[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 349

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:29:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tình huống , mở miệng là .

 

"Không trả cho , buông tay thì trả kiểu gì? Còn nữa nha, tiền ở chỗ em, quên hỏi em đấy."

 

"Vừa nãy chẳng , tối qua nhặt đấy. Tối qua em từ bên ngoài về , vốn dĩ định về đơn vị, giữa đường gặp chuyện em liền sai bên cạnh giúp đỡ. Em ngờ hành động nhanh như thế mà chị Tú nhi vẫn bọn chúng đ.á.n.h gãy chân." Tô Ngọt mở miệng lưu luyến rời xấp tiền trong tay nhỏ cuối, đó mới buông tay.

 

Nghe thấy lời của Tô Ngọt, Tô Chấn Hưng đại khái đoán tình hình tối qua, nhận lấy tiền, mở lời: "Không trách em , tình huống đó quá nguy hiểm , em thể sai giúp đỡ . Số tiền giao cho ."

 

"Ừm ừm ừm, trả cho đấy. À ơi, em thể hỏi một chút là tiền định xử lý thế nào ạ? Định trả cho chị Tú nhi ?" Lời Tô Ngọt dứt liền nhận thấy ánh mắt Tô Chấn Hưng sang, thế là ngước mắt đối diện với ánh mắt , bĩu môi tiếp tục mở lời: "Tuy thế lắm, đắn cho lắm, nhưng mà em vẫn khuyên đừng trả tiền cho chị Tú nhi nữa."

 

"Ừm? Nói thử suy nghĩ của em xem nào?" Tô Chấn Hưng cũng cảm thấy suy nghĩ của Tô Ngọt là , mà là hỏi ngược một câu.

 

Thấy cả phản đối, Tô Ngọt liền tinh thần hẳn lên, cái miệng nhỏ liến thoắng tiếp tục mở lời: "Anh xem nha, tiền vốn dĩ là của , cũng hành vi của chị Tú nhi chính là tống tiền tống cổ, là hành vi cực kỳ vô đạo đức. Tiền mất là do chính chị mất nha, cũng là vì đúng lúc em nhặt nên mới thể vật quy nguyên chủ, nếu đổi khác thì tiền tiêu đời ."

 

Chú ý nha, gạch chân trọng điểm, "vật quy nguyên chủ" trong lời của Tô Ngọt chính là chỉ Tô Chấn Hưng, chứ Tô Tú.

 

"Còn nữa nha, đưa tiền cho chị Tú nhi, đúng là nhất cử đa đắc (một mũi tên trúng nhiều đích) mà! Anh xem, rể cần trả tiền cho nữa nè, tiền của về nè, chị Tú nhi phạm tội tống tiền nữa, xem là nhất cử đa đắc ?"

 

"Chúng gì sai cả, rõ ràng là đang giúp chị Tú nhi 'khổ hải vô biên, đầu là bờ' đấy, chúng đang cứu rỗi chị Tú nhi đấy."

 

"Anh cả, tin em , tiền đưa cho chị Tú nhi thì lợi nhiều hơn hại mà."

 

Ba bên cạnh đều bộ lý luận vặn vẹo của Tô Ngọt cho ngẩn ngơ.

 

Nghiêm túc hươu vượn chính là chỉ đồng chí Tô nhỏ mà. Bắt cô trả tiền đủ khiến xót xa , nếu còn đem tiền trả cho Tô Tú nữa thì Tô Ngọt chắc hộc m.á.u mất.

 

Giận vì tranh giành , giận vì tranh giành mà.

 

"Anh , đừng thật thà quá. Tiền vốn là của , chẳng qua là vật quy nguyên chủ thôi, như rể đều cần trả tiền nữa ."

 

Hãy tin đồng chí Tô nhỏ , đảm bảo nửa đời của sẽ hạnh phúc bình an.

 

Nhìn thấy Tô Ngọt vẻ mặt nghiêm túc, quả thật là một miệng lý lẽ vặn vẹo, Tô Chấn Hưng thật sự kìm mà "phì" một tiếng bật .

 

"Anh cũng định trả tiền , giống như em đấy, lợi nhiều hơn hại, thì trả nữa ." Tô Chấn Hưng đáp một câu.

 

Nghe thấy lời của Tô Chấn Hưng, trong lòng Tô Ngọt thấy thoải mái hẳn, ngay đó đầu sang hai xem bên cạnh, đặc biệt là ánh mắt dừng bác cả Tô Minh Quảng: "Bác cả, bác sẽ giữ bí mật chứ ạ?"

