Lải nhải một hồi lâu, ông cụ mới sang trẻ tuổi bên cạnh, giọng điệu chuyển đổi, hòa hoãn vài phần, lên tiếng: ”Người trẻ tuổi gan khá lắm, tồi , điều trong túi của cháu đựng cái gì thế, thấy gã đàn ông đó sắp cháu đập cho choáng váng luôn .”
Ơ... nhắc đến chuyện , Tô Ngọt ngại ngùng.
Gã đàn ông chắc là chấn động não , trong túi của cô là "đồ cứng" thôi.
Cũng mở miệng, trực tiếp mở túi cho hai ông cụ xem một cái, với vẻ mặt vô tội lên tiếng giải thích: “Vừa cháu nghĩ nhiều, thuận tay vung túi đồ thôi ạ.”
Hai ông cụ thấy một đống linh kiện sắt thép trong túi cũng trợn mắt hít một khí lạnh.
Cô bé , hổ báo thật đấy!
Tuy nhiên thấy đống đồ của đồng chí nhỏ, lão Thẩm lên tiếng: “Người trẻ tuổi cũng am hiểu cái , chuyên ngành đấy ?”
“ , giới thiệu một chút, họ Thẩm, cháu cứ gọi là ông Thẩm là , đây là lão Ngô, cháu gọi ông là ông Ngô.”
“Cháu tên Tô Ngọt, cũng tính là chuyên ngành ạ, hiểu chút thôi.” Chưa đại học, vẫn thể là chuyên ngành .
“Hơi hiểu ? Người trẻ tuổi vẫn khiêm tốn nhỉ, đúng lúc hiểu, gọi cháu là Tiểu Tô nhé, Tiểu Tô gấp thời gian ? Nếu gấp thì tư vấn giúp chúng một chút, đúng lúc mua ít đồ.” Ông cụ Ngô hớn hở lên tiếng.
“Được ạ, ông mua gì? Dùng để gì ạ?” Tô Ngọt sảng khoái đáp một câu, dù thời gian vẫn còn sớm.
Tuy nhiên ông Thẩm , Tô Ngọt thấy quen mặt, phát hiện , giờ kỹ mới thấy, diện mạo của ông cụ ... vài phần giống với Thẩm Chính.
Lại còn đều họ Thẩm nữa.
Không lẽ trùng hợp chứ? Gặp nhà của Thẩm Chính ?
Chuyện cũng tiện mở miệng hỏi, thể trực tiếp hỏi “Cụ nhà Thẩm Chính ” .
Tình cờ gặp gỡ, thực cũng quan trọng.
Đối với ánh mắt của Tô Ngọt qua, Thẩm Hồng Binh thực nhận , ông còn tưởng trẻ tuổi sẽ hỏi hai câu, ngờ cô bé khá là trầm , mở miệng.
Tiếp theo Tô Ngọt dẫn hai ông cụ mua những linh kiện cần thiết, cũng ở lâu thêm, lên tiếng chào tạm biệt rời .
Xách đồ đạc, Tô Ngọt lên xe.
Vừa lên xe cảm nhận ánh mắt của bác tài xế qua từ phía .
Mãi một lúc lâu bác tài xế mới thu hồi ánh mắt, lái xe lên đường.
Tô Ngọt nhận ánh mắt của bác tài xế, âm thầm bắt đầu tự kiểm điểm bản ... Có là quá dũng mãnh ?
Cô là thiết lập nhân vật tiểu tiên nữ mà, nhưng mà mà, gặp chuyện như cô kiềm chế mà tay.
Khụ khụ, phương pháp bạo lực một chút xíu.
Khụ khụ, chú ý một chút là .
Bác tài xế thực sự kinh ngạc, lúc chuyện xảy ông định xuống giúp một tay, ngờ Tiểu Tô căn bản là cần đến, trẻ tuổi tự giải quyết xong xuôi .
Đừng là bác tài xế, ngay cả mấy đồng chí quân đội âm thầm theo bảo vệ Tô Ngọt cũng mắt tròn mắt dẹt.
Họ tưởng hành động của đủ nhanh , mới phát hiện Tiểu Tô còn nhanh hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-342.html.]
