[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 356

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:29:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Anh hai, , nhà nghỉ ngơi một lát." Lý Quần Anh chào đón nhà, đó tiến lên vài bước thuận tay nắm lấy bàn tay nhỏ của Tô Ngọt, hạ thấp giọng trách móc: "Con còn đường về cơ , cả tuần nay thấy mặt mũi , con thế cũng vất vả quá, còn mấy ngày nữa là khai giảng nhỉ? Đến lúc đó cả trường học lẫn đơn vị bận rộn quá ?"

 

"Hì hì hì, , con chẳng về , dạo đúng là bận, nhưng bên trường học con thể xin nghỉ mà, chắc là vấn đề gì ạ."

 

"Cũng đúng, con đại học tuyển thẳng , việc lên lớp thực quan trọng lắm." Lý Quần Anh nhắc đến chuyện , ưỡn n.g.ự.c, vẻ mặt đầy đắc ý.

 

A hắc, con gái là thành viên dự của Thanh Đại .

 

Thấy bà già chuyển dời trọng điểm, Tô Ngọt thầm thở phào nhẹ nhõm, cô , chỉ sợ bà già cứ chằm chằm việc quá bận rộn buông, đơn vị quá bận cũng là chuyện bất khả kháng, nhiều việc quá mà.

 

Chẳng còn dự án của thầy cũng cần cô để mắt tới , nhưng bận rộn cũng cái của nó, tiến độ dự án nhanh hơn nhiều, theo đà , ước chừng thêm một thời gian nữa là thể xong dự án , đến lúc đó còn thể đến phân khoa đại học ở Kinh Thành báo danh sớm đấy.

 

Một nhóm ở nhà đợi một tiếng đồng hồ, mười một giờ chuẩn ngoài nhà hàng đặt để ăn cơm.

 

Đến nhà hàng, rôm rả ăn uống.

 

Kinh Thành.

Đại viện, nhà họ Thẩm.

 

Thẩm Hồng Binh thong dong ở nhà đài phát thanh, tay còn cầm một tờ báo, theo kịp bước chân của thời đại, cùng tiến bộ mà, tuy hiện tại ông vẫn nghỉ hưu , nhưng cấp sắp xếp tiếp quản một phần công việc của ông , Thẩm Hồng Binh cảm thấy thêm một hai năm nữa là thể yên ở nhà dưỡng già .

 

Ông cụ thong dong, bà cụ Quách Thu Hoa vẻ mắt .

 

A hắc, bà phát hiện từ ông cụ gặp trẻ tuổi Tiểu Tô đó, dạo gần đây tâm trạng đều nha.

 

Nghĩ đến chuyện , Quách Thu Hoa liếc mắt về phía ông già nhà , trong lòng thầm suy đoán, trẻ tuổi đó thực sự như , đ.á.n.h giá của ông già cao quá .

 

Ưu tú, ưu tú đến mức nào chứ?

 

"Đồng chí Thẩm Hồng Binh, dạo tâm trạng ông quá nhỉ?"

 

"Cũng tàm tạm, thế, thấy dạo tâm trạng bà ?" Thẩm Hồng Binh bỏ tờ báo xuống, về phía bạn già.

 

"Ông còn tâm trạng ? Cái đứa, đứa cháu nội đích tôn của ông bao lâu liên lạc với chúng ?"

 

"Cũng lâu lắm , chẳng gọi điện cho chúng , là tự bà , chính cái Thẩm Chính vì Tiểu Tô mà gọi cho chúng một cuộc điện thoại đó, bà quên ? Già mà chuyện cách đây bao lâu bà cũng nhớ nữa ?" Thẩm Hồng Binh thực sự tưởng bạn già quên , bèn càm ràm một câu.

 

Vừa thấy lời của ông già, Quách Thu Hoa lập tức lườm một cái, " vẫn đến tuổi mắc chứng quên, đó cũng là chuyện mấy tháng , Tiểu Chính dạo bận gì nhỉ? Ông ở trong quân đội, cùng một hệ thống chắc chứ, nó thời gian về nhà một chuyến, bao lâu về nhà."

