[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 357
Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:29:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Hồng Binh biểu thị: Giấu kín công lao và danh tiếng!
Làm ông nội cũng chỉ thể giúp thằng nhóc thối Thẩm Chính đến bước thôi.
Một mũi tên trúng hai con nhạn, vẹn cả đôi đường, giải quyết vấn đề lớn cho Thẩm Chính, thắng vụ cá cược.
Ha ha ha ha, cứ chờ bà già giặt tất thối cho ông thôi.
...
Bên , trong đại hội tỉ thí.
Trong rừng rậm, Thẩm Chính cùng đồng đội đang ẩn nấp tại điểm b.ắ.n tỉa nhất, quan sát động động tĩnh xung quanh.
Lúc Thẩm Chính , việc mà cho rằng cần thời gian từ từ xử lý, cứ thế ông nội trợ công thần thánh giải quyết một cách nhẹ nhàng như .
Quả nhiên vẫn ứng với câu đó... Gừng càng già càng cay!
Tác giả lời :
Cảm ơn các thiên thần nhỏ bình chọn và tưới dung dịch dinh dưỡng cho trong thời gian từ 12:31:19 ngày 05/11/2023 đến 17:39:40 ngày 05/11/2023 nha~
Cảm ơn thiên thần nhỏ tưới dung dịch dinh dưỡng: Tiểu Thụ Diệp, my 1 chai;
Cảm ơn ủng hộ, sẽ tiếp tục cố gắng!
Chương 123 Một hai ba
◎Cập nhật 1◎
Sao ly hôn chứ, đến tuổi trung niên mà còn thể đưa quyết định như , sống đời tránh khỏi lúc răng chạm lưỡi, đôi khi mỗi bên lùi một bước là , vợ chồng cãi đầu giường hòa cuối giường mà!
Đây là những lời mà hai ông bà nhà họ Tô nhiều nhất dạo gần đây, kể từ khi chuyện vợ chồng cả ly hôn truyền về, những lời tiếng trong thôn bao giờ dứt, hơn nữa càng càng quá đáng, từ miệng kẻ rỗi nào truyền là vì nhà họ Tô giờ điều kiện nên ghét bỏ Kim Yến, bao nhiêu năm nay Kim Yến lụng vất vả cực nhọc trong nhà, ai trong thôn mà Kim Yến theo Tô Minh Quảng chẳng mấy ngày lành?
Ngày xưa nhà nghèo, còn cả nhà Tô Minh Kinh lười ham ăn, vợ chồng Tô Minh Kinh việc thì lười biếng, cái gì hỏng cái đó nhưng ăn thì thiếu bữa nào, con trai con gái còn học, học tốn bao nhiêu tiền, chẳng đều là cả nhà góp tiền .
Giờ nhà họ Tô đúng là khấm khá , Tô Minh Kinh công việc , việc trong nhà máy bát cơm sắt nha, Lý Quần Anh bày hàng ở thành phố lớn, kiểu gì cũng kiếm nhiều hơn họ đào bới đất đai ở quê chứ, con cái nhà chú ba học hành cũng giỏi giang , hai ông bà nhà họ Tô , đợt còn bảo Tô Ngọt đứa trẻ đó từ Kinh Thành gửi đặc sản về cho họ.
Cho nên mới , Tô Minh Quảng ly hôn chuyện đạo đức nha, rõ ràng là ruồng rẫy vợ tào khang mà, loại đàn ông thể cùng chịu khổ chứ thể cùng hưởng phúc, Kim Yến khổ thật mà.
Nhà họ Tô, bà cụ hầm hầm từ bên ngoài về, đẩy cửa nhà nhịn mà bắt đầu làu bàu c.h.ử.i bới.
"Miệng đầy phân, đúng là ứng với câu đó , cỏ đầu tường gió thổi bên nào đổ bên nấy, hồi chú ba nhà nhà máy thì nhờ vả chúng nghĩ cách nhà máy lúc đó lời mới đẽ , giờ chút chuyện là đổ nước bẩn lên cả nhà , quả nhiên là chẳng ai mong khác sống cả."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-357.html.]