Còn ở bên Tô Ngọt bắt xe rời , ở bên hai ông cụ cũng bắt xe rời .
Hai ông cụ ở hàng ghế của xe, lão Ngô đối với trẻ tuổi vẫn khen ngợi ngớt.
“Người trẻ tuổi thật lợi hại nhé, còn chuyên ngành, xem lúc giới thiệu cho chúng , vanh vách, còn chỉ cho về nhà sửa chữa thế nào nữa, về sẽ thử xem , chứ.”
Nghe ông bạn già bên cạnh lải nhải, Thẩm Hồng Binh liếc ông một cái, lén lút nở một nụ nhẹ.
Lần đầu gặp mặt, Thẩm Hồng Binh đối với trẻ tuổi như Tiểu Tô vẫn vô cùng tán thưởng, gan giàu, thông minh, văn hóa, tuy vẫn là sinh viên đại học, nhưng những gì cô bé hiểu chắc chắn còn nhiều hơn cả sinh viên đại học.
Thì là thế, hèn gì thằng ranh con nhà đột nhiên thông suốt, trẻ tuổi mà nó nhắm trúng chắc chắn đơn giản.
Trước đây chơi với phái nữ, hóa là do nhãn quang quá cao .
Lúc gặp Thẩm Hồng Binh vẫn còn chút lo lắng, lo lắng trẻ tuổi nhất thời bốc đồng, tương lai thích hợp.
Giờ gặp , Thẩm Hồng Binh càng lo lắng hơn.
Lo lắng thằng ranh con nhà đuổi kịp cô bé nhà .
Không cái khác, chỉ riêng tầm của cô bé thôi thấy là một cô gái bình thường , tương lai chắc chắn sẽ tầm thường.
Thằng ranh con nhà , ngoài cái mặt thì vẻ chẳng ưu thế gì cả, ở bộ đội thời gian ngoài, đợi Tiểu Tô lên đại học , đám con trai trong trường nhiều như , đến lúc đó... chậc chậc chậc, khả năng thắng lớn nha.
Bà già ở nhà còn cảm thấy xứng với Thẩm Chính, giờ xem, là Thẩm Chính xứng với cô bé nhà .
Thật sự nhờ lão Ngô, nếu lão Ngô ngoài thì chẳng gặp trẻ tuổi như Tiểu Tô.
Thẩm Hồng Binh đầu cảm thấy tính cách keo kiệt của lão Ngô vẫn cái lợi của nó, nhắc đến chuyện ngoài , ban chiều Thẩm Hồng Binh định tìm lão Ngô đ.á.n.h cờ, lão Ngô lải nhải đòi ngoài, tivi ở nhà hỏng gọi đến sửa tốn nhiều tiền quá, lão Ngô nỡ, cứ đòi tự tay, còn cảm thấy qua mấy cuốn sách thì chắc là vấn đề gì, tràn đầy tự tin kéo ông cùng ngoài.
Lão Ngô cái gì cũng , chỉ mỗi tội quá keo kiệt, câu cửa miệng lúc nào cũng là... Ăn nghèo mặc nghèo, tính toán thì sẽ nghèo.
Vẫn là cảm ơn lão Ngô thôi.
Về đến đại viện, hai chào hỏi ai về nhà nấy.
Thẩm Hồng Binh híp mắt về nhà, cửa bà vợ nhận ngay, bà lão đầy vẻ hoài nghi chằm chằm Thẩm Hồng Binh.
“Có chuyện gì thế, ngoài với lão Ngô một chuyến mà xem ông vui kìa, nhặt tiền ?”
“Ha ha ha ha, tầm hạn hẹp quá ?” Thẩm Hồng Binh một cách bí hiểm, úp úp mở mở : “Đoán xem ngoài gặp ai?”
“ đoán.” Bà lão khẩu xà tâm phật, vẻ mặt đầy vẻ hứng thú, nhưng cái miệng vẫn nhịn hỏi một câu: “Gặp ai?”
Cái tính cách mấy chục năm vẫn chẳng sửa .
C.h.ế.t tiệt cái thói cứng miệng.
Được , úp mở nữa.
Thẩm Hồng Binh híp mắt lên tiếng: “Gặp cô bé trong ảnh .”
Trong ảnh, cô bé?