[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 389
Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:43:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Để xem thử."
Viện trưởng Lương rảo bước ngoài.
Làm cho đồng chí truyền tin cạnh cũng ngẩn một lúc.
Ôi chu chao, nhà Viện trưởng Lương tìm đến tận đơn vị thật ??
Sao thể chứ!
Mấy phút , Viện trưởng Lương dẫn một đàn ông trông như kẻ lang thang đơn vị, nọ dáng vẻ gầy gò, râu ria lởm chởm, khuôn mặt đen sạm thô ráp.
" ông , cái bộ dạng của ông, đ.á.n.h đuổi ngoài coi là phần t.ử bắt thì đúng là tài thật đấy."
"Ra ngoài thì cũng tươm tất một chút chứ, ông cái vẻ của ông xem, đầy mùi, lát nữa nhà tắm mà tắm rửa ."
"Tắm rửa vội, ông thể cho gặp phụ trách dự án máy nén khí trục vít ?" Giọng đàn ông trầm đục phong trần, xong ông bỗng nghĩ điều gì, tiếp: "Ông đừng bảo dự án do Đường Lưu Quang phụ trách nhé, nếu thế thì về luôn đây. Đường Lưu Quang nặng nhẹ mấy cân rõ mồn một, dự án mà để ông thì dẹp luôn cho xong."
Viện trưởng Lương Khương Xích thì bật .
Còn coi thường lão Đường cơ đấy, phụ trách dự án đúng là lão Đường, nhưng là học trò của lão Đường đấy.
Đi việc cho học trò của lão Đường, chẳng lẽ hơn là cùng lão Đường ?
"Phụt ha ha ha ha." Nghĩ đến đây, Viện trưởng Lương nhịn mà thành tiếng.
Khương Xích chằm chằm Viện trưởng Lương, mặt đầy dấu hỏi: Ý gì đây?
"Được , ông tắm , gọi điện bảo qua ngay đây."
Sắp xếp cho hai gặp mặt, Khương Xích về đưa yêu cầu như , là bạn cũ, Viện trưởng Lương nhất định đáp ứng ông.
Dù , Tô Ngọt còn đang đợi để kiểm tra trình độ lão Khương mà.
Tiểu Tô trẻ tuổi đối đầu với lão Khương già dặn.
Kiểm tra ngược, tìm hiểu một chút ...
Lời tác giả :
Cảm ơn các thiên thần nhỏ tặng vé Bá Vương hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho trong thời gian từ 17:46:21 ngày 11-11-2023 đến 21:18:21 ngày 11-11-2023 nha~
Cảm ơn thiên thần nhỏ tưới dung dịch dinh dưỡng: Quả T.ử Tửu, my 1 chai;
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-389.html.]
Rất cảm ơn sự ủng hộ của dành cho , sẽ tiếp tục cố gắng!
Chương 135 Một trăm ba mươi lăm
◎Chương 1◎
Phải rằng, đồng chí Khương Xích khi tắm rửa sạch sẽ trông vẫn phong độ, mặc dù làn da trông vẫn thô ráp, nhưng vẫn thể loáng thoáng thấy vài phần dung mạo thời trẻ, ngũ quan góc cạnh rõ ràng, gương mặt thanh tú khiến ông bớt vài phần sát khí từ đôi mắt , cả trông vẫn thuộc kiểu ôn nhu như ngọc, nhưng chỉ cần đối diện với đôi mắt của ông, sẽ cảm giác sai lầm như một thợ săn nhắm trúng.
Nhìn bạn cũ đổi lớn như , Viện trưởng Lương cũng khỏi bùi ngùi, nghĩ hồi còn trẻ, lão Khương cùng mấy bọn ông ngoài là các cô gái săn đón nhất, nhưng lão Khương là thật thà, chuẩn kiểu đàn ông yêu vợ thương con, tuyệt đối tâm tư ong bướm bên ngoài.
thật đáng tiếc, một lòng thâm tình cuối cùng phụ bạc, năm đó khi lão Khương gặp chuyện, đàn bà đó gần như chút do dự cắt đứt quan hệ, mang theo con cái nhanh ch.óng rời , bao nhiêu năm qua thậm chí chẳng lấy một tin tức nào gửi về.
