[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 315

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:22:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Lãnh đạo , tin tức của ngài là thật đấy, khó khăn lắm mới tìm một mầm non thế , thể canh chừng cho kỹ." Đường Lưu Quang mặt lộ nụ , chẳng hề cảm thấy ngại ngùng chút nào, thầy theo học trò thì chứ, vẫn là ông tay để chiếm ưu thế, nếu thì học trò sẽ biến thành của khác mất.

 

Cứ thế , hiện tại xung quanh Tô Ngọt còn bao nhiêu "lang sói" đang rình rập đấy, xem phía Kinh Thị một ông lão họ Tống, bên còn một lão Quảng, ngay cả lão Diệp khi thấy Tô Ngọt ngày hôm nay, dù lão Diệp mở miệng nhưng Đường Lưu Quang cũng nhận sự hâm mộ ghen tị trong lòng lão Diệp .

 

Một , hai ba , ai nấy đều đào góc tường nhà ông cả, ông mà canh chừng cho kỹ thì cũng chẳng chỗ mà .

 

"Lãnh đạo, học trò của thật sự vô cùng ưu tú, đưa qua đó là ngài sẽ ngay thôi, đợi thêm chút nữa nhé, đợi mấy ngày nữa là ngài thấy , đến lúc đó ngài nhất định sẽ kìm lòng đưa về cho xem."

 

Ồ hố, ồ hố, năng tự tin gớm nhỉ!

 

Lãnh đạo Đường Lưu Quang thì chọc , quen bao nhiêu năm đây là đầu tiên thấy lão Đường đắc ý như thế, đúng là hiếm thấy thật.

 

Chẳng lẽ học trò của lão Đường thật sự lợi hại đến , đến lão Đường còn coi trọng như thế, lúc đó vị lãnh đạo thật sự xem cho kỹ xem trẻ tuổi rốt cuộc lợi hại như lời lão Đường .

 

"Ông mấy ngày nữa đưa qua đây, lúc đó giới thiệu cho một chút, để xem học trò của ông như lời ông ."

 

"Ha ha ha ha, thôi, lúc đó sẽ cho ngài gặp." Giọng điệu của Đường Lưu Quang tràn đầy vẻ tự hào.

 

Kinh Thị ——

 

Còn kịp cúp điện thoại, văn phòng đột nhiên tiếng gõ cửa "cộc cộc cộc" vang lên.

 

"Lão Đường, với ông nữa, bên việc." Lãnh đạo một câu điện thoại, đó cao giọng hướng về phía cửa gọi một câu: "Vào ."

 

"Được , cúp đây."

 

Lãnh đạo thấy đầu dây bên lão Đường chào một tiếng, đó điện thoại liền ngắt, bên tai truyền đến những tiếng tít tít bận rộn.

 

Tiếng "cạch!" một cái, cửa văn phòng đẩy , một bóng từ bên ngoài bước , đó lúc cửa vặn thấy động tác gác điện thoại của lãnh đạo.

 

"Lãnh đạo, gọi điện thoại cho ai thế?"

 

"Còn thể cho ai nữa, lão Đường đấy, ông cứ tự nhiên , đến tìm việc gì?" Lãnh đạo giơ tay hiệu đối phương xuống chuyện.

 

" thì còn việc gì nữa, chuyện của dự án với ngài một chút, lúc nãy điện thoại của lão Đường , thế, lão Đường nỡ bỏ học trò bảo bối của ông để định về ?" Người tới trông tuổi tác cũng sêm sêm lãnh đạo, đều ở tầm năm sáu mươi tuổi, cũng tương đương với Đường Lưu Quang.

 

Quách Ái Hoa, cũng là nhân viên cũ của đơn vị , ông và Đường Lưu Quang cùng một đẳng cấp, đều quen , đều là bạn cũ cả.

 

Nghe thấy lời trêu chọc của Quách Ái Hoa, lãnh đạo ha ha lớn, mở miệng : "Cẩn thận lão Đường ông trêu chọc ông thế về tìm ông tính sổ đấy, còn nữa, lão Đường đúng là sắp về thật, cái dự án đó của lão Ngô chút vấn đề lão Đường về giúp đỡ một tay , lão Đường còn dự định mang theo cả đứa học trò bảo bối của ông về cùng nữa đấy."

 

"Ồ hố, mang về , quen một chút mới , xem trẻ tuổi thế nào mà lão Đường cưng như cưng trứng hứng như hứng hoa thế ."

