[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 376

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:37:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Ngọt là kiểu một khi bận rộn lên là sẽ quên mất xung quanh , đặc biệt là khi ở nhà thường chỉ một việc, đột nhiên bên cạnh thêm một đúng là cô kịp thích ứng. Một tiếng Tô Ngọt vô tình ngẩng đầu thấy Trương Chí Thành mới sực nhớ chuyện .

 

Nhìn Trương Chí Thành đang nhíu mày sắp xếp tài liệu, Tô Ngọt đắn đo một chút mới lên tiếng: "Anh Trương. Có vấn đề gì ạ? Nếu việc gì cứ hỏi em nhé. Xin , em việc một hồi quên mất là vẫn còn ở đây. Có tài liệu lộn xộn quá khó sắp xếp ? Hay là cứ để đó lát nữa em tự cũng ."

 

"Không , cần , mà. Cũng chuyện gì to tát , em cứ bận việc của em , tự lo ." Trương Chí Thành vội vàng lên tiếng. Mặc dù chút độ khó nhưng cũng , chỉ là tốn thêm chút thời gian mà thôi. Hôm nay là ngày đầu tiên viện trưởng Lương bảo qua đây giúp đỡ Tô Ngọt, dù thế nào cũng thể với viện trưởng Lương rằng độ khó công việc của Tô Ngọt quá lớn . Dù cũng lớn hơn Tô Ngọt bao nhiêu tuổi, chẳng lẽ cần giữ thể diện ?

 

Hơn nữa, thầy giáo của là giáo sư Phương tiết lộ chút tin tức, , là thôi nhé, tám chín phần mười là Tô Ngọt sắp tự xin dự án mới. Chuyện tin tức cụ thể, thực cũng là do giáo sư Phương bên tự thầm suy đoán mà thôi. Trương Chí Thành tin thầy của mà, thầy sẽ hại .

 

Thầy Phương của , viện trưởng Lương bảo đến bên cạnh Tô Ngọt giúp một tay tuyệt đối là một cơ hội hiếm . Chẳng qua là vì Tô Ngọt lúc mới đến Kinh thành vững gót chân thôi, nếu thì chuyện chẳng đến lượt .

 

Chỉ cần theo kỹ sư Tô thể hiện cho , vạn nhất thực sự đúng như lời giáo sư Phương là Tô Ngọt sắp xin dự án mới, nếu thể hiện thì lẽ sẽ cùng tham gia nhóm dự án đấy.

 

Cho nên lúc thể để kỹ sư Tô thấy việc chứ, cũng cố mà . Sau nhóm dự án đều dựa sự thể hiện của chính .

 

Trong đơn vị ai nấy đều là những tinh ranh, đoán Tô Ngọt sắp xin dự án mới cũng vài , dăm ba còn chạy đến chỗ viện trưởng Lương để thăm dò tin tức. Tuy nhiên viện trưởng Lương đều im lặng, phủ nhận cũng chẳng thừa nhận, điều càng khiến suy nghĩ.

 

Theo sự hiểu của họ về viện trưởng Lương và lão Đường, Tô Ngọt đến Kinh thành thể nào im lặng tiếng như . Chẳng đây còn bảo để Tô Ngọt nhóm dự án của ai đó , đến chẳng chút tin tức nào, cũng chẳng bất kỳ nhóm dự án nào đó.

 

Hai ngày , hai ngày nha, thời gian là vàng bạc, thời gian là sinh mệnh, viện trưởng Lương để Tô Ngọt nghỉ ngơi hai ngày, ai nấy đều cảm thấy chuyện uẩn khúc.

 

Đều là những con cáo già ngàn năm cả, ai mà chẳng ai chứ, việc suy đoán Tô Ngọt dự án mới cũng chẳng là vô căn cứ.

 

Chậc chậc chậc, chính là gần đây phát hiện viện trưởng Lương thường xuyên tìm lãnh đạo, còn về việc gì thì cũng rõ lắm.

 

Chính vì đoán điều gì đó nên khi viện trưởng Lương bảo Trương Chí Thành đến bên cạnh Tô Ngọt giúp một tay, giáo sư Phương mới hớn hở cho như . Không chỉ là cho , mà gần như là dâng Trương Chí Thành bằng cả hai tay chứ.

