[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 347
Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:29:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đối với thỏa thuận ly hôn Kim Yến hiểu, cứ tưởng đây là Tô Minh Quảng dọa bà thôi, dù trong lòng Kim Yến, giấy chứng nhận ly hôn thì là ly hôn.
Tuy nhiên Tô Tú thấy bố thật sự ly hôn , trong lòng vẫn chút khó chịu. Rõ ràng kiếp như , kiếp cho đến lúc cô c.h.ế.t bố vẫn sống bên , hề ly hôn. Tuy hai vợ chồng thỉnh thoảng cãi vã, nhưng thật sự đến mức ly hôn.
Không chỉ chuyện khác , Tô Tú cho rằng biến lớn nhất vẫn là Tô Ngọt. Cô em họ hình như đổi , Tô Tú nghi ngờ Tô Ngọt cũng là trọng sinh , nhưng cảm thấy hợp lý. Nếu Tô Ngọt là trọng sinh, đối mặt với Lâm Trí Quân thể nào bình tĩnh như .
Một trọng sinh, đối mặt với đàn ông kiếp từng chung chăn chung gối cưới phụ nữ khác, thể nào phản ứng như thế.
nếu trọng sinh, thì giải thích thế nào về sự đổi Tô Ngọt?
Còn tiền của cô , rõ ràng cướp, trong những bắt tiền?
Chẳng lẽ ba nghìn tệ của cô thể cánh mà bay ?
Tuy nhiên lúc đầu óc Tô Tú là những suy tính linh tinh, cô rằng vẫn còn một tin nữa.
Phòng bác sĩ ——
Hai Tô Chấn Hưng và Tô Minh Quảng hiếm thấy lộ vẻ mặt kinh ngạc.
Vừa, nãy bác sĩ ... Chân của Tú nhi sẽ để di chứng?
Nói khó thì chính là què !
Chuyện Tú nhi vẫn . Tô Chấn Hưng khi kinh ngạc khôi phục vẻ bình tĩnh.
Què thì cũng chẳng , chừng còn thể yên phận hơn một chút.
Hiện giờ Tô Chấn Hưng quan tâm là tiền , bên công an đến trao đổi, quả thật là tìm thấy tiền.
Lúc , tại đơn vị nào đó, Kỹ sư Tô đang đút túi ba nghìn tệ vẫn đang việc trong phòng thí nghiệm.
Phòng thí nghiệm, văn phòng, như chong ch.óng.
Mãi đến năm giờ sáng Tô Ngọt mới dừng . Đang định về ký túc xá, đột nhiên nhớ vẫn về nhà, liền bảo bác tài xế đưa cô về nhà một chuyến.
Hơn sáu giờ mới về đến nhà.
Sáng sớm tinh mơ con gái về, Lý Quần Anh thấy con gái vẻ mặt mệt mỏi, vội vàng giục phòng ngủ .
Tám giờ, trong phòng Tô Ngọt đang ngủ khì khì, ngoài phòng khách đến.
Tô Minh Kinh lúc , Tô Minh Quảng và Tô Chấn Hưng đến cửa, đương nhiên là Lý Quần Anh tiếp đãi.
"Mau mau, uống chén nước nóng . Phía bệnh viện chứ? Đã tìm thấy Tú nhi ? Rốt cuộc là chuyện gì, rõ ràng ?" Lý Quần Anh mở miệng hỏi một tràng dài, đưa nước nóng cho hai .
Chiều tối hôm qua Tô Minh Kinh còn ngoài giúp tìm , đó nhận điện thoại Tô Tú về bệnh viện . Chuyện trong điện thoại cũng rõ ràng, Lý Quần Anh cũng cụ thể là tình hình gì.
"Tú nhi về quê nên tự rời khỏi bệnh viện. Trên đường gặp cướp, cũng may gặp giúp đỡ, cũng chuyện gì lớn, chỉ là chân gãy, sẽ di chứng." Giọng Tô Chấn Hưng bình , thể thấy đối với chuyện của Tô Tú thật sự nản lòng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-347.html.]
Bên cạnh Tô Minh Quảng cũng bổ sung thêm một câu: " , bụng tối qua là ai, cũng để phương thức liên lạc rời , chúng ở đây cũng tìm thấy ."