 

"Ông nhất là đừng quen, lão Đường sợ các ông ai nấy đều tranh với ông đấy, cứ phòng các ông từng lão hồ ly một."

 

"Ấy , lãnh đạo thế là khách sáo quá , đều là bạn cũ, đều là cả, học trò của lão Đường chẳng cũng là học trò của chúng , tục ngữ đúng mà, thêm một thầy thêm một con đường."

 

Lãnh đạo: ...

 

À thì, lời dường như như nhé.

 

Hơn nữa, đồng chí Quách , lời của ông mà để lão Đường thấy là ông đ.ấ.m c.h.ế.t ông đấy!

 

Cứ với cái tính nóng nảy đó của lão Đường, phút mốt là phun cho tối tăm mặt mũi ngay.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-315.html.]

Hiểu ngay ý của lãnh đạo, Quách Ái Hoa tiếp tục hi hi , "Chúng tôn trọng ý kiến của trẻ tuổi chứ, nếu thì cứ hỏi đứa học trò bảo bối đó của lão Đường xem, đến lúc đó thêm mấy thầy nữa, chẳng trẻ tuổi đó sẽ vui đến c.h.ế.t ?"

 

...

 

Hì hì, hì hì hì.

 

Ba giờ sáng, Tô Ngọt vẫn còn đang đắm trong biển tài liệu.

 

Tài liệu thì xem hết, căn bản là xem xuể.

 

Công việc cũng , xong, căn bản là xong.

 

Tiếng lật tài liệu xoèn xoẹt tay, mắt và tay của Tô Ngọt đều rảnh rỗi, thật sự hận thể hóa thành Bạch Tuộc, tám cái tay thì mới .

 

Cho nên, Tô Ngọt cảm thấy một thầy là đủ .

 

Đủ để cô chịu đựng .

 

Ngày mai là mùng một Tết.

 

Người là thức đêm đón giao thừa, còn Tô Ngọt thì là thức trắng đêm để việc.

 

Cả một đêm dài, ánh đèn cũng sáng suốt cả một đêm.

 

Hơn bốn giờ sáng, Tô Ngọt gục xuống bàn việc chợp mắt một lát.

 

Mới ngủ mấy phút, tiếng pháo nổ đì đùng bắt đầu rải rác vang lên.

 

Bị tiếng pháo cho tỉnh giấc, Tô Ngọt lờ mờ mở mắt , ngoài cửa sổ vẫn là một mảnh đen kịt.

 

Trong đầu bỗng nhiên nhận ... Tết !

 

Đến thế giới , năm mới đầu tiên, đón chào theo cách , Tô Ngọt là vạn ngờ tới.

 

Điều giống như trong tưởng tượng chút nào, nghỉ mấy ngày, mỗi ngày ăn ngủ, ngủ ăn, một kẻ vô dụng mà.

 

Rồi rốt cuộc cô cái gì , thức trắng cả đêm, công việc hạnh phúc.

 

Bên tai vẫn là tiếng pháo nổ liên tiếp bên ngoài, Tô Ngọt bước vài bước tới bên cửa sổ, những ánh đèn mờ ảo của các nhà ngoài .

 

Năm mới, vui vẻ!

 

Một năm mới bắt đầu ...

 

Chương 107 Ba chương

Năm mới khí thế mới.

 

Sáng sớm tinh mơ Lý Quần Anh bò dậy , sẵn tiện vỗ bôm bốp mấy cái lưng chồng để gọi ông dậy, khỏi phòng chui bếp bắt đầu bận rộn, tuy chỉ mấy trong nhà nhưng bữa sáng vẫn chuẩn tươm tất, sáng nay ăn sủi cảo, còn đặc biệt hâm nóng hai món ăn của bữa cơm tất niên hôm qua để ăn kèm.

 

"Con gái, con trai, ăn cơm thôi!" Lý Quần Anh bưng sủi cảo thì gọi một tiếng về phía phòng của hai đứa con.

 

Tối qua lúc thức đón giao thừa, con trai chẳng bao lâu ngủ khò khò , Tô Minh Kinh cũng y hệt như , cứ thế gục xuống là ngủ luôn, còn con gái thì từ khi ăn xong bữa cơm tất niên chui tọt trong phòng, ánh đèn trong căn phòng đó cả đêm tắt, mười phần thì đến tám chín phần là thức trắng đêm việc .

 

 

Loading...