Trong sân, ông cụ đang rít t.h.u.ố.c lào sòng sọc, thấy tiếng bà già bực bội, liếc mắt qua một cái, mở miệng : "Bà đúng là quá dễ nổi nóng, trong thôn quen mấy chục năm tính nết thế nào bà còn ? Còn cứ ngoài lượn lờ, thấy lời tiếng bà bực , cái loại chuyện ai thích thì cứ , dù chúng cây ngay sợ c.h.ế.t , chuyện của cả cũng tiện với bên ngoài, cho Chấn Hưng."
" , chẳng cái gì cũng , nhưng mà ông già ông chuyện Chấn Hưng thực sự là con bé Tô Ngọt tìm quan hệ giải quyết? thấy tin nổi thế nhỉ, con bé Tô Ngọt đó mới bao nhiêu tuổi, thể mối quan hệ ?"
"Bà hỏi cái gì, chúng ở xa thế tình hình cụ thể đều rõ, dù chuyện qua là , giờ chú ba , cả định về, chú hai tuy ở bên nhưng cũng ở xa, từ nay về chỉ còn hai chúng sống qua ngày thôi." Nhắc đến chuyện , trong lòng ông cụ chút đau thương, nuôi con để phòng lúc già, giờ thì từng đứa từng đứa đều hết cả.
Đi cũng mà, luôn tiền đồ hơn là ở nhà ruộng.
Lại rít một t.h.u.ố.c nữa, một lát mới từ từ nhả một làn khói trắng.
"Khụ khụ khụ, ông hút ít thôi, nặc hết cả ." Bà cụ vẫy vẫy tay xua khói, đó ướm hỏi: "Mấy đứa con đều nhà, đều hết , là chúng cũng ?"
"Nghĩ gì thế, chúng cái tuổi gì?"
"Đi hưởng phúc chứ , mấy đứa con đều lớn tướng thế , chúng nuôi chúng bao nhiêu năm nay, cả mới qua đó chúng gì, chú ba qua đó lâu thế chắc là vững gót chân , chúng qua nhà chú ba ở cùng..."
"Bà đang mơ hão đấy , tính tình vợ chồng chú ba thế nào bà ? Bà tin , chỉ cần chúng qua đó là thành lao động miễn phí ngay, đến lúc đó vợ chồng nó , hai chúng già lụ khụ thế còn giúp việc nhà, nấu cơm nấu nước, giặt giũ dọn dẹp, đừng quên còn một đứa An Bang nữa, đến lúc đó còn giúp trông cháu."
Bà cụ: À thì!
"Tính nết vợ chồng chú ba bà bao nhiêu năm nay còn , là bao nhiêu năm nay phục dịch chúng nó đủ, còn hăng hái qua đó việc, thì bà , thì nhé, ngày tháng ở nhà bao nhiêu, trong thôn đều là quen, dạo tán gẫu chẳng sướng , còn mấy cái lời tiếng đó qua một thời gian là hết thôi."
Ngày tháng bây giờ chẳng là quá , đám trẻ tuy đều hết cả, nhưng cách một thời gian gửi đồ về, hơn nữa mỗi tháng còn gửi tiền sinh hoạt về, ba đứa con mỗi đứa cho vài đồng, tiền sinh hoạt của hai ông bà tới mười mấy đồng, tiền còn bằng nửa tháng lương của .
Thử hỏi giờ trong thôn nhà ông cụ bà cụ nào hưởng cái đãi ngộ như họ , ở nông thôn gạo rau đều là của nhà , mười mấy đồng tiêu hết, căn bản là tiêu hết.
Ngày tháng như mà hưởng, bà già thành phố phục dịch cả nhà chú ba, nghĩ gì ?
Bà cụ ông già , vỗ đùi một cái, sực tỉnh, đúng là chuyện như thế thật.
Không nữa nữa, ở nhà là dưỡng già, qua đó là nuôi cả nhà chú ba .
"Nói cũng , chú hai sắp về ?"
"Chắc là thế, một thời gian , chú hai còn công việc thể ở bên đó quá lâu, tranh thủ về thôi."
"Được , trưa nay hai ăn gì nhỉ?"