"Vậy thì còn cách nào khác, việc để danh tính, đúng là mà." Lúc Lý Quần Anh hề rằng việc để danh tính trong miệng bà chính là cô con gái rượu đang ngủ khì khì trong phòng .
Mấy qua , liền đến chuyện Tô Minh Quảng chuẩn hai ngày nữa sẽ về quê.
Hôm nay đến đây Tô Minh Quảng chính là tới để từ biệt, thông báo một tiếng. Lần chú ba lúc ông thì báo một tiếng, để tiện thể mang theo chút đồ về cho hai cụ ở quê.
"Đi ngay ? Anh cả ở thêm vài ngày , mấy ngày cứ ở trong nhà, phòng ốc em đều dọn dẹp xong xuôi cho ." Lý Quần Anh mở lời.
Kể từ cái chuyện đêm hôm cả xổm cửa nhà cả đêm, Tô Minh Kinh và Lý Quần Anh thương lượng để cả thời gian cứ ở trong nhà, ở cùng phòng với thằng nhóc An Bang.
"Thôi thôi, ở nhà còn một đống việc đồng áng kìa. Với bố vẫn đang ở quê, ở đây lâu quá cũng yên tâm, vẫn nên về sớm thì hơn."
"Thôi , tối nay cả ở nhà nhé. Không hai ngày nữa mới về , hai ngày cứ ở nhà , đừng khách sáo." Lý Quần Anh một nữa lên tiếng.
Ngăn cách bởi một bức tường, Tô Ngọt thấy tiếng rì rầm bên ngoài, mơ mơ màng màng mở mắt , dậy. Nghe một lúc mới trong nhà đến.
Hình như là bác cả với cả Tô Chấn Hưng.
Ngồi một lúc cho tỉnh táo, Tô Ngọt rời giường, khoác thêm chiếc áo bông ngoài.
Trong phòng khách, mấy đột nhiên thấy một tiếng "cạch", phản xạ điều kiện đầu liền thấy Tô Ngọt đang bọc trong chiếc áo bông .
"Bác cả, trai, đến ạ." Tô Ngọt chủ động mở lời chào hỏi, vài bước tới xuống chiếc ghế bên cạnh Tô Chấn Hưng. Cô khẽ nghiêng đầu, mỉm với Tô Chấn Hưng đang .
Nhìn thấy Tô Ngọt ngoan ngoãn lời như , liên tưởng đến Tô Tú, ánh mắt Tô Chấn Hưng dừng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo mịn màng của Tô Ngọt, ánh mắt dịu dàng thêm vài phần, cảm thấy chữa lành.
"Anh trai, em gì thế?" Tô Ngọt hì hì hỏi một câu.
"Nhìn em xinh mà. Tiên nữ nhà chúng xinh thế , hời cho thằng nhóc thối tha nhà nào nữa." Tô Chấn Hưng kìm đưa tay vò nhẹ mái tóc của Tô Ngọt, thật sự là quá đáng yêu mà.
"Ha ha ha ha, trai , vẫn nên lo lắng cho bản . Em mới mười tám, sắp hai mươi tám ."
"Đàn ông ba mươi một đóa hoa, em còn nhỏ hiểu . Em đừng để mấy thằng nhóc lừa gạt đấy, đàn ông đều chẳng thứ lành gì."
Nghe thấy lời của trai, Tô Ngọt phì một tiếng.
Đàn ông, cả đàn ông ?
Tự mắng chính luôn , đấy chứ?!
"Anh là đang mấy đàn ông khác, là trai của em." Tô Chấn Hưng hiểu ngay cô cái gì, bất đắc dĩ mở miệng bổ sung thêm một câu.
"Ha ha ha ha, đừng nghịch tóc em." Tô Ngọt né tránh mấy cái của trai, trong lòng hừ hừ, cô cũng chẳng ch.ó mèo gì mà cứ thích xoa đầu thế hả, rối hết tóc cô .
Nhìn thấy động tác vờ vịt chê bai của Tô Ngọt, Tô Chấn Hưng càng thêm ác ý đưa tay vò vò hai cái.