Có lẽ là do mệnh , lão Khương còn học trò mà ông coi trọng nhất tố cáo, chuyện dồn dập ập đến, lúc đó ngay cả Viện trưởng Lương cứu cũng là lực bất tòng tâm, bao nhiêu con mắt soi mói, mấy bạn già bọn ông đều suýt chút nữa liên lụy theo.
Chớp mắt một cái mấy chục năm trôi qua, từ khi lão Khương rời khỏi Bắc Kinh, bọn ông hai mươi năm gặp mặt, mười mấy năm thời kỳ đặc thù, khi phục chức những năm qua họ cũng gặp , lão Khương cứ ở lì vùng biên, bọn ông thì bận rộn, từng một thể bỏ đống công việc lớn để chạy một hai tháng chỉ để thăm lão Khương một chuyến , mà dù họ dám thế thì lão Khương cũng thể cầm chổi đuổi họ ngoài.
Quen bao nhiêu năm, ai còn lạ gì ai nữa, tính khí lão Khương giờ cũng đổi ít.
Ngồi sofa, tóc Khương Xích vẫn còn ẩm mang theo làn nước, nhận thấy ánh mắt quá lộ liễu của Viện trưởng Lương, ông đột ngột ngẩng đầu đối phương: "Thu cái lòng trắc ẩn cần thiết của ông , đừng lãng phí thời gian, ông cho về dự án mới , ai là phụ trách dự án? Lúc nãy cứ một mực giục tắm, giờ thì chứ?"
"Còn nữa, ông giảng cho một chút về dự án, ôn chuyện cũ thì cần , mấy lão già với đừng bày đặt mấy thứ đó, lão Đường chuyện các ông họp hành, lớp trẻ bây giờ vẫn suy nghĩ táo bạo hơn thế hệ già chúng nhỉ, trẻ Viện trưởng Lương ông đào ở thế, báu vật mà để ông nhặt ?"
"Nhìn ông kìa, phụ trách dự án chính là trẻ tuổi mà ông đấy, cũng nhặt , là lão Đường giới thiệu đấy, cũng may nhờ lão Đường nếu thì món hời đến lượt đơn vị Bắc Kinh chúng . Còn về việc ông hỏi chuyện dự án, cũng rõ lắm, vả ông còn nhóm dự án, cho ông chẳng là tiết lộ thông tin mật của dự án ?" Viện trưởng Lương đến đây thì hì hì hì hai tiếng.
"Vậy đó chừng nào thì đến, Viện trưởng Lương ông đừng giả vờ với nhé, ông và lão Đường cho về dự án mới chẳng là nhóm dự án, về , ông đây là định để rời nữa ?"
" thế nhé, là chính ông tự đấy."
"Được , là chê , lớp trẻ là cục cưng trong lòng ông chứ gì? , còn !" Khương Xích giả vờ ngoài, đến cửa mà vẫn chẳng thấy lão già họ Lương níu kéo lấy một câu, đúng là quá đáng mà.
Bạn già bao nhiêu năm, cho cái bậc thang xuống cũng ?
Viện trưởng Lương lên tiếng, ý trong mắt hiện rõ, , tin cái "củ cà rốt" dự án mới treo lơ lửng phía mà Khương Xích nỡ bỏ , nếu thì lặn lội ngàn dặm về .
" thật đấy nhé." Khương Xích đưa tay vặn khóa cửa văn phòng, đợi ba giây vẫn thấy tiếng gì, đành c.ắ.n răng mở cửa .
Đang định bước ngoài, đột nhiên thấy ngoài cửa một đồng chí trẻ tuổi đó, đối phương cũng đang ông.
Hai trân trân, Tô Ngọt để lộ cảm xúc quan sát đồng chí mắt, trông vẻ cùng tuổi với Viện trưởng Lương, cô nhận điện thoại là qua đây ngay, động não một chút là đoán phận của đối phương, thế là Tô Ngọt thử dò hỏi một câu: "Giáo sư Khương?"
"Cháu ?" Khương Xích thắc mắc, một cô bé trẻ măng thế chắc chắn ông quen, tính toán thời gian ông rời Bắc Kinh cũng hai mươi năm , đồng chí nhỏ trông đến hai mươi nhỉ? Tính thì lúc ông rời Bắc Kinh cô bé còn đời, ?