chọc của Tô Ngọt vô cùng rõ ràng, bất cứ ai cũng lời đó của Tô Ngọt là đang trêu chọc .

 

Khương Xích đối mặt với ánh mắt đầy vẻ trêu chọc của Tô Ngọt qua, vội vàng buông tay, theo động tác của ông, chiếc giường lò xo "rầm" một tiếng rơi xuống đất, theo tiếng động , khí trong văn phòng càng thêm kỳ quái.

 

Theo phản xạ đầu về phía viện trưởng Lương, tuy nhiên viện trưởng Lương bộ dạng mắt mũi mũi tim, mà Khương Xích thấy ngứa răng.

 

Chưa từng thấy nào da mặt dày như thế , buông tay nhanh thật đấy nhỉ?

 

Kẻ chủ mưu lúc nãy là ông , bây giờ giả vờ cái gì chứ?

 

Viện trưởng Lương biểu thị: C.h.ế.t đạo hữu chứ c.h.ế.t bần đạo!

 

Khương Xích: Vong ân phụ nghĩa, võ đức!

 

"Không , là viện trưởng Lương, viện trưởng Lương bảo để cô về ký túc xá, cho nên mới định khiêng chiếc giường lò xo trong văn phòng ngoài." Mách lẻo thì ai mà chẳng chứ, giáo sư Khương đưa tay chỉ thẳng viện trưởng Lương, khai .

 

Ánh mắt Tô Ngọt nương theo tay giáo sư Khương chậm rãi về phía viện trưởng Lương.

 

Viện trưởng Lương đối mặt với ánh mắt của Tô Ngọt, hì hì hì vài tiếng, lên tiếng: " chỉ là đùa chút thôi mà."

 

"Viện trưởng Lương, câu đùa của ngài là thật giả thế? Đều tay , con mà đến muộn vài phút nữa, đồ đạc chắc chẳng còn gì nhỉ?" Tô Ngọt phàn nàn xong cũng quên tiếp một câu: "Viện trưởng Lương, ngài thấy trẻ con ?"

 

" là lo cho sức khỏe của cô thôi." Viện trưởng Lương biện hộ.

 

Ông lãnh đạo dễ dàng lắm chắc, ông đây là vì ai chứ~

 

"Được , viện trưởng Lương, tấm lòng của ngài con xin nhận, giường lò xo để nha, ngài khiêng đầu con bàn việc mà ngủ đấy." Tô Ngọt nhấc chân bước văn phòng, định tay khiêng chiếc giường lò xo chỗ cũ.

 

Chưa đợi cô tay, viện trưởng Lương và Khương Xích nhanh ch.óng cùng tay khiêng chiếc giường lò xo về chỗ cũ .

 

Nhìn động tác nhanh nhẹn của hai , trong mắt Tô Ngọt lộ một tia ý nhị.

 

Có đầu đuôi, hai vị tiền bối cũng điều gớm nhỉ.

 

Tiếng bước chân lọc cọc vang lên, bóng dáng mảnh khảnh của Tô Ngọt từ phía cửa chuyển dời đến bàn việc, đặt cặp công văn lên bàn, lấy một xấp tài liệu.

 

Đợi Tô Ngọt kéo ghế xuống, cô mới ngẩng đầu viện trưởng Lương và giáo sư Khương, hai vẫn còn thừ bên cạnh chiếc giường lò xo, thấy cảnh Tô Ngọt nhịn khẽ một tiếng, lên tiếng: "Ngồi ạ, chẳng lẽ còn để con mời hai ?"

 

Khương Xích: " cần."

 

Viện trưởng Lương: " tự nhiên."

 

Hai lượt lên tiếng, đó thi kéo một chiếc ghế xuống, ngẩng đầu về phía Tô Ngọt.

 

Đối mặt với hai vị tiền bối tật giật , Tô Ngọt còn phàn nàn nữa , chuyện lúc nãy, bọn họ còn thể trẻ con hơn nữa ?!

 

Cho nên, bây giờ, gì?

 

Xem tài liệu chứ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-415.html.]

 

Tô Ngọt đưa tay đẩy xấp tài liệu mới lấy đặt bàn việc cho hai , nên gì nữa .

 

Hai thấy động tác của Tô Ngọt, lập tức hồn, cảm thấy lúc nãy bọn họ chút mất mặt.

