[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 303

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:21:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Môi hồng răng trắng, khuôn mặt nhỏ nhắn đó, đôi mắt long lanh đó, đúng thật là xinh hết phần thiên hạ.

 

Áo , càng hơn!

 

Mà lúc , cách đó xa, một bóng hình cao lớn thẳng tắp đang thong thả về hướng nào đó.

 

Anh ngước mắt thấy trong đám đông một bóng hình mảnh mai mặc chiếc áo khoác màu đỏ.

 

Giữa đám đông nghìn nghịt, liếc mắt một cái thấy cô.

 

Đôi lông mày Thẩm Chính giãn , từ khu vực khác tới, ngờ bắt gặp cô ở đây.

 

thật là ứng với câu : Tìm giữa đám đông nghìn trùng, chợt đầu , ánh đèn mờ ảo.

 

Tô Ngọt ở phía đằng vẫn đang phối hợp với đồng chí Lý Quần Anh mặc thử chiếc áo bông màu xám còn .

 

Thử xong, Lý Quần Anh "pạch" một cái nhét hai bộ quần áo lòng Tô Ngọt.

 

“Mẹ trong xem tiếp một chút, con cầm đồ nhé, đừng chạy lung tung đông lắm, tí nữa lạc mất bây giờ.” Dặn dò một câu, Lý Quần Anh sát phạt về "chiến trường".

 

Tết nhất chỉ điểm , thì đông, đồ thì đắt khách, giành giật một chút là chẳng còn gì.

 

Đừng bao giờ đ.á.n.h giá thấp sức mua của dân, dịp Tết là phút mốt quét sạch kệ hàng ngay.

 

Đứng ở vòng ngoài đám đông, Tô Ngọt ôm đống quần áo trong lòng, trơ mắt bóng lưng , thực sự là chen nổi, lòng mà chẳng sức.

 

Hơn nữa, câu của Tô Ngọt thấy dở dở .

 

Cô mười tám tuổi chứ tám tuổi , còn thể để lạc ?

 

Vả , lạc , bên cạnh cô theo mà.

 

mà hai bộ quần áo chọn cô thực sự thích, mà mặc cũng thoải mái, ấm áp nữa.

 

Nghĩ đến đây, Tô Ngọt cúi đầu đống quần áo trong lòng. Ngay lúc cô cúi đầu, cô phát hiện một phụ nữ đang lao về phía .

 

Một luồng lực đ.â.m tới, hình nhỏ nhắn của Tô Ngọt bì nổi với bà thím đang lao tới . Theo phản xạ thể cô ngửa , cảm giác mất thăng bằng ập đến, Tô Ngọt ôm c.h.ặ.t đống quần áo, tim bỗng chốc đập một nhịp.

 

Con khi gặp tình huống khẩn cấp đều sẽ phản ứng, Tô Ngọt dù bình tĩnh đến mấy cũng nhịn mà nhắm mắt .

 

Ngay lúc Tô Ngọt tưởng sắp ngã đến nơi thì phía lưng chạm một luồng ấm, ngay đó bờ vai cô một đôi bàn tay đỡ lấy. Giây tiếp theo, luồng ấm phía rời , tạo một cách.

 

“Cẩn thận.” Giọng nam trầm thấp nam tính vang lên lưng, chút quen thuộc.

 

Giữ vững hình, Tô Ngọt phản xạ xoay , liền đối diện với một đôi mắt đen thâm trầm.

 

Đôi mắt sáng quắc, thâm thúy, gần còn thấy thấp thoáng một tia sâu thẳm.

 

Đối diện với ánh mắt ở cự ly gần như , Tô Ngọt cảm thấy tim ... nhịp một nữa.

 

Nhìn mắt đàn ông , Tô Ngọt dường như thấy điều gì đó.

 

Nhìn kỹ , hình như đang .

 

Trong mắt ý nhàn nhạt, lên trông , ý lan tỏa từ đuôi mắt chân mày, ánh mắt sáng ngời ấm áp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-303.html.]

 

Thình thịch, thình thịch, thình thịch, là tiếng tim ai đang đập?

 

Hỏng !

 

Một trong ba đại ảo giác của đời ... Anh thích !

 

Chương 102 (Theo bản gốc đ.á.n.h là 303 tiếp nối)

Ối giời ơi, thấy cái gì thế !