 

Tô Ngọt chẳng hề nhất cử nhất động của đều bao nhiêu đang theo dõi, cô cảm thấy chỉ là một trẻ tuổi, trong cái vòng tròn cũng chỉ là tân binh, vẫn cần các bậc tiền bối khác quan tâm giúp đỡ nhiều hơn.

 

Tuy nhiên lúc Trương Chí Thành mở miệng , Tô Ngọt liền buông tay để việc, dù cũng là do bên viện trưởng Lương và giáo sư Phương đẩy qua đây, chẳng là để qua đây việc . Học hỏi học hỏi, việc nhiều mới tích lũy kinh nghiệm chứ. Hồi đó khi cô theo thầy Đường Lưu Quang, việc cô còn nhiều hơn thế bao nhiêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-376.html.]

 

Thầy Đường bảo cô sách tài liệu, đó tóm tắt quy nạp, những suy nghĩ của , đó còn thực hành nữa. Cho nên Tô Ngọt cảm thấy việc để Trương Chí Thành giúp sắp xếp , thực sự là nương tay lắm .

 

Tiếp tục công việc.

 

Mấy tiếng đồng hồ trôi qua nhanh ch.óng, khi Tô Ngọt dừng một nữa thì thời gian là bảy giờ tối.

 

Nhìn thấy Trương Chí Thành vẫn đang miệt mài sắp xếp ánh đèn, Tô Ngọt đưa tay vỗ vỗ trán, chút ngại ngùng lên tiếng: "Anh Trương, xin quá, muộn thế về ạ. Ngày mai hãy qua nhé, sáng mai chắc em đều ở nhà, lúc đó cứ trực tiếp qua đây là ."

 

Trương Chí Thành đang vùi đầu trong đống tài liệu thấy giọng Tô Ngọt thì thở phào một cái, nhưng đó thấy căng thẳng ngay. Nghĩ đến việc ngày mai qua đây vẫn còn bao nhiêu tài liệu thế , Trương Chí Thành thấy đau hết cả đầu. Không việc, mà đơn thuần là quá nhiều tài liệu thực sự thấy nhức đầu.

 

Suy nghĩ quá nhiều, dùng não quá độ.

 

"Vậy , kỹ sư Tô, về đây, sáng mai sẽ qua sớm. Lúc qua tiện thể mua đồ ăn sáng cho em luôn, em ăn gì?"

 

"Không cần ạ, em tự ăn qua loa là , gần đây cửa hàng mà."

 

"Anh mang qua cho em luôn, cũng là tiện đường thôi mà. Vả em bận rộn lên là chẳng nhớ nổi việc ăn sáng . Em đừng khách sáo, đây cũng mua đồ ăn sáng cho thầy giáo của ."

 

Nghe đối phương đến nước , Tô Ngọt mỉm : "Vậy em ăn cháo, quẩy, bánh bao, xem mà mua nhé. đặc sản nước đậu xanh của Kinh thành thì em chịu , những thứ khác chắc đều ăn cả. Làm phiền mua bữa sáng cho em , lát nữa em gửi tiền cho nhé."

 

"Không cần , chẳng bao nhiêu tiền mà."

 

"Không , nhờ giúp việc còn để chịu thiệt , cứ quyết định thế nhé."

 

Một lát Trương Chí Thành rời khỏi chỗ ở của Tô Ngọt. Trên đường về nhà cảm thấy Tô Ngọt tuổi tuy nhỏ nhưng việc thực sự thấu tình đạt lý, mua bữa sáng mà còn đưa tiền. Thực đưa cũng mà, dù đến bên cạnh Tô Ngọt cũng đóng học phí, mua cái bữa sáng thì là gì .

 

Tiễn xong, Tô Ngọt định tiếp tục bận rộn thì đột nhiên sực nhớ vẫn gọi điện thoại về cho gia đình. Trước đó khi về thấy Trương Chí Thành dẫn đợi ở cửa, khi lắp điện thoại xong Tô Ngọt xem giờ thấy lúc đó gọi về nhà chắc là ai máy, nên định bụng lát nữa mới gọi, ai dè bận một hồi là đến giờ luôn.

 

Loading...