[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 360
Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:29:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhất định sẽ tròn mắt há mồm, ha ha ha ha.
"Cười , cái quái gì thế." Tô Chấn Hưng luôn cảm thấy ánh mắt Tần Dương gì đó đúng.
"Ha ha ha, thì thôi mà."
"Cậu Thẩm Chính thích ai ?" Rảnh rỗi quá hóa rồ, tám chuyện chút chơi.
"Biết, nhưng cho ."
Sợ kiềm chế xông đ.á.n.h với Thẩm Chính mất!
Tô Chấn Hưng ơi là Tô Chấn Hưng, coi Thẩm Chính là đối thủ, em rể đấy!
Ồ hô!
Bất ngờ , ngạc nhiên , kích thích ...
Tác giả lời :
Cảm ơn các thiên thần nhỏ bình chọn và tưới dung dịch dinh dưỡng cho trong thời gian từ 17:39:40 ngày 05/11/2023 đến 11:56:09 ngày 06/11/2023 nha~
Cảm ơn thiên thần nhỏ tặng l.ự.u đ.ạ.n: Một hộp sữa cao canxi 1 cái;
Cảm ơn thiên thần nhỏ tưới dung dịch dinh dưỡng: Muốn trồng đầy ngò rí thế giới 5 chai; A Vụ, Niên Niên Hữu Dư 1 chai;
Cảm ơn ủng hộ, sẽ tiếp tục cố gắng!
Chương 124 Một hai bốn
◎Cập nhật 2◎
"Phụt xì phụt xì!" Tần Dương thấy bóng dáng Thẩm Chính từ bốt điện thoại , hiệu cho Tô Chấn Hưng bên cạnh vài cái, thấy ánh mắt Tô Chấn Hưng qua, liền đảo mắt trắng dã, đúng là chẳng chút ăn ý nào cả em ạ, lúc nãy với Thẩm Chính thì ăn ý thế, tới chỗ thì mất sạch , một nhà cùng một cửa ?
"Có chuyện thì rắm thì thả nha, đừng nháy mắt hiệu với , đau mắt quá, c.h.ế.t ." Tô Chấn Hưng trực tiếp mắng một câu.
"Được , chỉ là nhắc nhở một tiếng Thẩm Chính , chúng vẫn là đừng bàn tán chuyện của nữa, cho hai một trận bây giờ, chẳng gọi điện thoại , mau , đừng sững đây nữa." Tần Dương xua tay đuổi , thấy Tô Chấn Hưng nhấc chân bước bốt điện thoại, Tần Dương hướng về phía Thẩm Chính hừ hừ vài tiếng ám hiệu, tiếc là mạch não của Thẩm Chính cũng giống Tần Dương.
Nhìn thấy thằng bạn nối khố nháy mắt hiệu một hồi mấy cái động tác quái đản, Thẩm Chính với vẻ mặt chê bai tới, từ xuống một lượt, "Lúc nãy đ.á.n.h đến ngốc luôn ? Cái trò nháy mắt hiệu dễ chữa nữa."
"Đi , Thẩm Chính cũng chỉ cái tính tình như mới bạn với thôi, thực sự là chịu nổi , nhạt nhẽo quá, các đồng chí nữ chắc chắn cũng thích loại đồng chí nam hiểu phong tình như , hì hì hì chuyện nữa, đổi chủ đề khác , lúc nãy và Tô Chấn Hưng ở ngoài buôn chuyện gì ?"
"Còn nữa, còn nữa, lúc nãy gọi điện thoại là tình hình thế nào, ai bắt dẫn về nhà, gặp mặt lớn ? là vẫn đến bước đó nha, còn theo đuổi thì dẫn ai về nhà..." Lời còn dứt nhận cái chằm chằm đầy thất vọng của Thẩm Chính, Tần Dương vội vàng , ngừng lảm nhảm, tiếp tục chủ đề lúc nãy: "Cậu gọi điện cho ai thế, dì nhỏ là dì Lục hoặc là bà nội ông nội nhà ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-360.html.]
Không thể nào chứ, theo tính nết của hai ông bà nhà họ Thẩm, chuyện hồi của chú Thẩm và dì Lục, Tần Dương lỏm một chút tin vỉa hè, cho nên hai ông bà ít nhiều cũng tư tưởng "môn đăng hộ đối" đó, vì thế chuyện của Thẩm Chính và cô em Tiểu Tô qua cửa của hai ông bà ước chừng là dễ dàng gì.
