[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 328

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:29:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cầm lấy , dù cũng là tấm lòng của Giáo sư Quách."

 

Cùng với lời vang lên cuối cùng cũng giải vây , ánh mắt Viện trưởng Lương quét qua Quách Ái Hoa, lão Đường, cuối cùng ánh mắt dừng đồng chí trẻ tuổi đang mỉm .

 

Đây là đầu tiên ông thấy học trò cưng của lão Đường, trông vẻ là một đứa trẻ khá ngoan ngoãn, đứa trẻ học trò của lão Đường mà thấy chút đồng cảm , tính khí lão Đường trong giới ai mà chẳng chứ, chủ yếu là giáo d.ụ.c kiểu nhồi nhét, cái tính đó nhẹ nhàng là nghiêm khắc, thì đổi một từ khác, đó chính là hung dữ .

 

khổ nỗi lão Đường chuyên môn nghiệp vụ quá vững vàng, lớp thanh niên học trò của lão Đường xếp thành đống, đó lão Đường còn nhận học trò nữa, công tác một chuyến tự vả mặt nhận một học trò, nhận học trò thì thôi , điều khiến ngờ hơn nữa là lão Đường quý đứa học trò như báu vật, cho ai xem, cứ sợ cướp mất.

 

Có cần khoa trương thế ?

 

Bây giờ kỹ , đúng là một đứa trẻ ngoan ngoãn, lão Đường hung dữ như , đứa trẻ vẻ ngoài hung dữ của lão Đường dọa cho nhè đấy chứ?

 

Ấn tượng đầu tiên của Viện trưởng Lương khi thấy Tô Ngọt là như ... ngoan ngoãn, vô hại, trẻ trung, ôn hòa.

 

Xem chuyện thể chỉ bề ngoài, về điểm Quách Ái Hoa và Viện trưởng Lương cái khác , đồng chí trẻ tuổi mặt thản nhiên đưa tay nhận lấy hoa, ánh mắt Quách Ái Hoa cũng quét qua thanh niên mặt.

 

Nhìn thấy đứa học trò cưng của lão Đường, Quách Ái Hoa cái khác, tục ngữ đúng mà, mặt lòng, học trò của lão Đường thể là hạng tầm thường ?

 

Luôn cảm thấy thanh niên đơn giản như vẻ bề ngoài, còn rốt cuộc con thế nào, Quách Ái Hoa giữ ý kiến, tạm thời đưa bình luận, dù cũng đến đây , rốt cuộc thanh niên thế nào, tiếp xúc sẽ .

 

Đường Lưu Quang phát hiện ánh mắt của hai cứ chằm chằm Tô Ngọt, bèn tiến lên hai bước chắn mặt Tô Ngọt, dành cho hai một ánh mắt cảnh cáo, lên tiếng: "Này , thu liễm chút , trẻ tuổi sợ lạ đấy, cái ánh mắt đó của các ông đừng sợ hãi."

 

Nói thì , nhưng Đường Lưu Quang cho rằng Tô Ngọt sẽ dọa sợ, nhưng thể nhắm trúng đấy, theo thiên phú của Tô Ngọt, lão Quách trông chẳng giống lành gì cả.

 

Viện trưởng Lương động tác của lão Đường, ha ha mấy tiếng, cảm thấy thanh niên thực sự giống như vẻ bề ngoài trông ngoan ngoãn lời, nhưng qua thì nhát gan .

 

Xem kìa, chẳng vẫn đang về phía từ lưng lão Đường .

 

Đối diện với ánh mắt linh hoạt của thanh niên, mặt Viện trưởng Lương vẫn nở nụ , nhưng trong lòng âm thầm đổi đ.á.n.h giá về thanh niên, lẽ ngoan ngoãn lời, nhưng gan cũng lớn lắm.

 

Quách Ái Hoa thì trực tiếp lườm lão Đường một cái, xem lão Đường bảo vệ học trò kìa, coi thường ai chứ.

 

Chuyện đào góc tường , là lão Quách ông sẽ ?

 

là chuyện lão Quách sẽ thật.