 

Ở phía xa, Tần Dương mới tạt ngang qua thấy điệu bộ của hai thì mắt trợn tròn lên, đúng là há hốc mồm kinh ngạc. Trước đó còn đang đoán già đoán non nữ đồng chí Thẩm Chính thích là ai, giờ thì hình như .

 

lúc Tần Dương thà rằng còn hơn. Cái tên Thẩm Chính cầm thú bằng , thích ai thích, cứ nhắm em gái Tô mà tung chiêu là ?

 

Đã bảo coi như em gái ruột mà, thật, cái tên Thẩm Chính thế mà lén lút ý đồ đó với .

 

Điều quá đáng nhất là Thẩm Chính thế mà cho , dù cũng là em nối khố hơn hai mươi năm , thế mà gọi là em ? Trọng sắc khinh bạn đúng ?

 

Thảo nào lúc nãy cùng dì nhỏ mua đồ ở bên cạnh, cái thằng cha Thẩm Chính đột nhiên bảo tự xem quanh một chút?

 

Xem cái quái gì cơ chứ? Xem em gái Tô ?

 

Thẩm Chính sớm phát hiện em gái Tô cũng ở bách hóa ?

 

Hàng loạt câu hỏi hiện trong đầu Tần Dương. Nhìn hai đằng xa, một cao lớn thẳng tắp, một nhỏ nhắn xinh xắn, trông đúng là dáng lắm cơ.

 

Hừ hừ, hừ hừ hừ, Tần Dương sớm thấy Thẩm Chính bình thường , từ dạo thấy lạ lạ, đột nhiên hỏi chuyện quà sinh nhật nọ, dạo gần đây tần suất xin nghỉ cứ gọi là dày đặc.

 

Giờ ngẫm kỹ coi, lúc hỏi quà sinh nhật chẳng đúng là lúc em gái Tô đón sinh nhật , cả chuyện xin nghỉ nữa, nào thành phố cũng là đến thăm em gái Tô.

 

Hóa dã tâm sói con của Thẩm Chính sớm rành rành mặt , chỉ tại quá ngây thơ nên nhận !

 

Còn cả Tô Chấn Hưng nữa, Tô Chấn Hưng ? Tô Chấn Hưng ăn cơm trắng để lớn ? Em gái nhà sắp sói xám tha mất mà còn đang ở cái xó xỉnh nào thế?

 

Đảo mắt quanh một vòng, Tần Dương thấy Tô Chấn Hưng đang chen chúc cùng một đám các ông các bà ở bên trong, một đấng nam nhi mà đúng là thật "tiền đồ" quá .

 

Xem nhiệm vụ bảo vệ em gái đầy gian khổ giao cho .

 

Hạnh phúc của em gái Tô cần bảo vệ, tuyệt đối thể để Thẩm Chính cái tên súc sinh hại em gái Tô .

 

Nghĩ tới đây, Tần Dương "rầm rầm rầm" sải bước lớn lao tới.

 

Thế là tình hình đột ngột đổi. Tô Ngọt mới định mở lời, ngước mắt lên đối diện với Thẩm Chính, định ... thì bất ngờ khuôn mặt của Thẩm Chính trong tầm mắt vụt cái biến thành khuôn mặt của Tần Dương.

 

Tô Ngọt: Ơ?

 

Chuyện gì thế ?

 

Đột nhiên xông chắn mặt , mặt Thẩm Chính lập tức đen . Nhìn cái thằng bạn ngáng đường , Thẩm Chính bắt đầu cân nhắc xem nên vứt nó ngoài là đạp cho nó một phát.

 

Cảm nhận ánh mắt lạnh lẽo lưng, Tần Dương cố sống c.h.ế.t gồng lên chống đỡ, chỉ cần đầu thì sẽ thấy cái mặt đen sì của Thẩm Chính.

 

“Em gái Tô, khéo quá, em cũng đến bách hóa mua đồ ? Anh với Thẩm Chính cùng dì nhỏ qua đây mua đồ, ngờ gặp em. Lúc nãy em chứ? Anh thấy em suýt ngã, vẫn cẩn thận một chút, ở đây đông quá.” Tần Dương mở miệng là một tràng dài, thái độ đến mức thể hơn.

 

 

Loading...