 

"Cùng một hệ thống thì , chuyện công việc thể tùy tiện , nếu bà nhớ nó thì bà thăm ở đơn vị ?" Thẩm Hồng Binh nước đôi, thực ông thực sự Thẩm Chính hiện tại đang ở , chuyện đại hội tỉ thí ông tin tức, nhưng chuyện thể để bà già , cũng coi như là thông tin quan trọng của quân đội .

 

Sống với nửa đời , Quách Thu Hoa cái tính nết đó của Thẩm Hồng Binh, trong lòng hừ một tiếng, bà vờ như vô ý mở miệng : "Không lẽ về sẽ mang thêm một về chứ?"

 

"Cái đó thể , bà đang mơ hão đấy , cái độ khó của Tiểu Tô đó, Thẩm Chính nhà còn đợi dài dài, đó là một cô gái bình thường , ngoại hình , khí chất , mấu chốt là còn thông minh, thành tựu so với Thẩm Chính nhà cũng chẳng kém cạnh gì, tương lai khi Thẩm Chính nhà còn chẳng bằng con bé đó ."

 

Lời tai Quách Thu Hoa thấy thoải mái chút nào, cháu nội bà chỗ nào chứ, rốt cuộc Tiểu Tô đó là cháu gái ông già Thẩm Chính là cháu nội ông hả?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-356.html.]

 

"Ông cứ bốc phét , vẫn thấy , thấy con cái nhà là ưu tú nhất thiên hạ, xứng với loại con gái nào cũng dư sức."

 

"Hừ hừ, bà thì là ." Lười cãi , phụ nữ phân biệt tuổi tác, đôi khi chính là đạo lý như đấy.

 

Nhìn bộ dạng lấp l.i.ế.m của ông già, Quách Thu Hoa càng thêm phục.

 

"Sao, ông ý kiến với lời của ?"

 

"Không , bà gì cũng đúng." Mấy chục năm kinh nghiệm, Thẩm Hồng Binh , bà già đang giận.

 

Chọc nổi thì ông trốn, dựng tờ báo lên một nữa, che kín cả khuôn mặt .

 

" chuyện là ông trốn, ăn thịt chắc? Lúc nãy ông phục đúng , nào nào nào, hai đ.á.n.h cược ?"

 

"Đánh cược, cược nhỏ giải trí cược lớn hại nha." Thẩm Hồng Binh thấy hứng thú , nhưng giả vờ khuyên một câu.

 

"Cứ đ.á.n.h cược cháu nội thể mang về , thua sẽ giặt tất thối cho ông trong ba tháng."

 

A hắc, lý nha.

 

Bình thường bà già chê chân ông thối, nào cũng lảm nhảm mãi thôi, bao nhiêu năm nay tất thối đều là Thẩm Hồng Binh tự giặt, bà cụ đối với cũng ác thật, dám mở miệng thế !

 

"Được thôi, đ.á.n.h cược Thẩm Chính thằng nhóc đó mang Tiểu Tô về, thua, bà tùy ý đưa điều kiện." Vụ cá cược , chắc chắn thắng thể thua nha.

 

"Hừ hừ, cứ chờ mà xem!"

 

Quách Thu Hoa dự tính xong , liên lạc với Thẩm Chính nhất định bắt nó lúc về nhà mang cô bé đó về theo, như bà thắng , đến lúc đó bắt ông già cai rượu cai t.h.u.ố.c, cho ông đắc ý.

 

mà, dường như chỗ nào đó đúng lắm thì ?

 

Rốt cuộc là chỗ nào đúng nhỉ?

 

Nghĩ một lát, Quách Thu Hoa nghĩ chỗ nào .

 

Cách đó xa ghế , Thẩm Hồng Binh thầm.

 

Hì hì hì, ông chỗ nào đúng.

 

Lúc bà già mở miệng là môn đăng hộ đối, mở miệng là kiểm tra Thẩm Chính.

 

Chậc chậc chậc, lời , theo sự hiểu của ông đối với bà già, lát nữa Thẩm Chính sẽ nhận điện thoại thôi.

 

Sau đó trong điện thoại đồng chí Quách Thu Hoa bảo Thẩm Chính mang đồng chí nữ về nhà, điều đổi một ý nghĩa khác, chẳng bà cụ đồng ý chuyện của hai trẻ tuổi ?

 

 

Loading...