 

Đã là bạn cũ bao nhiêu năm ai mà chẳng ai chứ, tính nết thế nào đều rõ như lòng bàn tay.

 

Chính cái trình độ của Quách Ái Hoa đừng là lừa lão Đường, ngay cả bản ông cũng lừa nổi .

 

"Được , chúng ngoài thôi, xe đợi sẵn ở bên ngoài , gì thì lên xe ."

 

Viện trưởng Lương lên tiếng, một nhóm liền về phía cửa lớn của ga tàu hỏa.

 

Vài phút , mấy lên xe.

 

Đường Lưu Quang, Quách Ái Hoa, Viện trưởng Lương ba cùng trang lứa hàng ghế , ghế phụ lái để dành cho đồng chí nữ Tô Ngọt, đường hai bên giới thiệu với , thể để một đồng chí nữ chen chúc giữa mấy ông già bọn họ .

 

Ngồi ở ghế phụ phía , ba ông già ở hàng ghế bắt đầu lải nhải chuyện, chủ đề tùy ý, từ cuộc sống đến công việc, còn hỏi đến việc Đường Lưu Quang dự định ở Kinh thị bao lâu.

 

Về vấn đề , Đường Lưu Quang trả lời là xử lý xong việc bên sẽ về ngay, bên đơn vị vẫn còn một đống việc đang chờ.

 

Nghe thấy lời của lão Đường, Viện trưởng Lương vui .

 

"Lão Đường , ông nhé, ông vẫn là của đơn vị chúng đấy nhé, bảo ông công tác mà ông còn định ở luôn bên đó, bảo ông một chuyến mà ông cứ như là khách , còn bảo xử lý xong việc bên là lập tức rời , ông thế là quá đáng đấy nhé?"

 

"Ông cho một câu trả lời chắc chắn , rốt cuộc bao giờ mới thể ?" Người tay "bỏ nhà bụi" hơn nửa năm trời , Viện trưởng Lương thấy đủ hào phóng , nhưng thấy về là .

 

Cái tư thế của lão Đường, đúng là coi như của đơn vị khác thật , hiểu rõ vị trí của hả.

 

Nghe thấy lời của Viện trưởng Lương, Đường Lưu Quang chút bất lực, ánh mắt nhàn nhạt liếc về phía ghế phụ lái, đó mới lên tiếng: "Sắp , sắp , còn ba bốn tháng nữa là hòm hòm , nếu gì ngoài ý ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-328.html.]

 

A ha, thấy thấy nhé.

 

Vừa lão Đường về phía Tô Ngọt, định theo học trò thật đấy , cần quý như báu vật thế ?

 

"Được chuyện nữa, mời ông chuyện thực sự chút hóc b.úa, ông chắc là chỗ chúng một thời gian , trực tiếp về đơn vị nhé, đều sắp xếp xong cả , lát nữa về đơn vị ăn cơm xong ông nghỉ ngơi một lát. Ngày mai đến phòng thí nghiệm xem tình hình, đừng quan tâm ông nhé, cho ông nghỉ ngơi một đêm, thế là lắm đấy."

 

Viện trưởng Lương nhắc đến việc chính là thực sự sốt ruột, nếu hết cách thì mời lão Đường , cái Tết mà bắt việc, Viện trưởng Lương còn thấy ngại ngùng quá cơ, đầu ông sẽ trả tiền thêm giờ !

 

Lúc Tô Ngọt ở ghế phụ phía vểnh tai lên cuộc trò chuyện của mấy ông già ở phía , vài câu thấy chuyện gì, liền lấy tài liệu thầy giáo đưa đó xem.

 

Bên cạnh hai bạn cũ lải nhải chuyện , Quách Ái Hoa tâm trí để hai nơi, thỉnh thoảng xen một câu, tuy nhiên khi thấy động tác lấy tài liệu của Tô Ngọt, ánh mắt lập tức lén lút sang.

 

Bất động thanh sắc nghển cổ lên, ánh mắt về phía tài liệu tay Tô Ngọt.