 

Trước mặt một hậu bối, dường như phận đảo ngược, tiểu Tô là lãnh đạo, hai bọn họ mới là cấp .

 

Khương Xích nhanh hơn một bước, cầm lấy tài liệu xem, trong đó còn bản thiết kế Tô Ngọt sửa đổi đêm qua, Khương Xích chăm chú xem xét.

 

Nhìn bản thiết kế, đúng là giải quyết vấn đề ông nêu hôm qua, thể thông minh đúng là thật nha, một đêm thể sửa xong bản thiết kế , cái mà đổi là ông, mất cả tuần lễ thì sửa xong .

 

Viện trưởng Lương cũng nghển cổ bản thiết kế tay Khương Xích, ông vẫn thể hiểu một chút.

 

"Tiểu Tô, trông vẻ vấn đề gì nữa , chỉ là chuyện vật liệu cô cân nhắc kỹ ?" Khương Xích ngẩng đầu Tô Ngọt hỏi một câu.

 

"Đã cân nhắc qua ạ, về phương diện vật liệu cố định, vật liệu phù hợp cũng điểm khác , vẫn khi thử nghiệm mới thể quyết định , tính chịu nhiệt của vật liệu, tỷ lệ hao mòn, tính định, tải trọng, tính nhẹ nhàng, phương diện đều cân nhắc tới."

 

Nhắc đến vật liệu, Tô Ngọt cũng quyết định ngay , vẫn thử nghiệm mới tính tiếp.

 

Chuyện thì vội, việc cấp bách, trọng điểm hiện tại là thiết kế máy chủ cũng như nghiên cứu chế tạo, đây mới là chuyện khiến đau đầu.

 

Dạo Tô Ngọt vắt óc suy nghĩ, bản thiết kế vẫn vẽ xong, hơn nữa Tô Ngọt một ý tưởng táo bạo.

 

"Viện trưởng Lương, ngài thấy khả năng nào , một chiếc máy nén khí trục vít đơn từ nước ngoài về để chúng nghiên cứu một chút, như lợi cho việc nghiên cứu phát triển giai đoạn của chúng ạ." Tô Ngọt mỉm với viện trưởng Lương, đó bổ sung một câu: "Chúng , tham khảo một chút?"

 

Viện trưởng Lương thấy lời của Tô Ngọt, trợn tròn mắt.

 

Làm một chiếc về?

 

Tốt lắm, , ý tưởng táo bạo thật!

 

Vấn đề đặt là: Ai ? Làm từ ?

 

Nhận ánh mắt Tô Ngọt rơi hai bọn họ, viện trưởng Lương và Khương Xích lập tức thẳng lưng, đồng thời lắc đầu.

 

Viện trưởng Lương: Đừng !

 

Khương Xích: !

 

Tô Ngọt chớp chớp mắt, là đàn ông thể bảo chứ!

 

Có đ.á.n.h sưng mặt cũng xông lên chứ, thì cướp!

 

Đi , Lương-chu! (Pikachu)

 

Tác giả lời :

 

Cảm ơn các tiểu thiên sứ tặng lôi hoặc tưới nước dinh dưỡng trong thời gian từ 2023-11-16 12:31:03 đến 2023-11-16 19:19:28 nhé~

 

Cảm ơn các tiểu thiên sứ tưới nước dinh dưỡng: Tửu Nương Tiểu Mai Khôi, Mộc Mạt (15 bình); Thiên Mạch Hồng Trần, Tàn Nguyệt Tử, my, Tiểu Thụ Diệp (1 bình);

 

Cảm ơn nhiều vì ủng hộ, sẽ tiếp tục cố gắng!

 

Chương 145 Một bốn lăm

◎Cập nhật 1◎

 

Làm thế nào, , đây là một vấn đề lớn nha.

 

Viện trưởng Lương nhận ánh mắt Tô Ngọt về phía , trong thoáng chốc chút đau đầu, vẫn là câu lúc nãy, lãnh đạo như ông thật quá khó khăn, chỉ quan tâm đến sức khỏe của cấp , còn lo lắng cho tiến độ dự án, tiến độ dự án theo sát một chút cũng tạm , vấn đề là cấp cái gì đều chìa tay về phía lãnh đạo như ông đòi hỏi, ông là cái ao ước nguyện chắc, cái gì là biến cái đó hả?

 

 

Loading...