 

Tô Minh Quảng là thật thà thực thụ, thấy Tô Ngọt mở lời như thì ngẩn một lát mới phản ứng , nhưng thật thà là kẻ ngốc. Tô Minh Quảng há miệng, một lúc mới mở lời: "Bác chẳng thấy gì cả."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-349.html.]

"Thông minh, bác cả đúng là thể dạy bảo đấy." Tô Ngọt giơ ngón tay cái khen ngợi một câu.

 

" , bác cả, cháu bác định ly hôn ạ?" Câu của Tô Ngọt khỏi miệng, Lý Quần Anh bên cạnh liền lén lườm con gái một cái, ý bảo: Chuyện của lớn, đừng ngóng lung tung.

 

Thấy ánh mắt của , Tô Ngọt giả vờ như thấy, đôi mắt chớp chớp bác cả, tiếp tục nịnh nọt: "Bác cả bác cuối cùng cũng tỉnh ngộ , ly hôn lắm ạ, ly hôn bác sẽ tự do, sẽ ai mỗi ngày đ.á.n.h bác mắng bác nữa, tiền bác kiếm bác thể tự cất giữ , bác nghĩ xem là đặc biệt tươi ?"

 

"Khụ khụ, khụ khụ khụ, Ngọt Ngọt, chuyện của lớn chúng đừng xen ." Tô Chấn Hưng đau hết cả đầu, đặc biệt là bộ dạng khuyên chia chứ khuyên hòa của Tô Ngọt, đầu càng đau hơn.

 

Đối với chuyện bố ly hôn, Tô Chấn Hưng định can thiệp , dù cũng là chính họ tự quyết định. Những năm qua cuộc sống của bố như thế nào Tô Chấn Hưng đều thấy rõ. Cho dù bố ly hôn thì cũng đổi sự thật họ là bố của .

 

"Ây ây ây, , đây chính là đúng . Phận con cháu chúng nên giải tỏa ưu phiền cho lớn mới . Chuyện ly hôn khi nào bác cả cần giúp đỡ cứ mở lời một câu là . Theo em thấy nha, cứ để ông bà nội gửi giấy tờ lên đây là ."

 

"Nếu thì cả, tìm việc cho bác cả ở đây ? Em giúp sắp xếp một chút cũng mà?" Trong đầu Tô Ngọt bắt đầu tính toán chuyện , tiếp đó : "Không thì để bác cả bày hàng cũng mà? Mẹ em bày hàng cũng đấy thôi."

 

Tô Chấn Hưng vẻ mặt bất đắc dĩ, mà Tô Minh Quảng ngược chút động lòng .

 

Ông cũng thể ở đây ?

 

Đây quả thật là chuyện ông nghĩ cũng dám nghĩ tới, ông cứ ngõ chỉ thể ở quê cày ruộng thôi chứ.

 

"Bác cả, bác tin tưởng bản chứ. Bác ưu tú mà, bác chịu khó chịu khổ ngại mệt nhọc, cái gì mà chẳng ạ." Trong lòng Tô Ngọt bắt đầu rót súp gà, hết bộ đến bộ khác.

 

Sự việc cuối cùng phát triển thành Tô Minh Quảng đây bày hàng ?

 

Đừng hỏi, hỏi Tô Chấn Hưng cũng .

 

Kẻ chủ mưu chính là cô em gái đại bịp Ngọt Ngọt kìa.

 

Đợi đến khi Tô Ngọt và Lý Quần Anh tiễn khách ngoài, Tô Minh Quảng nôn nóng ly hôn để hướng tới cuộc sống mới bày hàng giàu .

 

Lý Quần Anh bóng lưng bác cả và Chấn Hưng rời , đó đầu sang cô con gái bên cạnh.

 

"Mẹ, con gì thế?"

 

"Không gì, chỉ một câu là hãy đường chính đạo con ạ. Cái miệng của con mà chuyện thì thông minh cũng thể con lừa thành kẻ ngốc luôn đấy."

 

"Ha ha ha ha, cứ đùa con." Tô Ngọt lấp l.i.ế.m đáp một câu.

 

Lời của cô hiểu . Sự lo lắng của là vô lý, cô chính là phần t.ử trí thức cao cấp của quốc gia nha, một lòng hướng về đất nước, thể chuyện chứ.

 

 

Loading...