[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 344
Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:29:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảm ơn tiểu thiên sứ tưới chất lỏng dinh dưỡng: 59866782 5 chai;
Vô cùng cảm ơn sự ủng hộ của dành cho , sẽ tiếp tục nỗ lực!
Chương 118 Một trăm mười tám
◎ Phần 3 ◎
“Hay lắm cái ông Tô Minh Quảng , ông định sẵn chuyện ly hôn từ lâu , ông thế mà dám ly hôn, ông lương tâm, bao nhiêu năm qua sinh con đẻ cái cho ông, việc mệt c.h.ế.t sống vì cái gia đình , hầu hạ cả nhà các ông, giờ ông với chuyện ly hôn!”
“ thấy ông chính là chê già nua xí , đến thành phố lớn nên hoa mắt chứ gì? Ông thế mà dám ly hôn, ông sẽ sét đ.á.n.h đấy, cái hạng đàn ông như ông ông nghĩ ngoài còn ai thèm nhòm ngó tới ông nữa chứ, đồ nhát như thỏ đế, ông chỉ là một gã nông dân chân lấm tay bùn thôi, ông nghĩ ly hôn ông còn thể tìm hơn ? Ông mơ , cho ông , ly hôn con trai con gái ông cũng đừng hòng nhận ông nữa.”
“Ly hôn, đúng là cánh cứng chứ gì? Thấy lão nhị lão tam đều tiền đồ , cái nhà cần nữa , cũng sinh thói hoa nguyệt chứ gì, Tô Minh Quảng cho ông , ly hôn ông sẽ là một lão già cô độc cho mà xem.”
Bao nhiêu năm qua Kim Yến quen thói hống hách, ban đầu khi Tô Minh Quảng nhắc đến ly hôn Kim Yến cũng chút hoảng sợ, nhưng khi phản ứng bà lập tức la lối om sòm ngay, c.h.ử.i bới giơ tay quơ quào về phía Tô Minh Quảng, móng tay cào "xoẹt xoẹt" mấy cái Tô Minh Quảng ngay.
Gò má, cổ, truyền đến từng cơn đau rát, Tô Minh Quảng Kim Yến c.h.ử.i bới năng xằng bậy, bao nhiêu năm qua ông thực sự chịu đựng quá đủ , cơn đau khiến ông kìm mà giơ tay đẩy một cái.
Chỉ thấy một tiếng “úi chà”, Kim Yến ngã xuống giường bệnh của Tô Tú, đẩy một cái như Kim Yến thực sự ngẩn , bao nhiêu năm qua Tô Minh Quảng bao giờ động thủ với bà , đây là đầu tiên đấy.
Trước đây cho dù bà đanh đá, vô lý đến thì Tô Minh Quảng cũng sẽ ngậm bồ hòn ngọt, cho dù cãi hai câu thì cũng tuyệt đối bao giờ động tay động chân.
Lần hỏng bét , đúng là cứng rắn thật đây.
Tô Minh Quảng khi động thủ cũng chút hối hận, Kim Yến đang ngây dại ông định gì đó, nhưng hễ nghĩ đến những ngày tháng trải qua bao năm nay, Tô Minh Quảng liền nén thèm xin .
“Thật thể hiểu nổi, chẳng buồn với bà nữa.”
“ ly hôn chơi , chỉ cần hai dám đòi tiền của con rể thì chúng cục dân chính gặp !”
Để một câu như , Tô Minh Quảng mở cửa bước ngoài.
Trong phòng bệnh hai con ngơ ngác Tô Minh Quảng bước ngoài, hồi lâu mới hồn .
“Tú nhi, bố con uống lộn t.h.u.ố.c ? Ông thế mà đòi ly hôn, phản phản !” Đến lúc Kim Yến vẫn thao túng Tô Minh Quảng, cảm thấy ông chỉ đang dọa dẫm thôi, hai sống với bao năm nay , ở cái tuổi Tô Minh Quảng sẽ dám thực sự ly hôn .
Dưới lầu, Tô Minh Quảng rời khỏi bệnh viện, bốn phía đen kịt ông thể .
ông ở bệnh viện, đặc biệt là đối mặt với Kim Yến và Tô Tú hai họ.
Nhấc chân bước , thong thả bước ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-344.html.]
Đi mãi mãi, vô thức ông tới cửa nhà em ba.