Ngay lúc Tần Dương đang thầm suy đoán, Thẩm Chính lên tiếng trả lời câu hỏi lúc nãy của .
"Bà nội , cũng chẳng chuyện gì, đợt cứ tìm cách liên lạc với , lúc đó đang đại hội tỉ thí nên liên lạc , giờ rảnh gọi về nhà, bà nội đột nhiên bảo dẫn về, chính là , cũng thấy lạ, bà nội rốt cuộc là đang tính toán cái gì nhỉ?"
"Cậu xem, chuyện là thế nào?" Thẩm Chính liếc thằng bạn một cái, hỏi.
Tần Dương thấy lời , trong lòng tám trăm chữ tản văn để càm ràm , đột nhiên Thẩm Chính điểm danh, ngơ ngác chỉ chỉ , mở miệng : "Cậu hỏi , hỏi ai chứ, tính nết bà nội nhà , đoán , ước chừng chỉ ông nội Thẩm mới đoán một chút thôi, chịu chịu nha, là hỏi thử ông nội nhà xem?"
"Cũng , ý kiến đấy." Thẩm Chính đối với gợi ý mà Tần Dương đưa vẫn khá tán thành.
"Vậy định thế nào? Cậu đây là về ngoài tìm cô em Tiểu Tô gặp mặt ăn bữa cơm ? Cứ với cái tiến độ theo đuổi của thế , con cô em Tiểu Tô sinh cũng chẳng của , ha ha ha ha, đừng lườm đừng lườm nha, lời thật lòng đấy."
Thẩm Chính cứ hễ biến mất là mất tăm hai tháng trời, cô em Tiểu Tô lúc đó đến Thẩm Chính là ai chắc cũng chẳng nhớ nổi nữa, cứ thế mà đòi theo đuổi , là bạn bè cho , còn chẳng chủ động bằng nữa, Tần Dương tự nhận coi Tiểu Tô là em gái, nhưng lúc rảnh rỗi cũng sẽ thành phố tìm đồng chí Tiểu Tô gặp mặt một cái nọ, Thẩm Chính đúng là cái đồ đầu gỗ, đáng đời độc nha!
Theo đuổi con gái nhà hả, gặp gặp mặt, ăn ăn cơm, xem xem phim, tặng tặng món quà nhỏ, chẳng đều là cái bài đó .
Tần Dương tuy là một con ch.ó độc , nhưng cái gì cần đều cả nha, giống Thẩm Chính, mục tiêu mà cái gì cũng !
Cái kết của việc cái gì chính là chẳng cái gì cả!
"Thế , chúng chẳng còn ba ngày nghỉ , lát nữa ngóng tình hình bên chỗ Tô Chấn Hưng cho , chúng ngày mai thành phố, nhưng mời ăn cơm đấy nhé, ăn món ngon, ba bữa, về Kinh Thành mời ăn, đúng cái quán thích ."
"Không vấn đề gì." Thẩm Chính chẳng hề do dự mà đồng ý luôn.
Chẳng là ba bữa cơm , ba mươi bữa cũng thành vấn đề, nhưng điều kiện nha.
"Ngày mai, tùy cơ ứng biến, lúc đó lôi Tô Chấn Hưng chỗ khác."
"Hì hì hì, vấn đề gì nha, việc cứ yên tâm." Tần Dương một ký hiệu tay.
Vài phút , Tô Chấn Hưng bước , đang định về ký túc xá liền Tần Dương sáp tới khoác vai, bộ dạng như em , Tô Chấn Hưng trực tiếp hất cái tay đang gác lên vai của Tần Dương .
Chẳng cần suy nghĩ theo phản xạ mở miệng chính là một câu: "Tần Dương, bệnh ?"
Quan hệ của họ đến thế ? Khoác vai bá cổ, đừng cái trò đó!
"Hì hì hì, lúc nãy gọi điện cho ai thế, cô em Tiểu Tô ? Cô em Tiểu Tô dạo rảnh , chúng còn mấy ngày nghỉ, ngày mai thành phố tìm cô em Tiểu Tô cùng ăn cơm , đại hội tỉ thí lâu như , đặc biệt là huấn luyện dã ngoại, miệng nhạt đến mức sắp bay chim , chúng cùng ngoài ăn cải thiện bữa ăn , Thẩm Chính mời khách?"