 

Lại gần thêm một chút nữa, , .

 

Quách Ái Hoa rõ tài liệu tay Tô Ngọt, ngạc nhiên nhướng mày.

 

Đây chẳng là tài liệu liên quan đến dự án mời lão Đường , lão Đường đúng là giao nhiệm vụ cho đứa trẻ thật đấy , tuy đây là tài liệu dự án, nhưng lão Đường tìm những tài liệu bổ trợ khác cho Tô Ngọt học cấp tốc, lẽ là dự định dẫn thanh niên phòng thí nghiệm đó gây chấn động một thời, kinh ngạc tất cả ?

 

Thanh niên , liệu ?

 

Trông vẻ trẻ hơn nhiều so với những học trò khác của lão Đường, tài liệu phức tạp thế liệu xem hiểu đây.

 

Sự chú ý lập tức Tô Ngọt thu hút, Quách Ái Hoa chằm chằm thanh niên, một cái là mười mấy phút, ông cứ thế Tô Ngọt lật từng trang từng trang xem tài liệu, cảm thấy tốc độ xem tài liệu của thanh niên khá nhanh đấy.

 

Quả nhiên học trò của lão Đường thì là hạng xoàng.

 

Ánh mắt của Quách Ái Hoa quá rõ ràng, mù cũng thấy , huống chi là hai bên cạnh ông.

 

Đường Lưu Quang trực tiếp giơ tay cầm tài liệu tay "chát" một cái đập n.g.ự.c Quách Ái Hoa, thấy Quách Ái Hoa đầu sang, lão Đường dành cho một ánh mắt, hiệu: Nhìn , cái gì mà ?

 

Nhìn thanh niên gì, xem tài liệu !

 

Không thấy ông đang thảo luận dự án với Lương viện , cái dự án Quách Ái Hoa cũng tham gia, thể để tâm một chút ?

 

Quách Ái Hoa bắt quả tang hề hề , ánh mắt như như liếc về phía Tô Ngọt một cái, hỏi một câu: "Xem hiểu ?"

 

Câu "Xem hiểu " hỏi lão Đường xem hiểu tài liệu dự án , mà là hỏi Tô Ngọt cái tài liệu đó xem hiểu .

 

Bạn cũ bao nhiêu năm , đối phương chỉ cần một ánh mắt là Đường Lưu Quang hiểu ngay, đắc ý lên, : "Không xem hiểu thì bảo con bé xem gì?"

 

"Aii da da, đấy cái thanh niên ." Ánh mắt Quách Ái Hoa sáng lên, cầm lấy tài liệu lão Đường đập sang, quét mắt một cái, lên tiếng: "Vừa nãy các ông đến , tiếp tục , cái dự án tuy tham gia nhưng phụ trách, nhưng chỗ nào hiểu thể giải thích một chút."

 

" còn cần ông giải thích , ông đừng chằm chằm thanh niên nhà cảm ơn ông lắm đấy." Đường Lưu Quang mắng một câu.

 

"Keo kiệt." Quách Ái Hoa mắng hai chữ.

 

Thời gian tiếp theo ba tiếp tục chuyện, Tô Ngọt ở ghế phụ phía vẫn chìm đắm trong biển tài liệu, trái chú ý đến động tĩnh của mấy vị tiền bối phía .

 

Khoảng hai tiếng đồng hồ, đến đích.

 

Viện trưởng Lương dẫn họ đến nhà ăn , nấu món riêng.

 

Ăn no , lúc mới để họ nghỉ ngơi.

 

Ký túc xá sắp xếp xong xuôi từ lâu, Đường Lưu Quang cùng Viện trưởng Lương và Quách Ái Hoa tiếp tục chuyện dự án, Tô Ngọt dẫn đến ký túc xá.

 

Ký túc xá ở đây gì khác biệt lắm so với ký túc xá ở đơn vị cũ, vẫn như cũ, bàn học, tủ quần áo, giường, đơn giản sạch sẽ, căn phòng qua là dọn dẹp , một hạt bụi, chăn màn cũng mùi lạ.

 

Loading...