Lúc muộn thế , nhà em ba chắc hẳn tắt đèn ngủ cả , Tô Minh Quảng chỗ nào để , căn nhà tối om của em ba, ông thụp xuống, dựa lưng tường bao của sân im lặng một lời.
Trong phòng, Tô Minh Kinh và Lý Quần Anh quả thực là ngủ .
Căn bản là cả đang bó gối ngoài cửa nhà như .
Cùng lúc đó Tô Chấn Hưng cũng chạy tới bệnh viện.
Anh trực tiếp tìm Tô Tú, thời gian thấu hết thảy . Tô Tú căn bản là hết t.h.u.ố.c chữa , cô bao giờ cảm thấy sai, trong quan niệm của Tô Tú thì sai chỉ thể là khác, và cũng chỉ khác với cô mà thôi.
Nói trắng là lãng phí thời gian lãng phí tinh lực, thế là Tô Chấn Hưng tìm tới Lâm Trí Quân đang túc trực ở bệnh viện.
Nhìn thấy sự xuất hiện của Tô Chấn Hưng, Lâm Trí Quân ngẩn một lúc, mãi mới mở miệng gọi một tiếng: “Anh cả.”
“Đừng gọi là cả nữa, sắp ly hôn , cứ gọi tên như đây , chuyện Tú nhi đòi tiền , định thế nào?” Tô Chấn Hưng thực sự là vô cùng hổ thẹn, đặc biệt là khi thấy Lâm Trí Quân đang tiều tụy lúc , Tô Chấn Hưng hối hận vô cùng, còn chẳng dám đáp tiếng gọi " cả" nữa.
“Vẫn ly hôn mà, gọi một tiếng cũng là lẽ đương nhiên, chuyện tiền bạc sẽ nghĩ cách, vay mượn một chút, chuyện thể kết thúc triệt để .” Coi như là tiền mất tật mang , chỉ cần Tô Tú bằng lòng ly hôn thì tiền đưa thì cứ đưa .
“Được.” Tô Chấn Hưng chằm chằm Lâm Trí Quân, đó lấy từ trong túi một cuốn sổ tiết kiệm, nhét mạnh tay Lâm Trí Quân, “ cho mượn, trong sổ tiết kiệm hơn bốn nghìn tệ, rút xong thì trả cho ...”
“Không cần ...”
“Anh đừng khách khí với , tiền tiết kiệm của đều đưa cho Tú nhi , ba nghìn tệ là ba mươi ba trăm tệ mà ai cũng thể cho mượn , tìm ai mượn mà chẳng là mượn, còn coi là em của nữa , tiền thì trả cho là .” Tô Chấn Hưng cố ý nghiêm mặt lên tiếng, thấy Lâm Trí Quân định mở miệng, Tô Chấn Hưng ngắt lời , tiếp: “Chuyện cũng , là với , gia đình với , với thím, lấy tiền tức là bằng lòng tha thứ cho .”
“Chuyện ai với ai cả, cũng chẳng tới chuyện tha thứ , ban đầu chuyện tìm hiểu kết hôn đều là do bản quyết định, tiền ... mượn.” Lúc Lâm Trí Quân cũng hết cách , tiền của Tô Chấn Hưng giải quyết nỗi lo lớn của .
“Có quá, chúng vẫn là em .” Tô Chấn Hưng dùng nắm đ.ấ.m đ.ấ.m nhẹ cánh tay của Lâm Trí Quân, mặt lộ vẻ mặt trút gánh nặng, đó nghĩ tới một chuyện, lên tiếng: “Giải quyết xong chuyện thì về đơn vị , phía lãnh đạo đơn xin giải ngũ của thông qua, bảo xử lý xong việc riêng thì nhanh ch.óng bộ đội.”
Không, thông qua ?!
Lâm Trí Quân ngẩn một lúc, theo đó là niềm vui sướng, ý tứ trong lời của Tô Chấn Hưng chính là thể tiếp tục ở bộ đội , cần giải ngũ nữa ?
“Chính là ý đó đấy, chúng vẫn là chiến hữu.” Trên mặt Tô Chấn Hưng lộ nụ .
“Vậy, cái , cảm ơn nhé.” Lâm Trí Quân giơ tay giơ cuốn sổ tiết kiệm trong tay lên, nén cũng lộ một nụ nhẹ.
Không giải ngũ là tin duy nhất nhận trong thời gian gần đây .
Hai đàn ông trò chuyện một lát, đó Tô Chấn Hưng còn chẳng thèm thăm Tô Tú mà trực tiếp rời khỏi bệnh viện.