Tần Dương hì hì , lên tiếng: “Em cùng Thẩm Chính ạ. Em ở đây chẳng nào, Tết nhất đến nơi cô đơn lẻ bóng, lãnh đạo chắc chắn nỡ để em thui thủi một trong đơn vị . Lãnh đạo cứ để em cùng Thẩm Chính, để em cảm nhận chút ấm của gia đình.”
Nghe xong lý do của ba đứa, Vương Kiến Đức thật sự chọc cho bật vì tức.
Lý do đứa nào đứa nấy đều vô lý hết sức, nhất là Tần Dương, đơn vị ăn Tết cho cảm nhận ấm gia đình ?
ba đứa xếp hàng ngay ngắn, cuối cùng Vương Kiến Đức vẫn mủi lòng.
Ai bảo đây là ba trai xuất sắc nhất trướng ông cơ chứ. Qua Tết là đến kỳ đại hội so tài , để bọn họ thả lỏng một chút cũng .
Ông cúi đầu, b.út máy xoèn xoẹt ký tên, đó đưa giấy xin nghỉ cho bọn họ, vẻ mặt ghét bỏ : “Cút cút cút, lấy thì cút ngay , ngày mai về đúng giờ đấy, nếu thì tập tăng cường.”
Tô Chấn Hưng: “Rõ thưa lãnh đạo.”
Tần Dương: “Em yêu lãnh đạo nhất!”
Thẩm Chính: “Chào lãnh đạo, chúng em đây.”
Mỗi một câu, thực sự chọc Vương Kiến Đức bật .
Cầm giấy xin nghỉ, nửa tiếng ba cùng rời khỏi đơn vị.
Khoảng mười một giờ trưa, ba tới thành phố.
Người lái xe là Tô Chấn Hưng, hai kẻ đang lỳ lợm xe, Tô Chấn Hưng đạp phanh một cái, xe dừng bên lề đường.
“Hai cùng đường đúng ? Hay là xuống xe ở đây luôn ?”
“Không , bọn tớ thăm em gái Tô một chút. Lần em thích mấy cái dây buộc tóc đó , sẵn tiện qua chúc Tết sớm luôn.” Tần Dương mặt dày, tự sắp xếp thỏa luôn.
“Thẩm Chính cùng , tiện đường.” Sẵn tiện sắp xếp luôn cho Thẩm Chính.
Nghe thằng bạn nối khố câu , Thẩm Chính đầu tiên cảm thấy thằng bạn cũng thông minh đấy chứ.
“Cậu xem cái gì mà xem, đó là em gái tớ, hai chỗ nào mát mẻ thì xéo sang đó mà ở.” Tô Chấn Hưng trực tiếp bật .
“Thì cũng là em gái bọn tớ mà, chẳng bảo em gái cũng là em gái bọn tớ , phân chia gì cho xa cách.”
Quả nhiên ứng với câu : Người mà hổ thì vô địch thiên hạ.
Cãi cọ ỏm tỏi, cuối cùng Tô Chấn Hưng cũng vứt hai xuống.
Bọn họ chịu xuống xe thì Tô Chấn Hưng gì , vứt xuống thì chân, lát nữa vẫn cứ tìm đến chỗ Tô Ngọt thôi.
Một kẻ mặt dày vô sỉ, một kẻ lầm lì gì, đúng là một cặp bài trùng!
Mười một giờ rưỡi, xe dừng cửa nhà họ Tô.
Người đầu tiên nhảy xuống xe chính là Tần Dương. Vừa xuống xe, Tần Dương gào lên một câu.
“Em gái Tô ơi, các tới đây!”
Tô Ngọt ở trong nhà thấy động động tĩnh bên ngoài liền đặt cuốn sách trong tay xuống, dậy.
Còn bên ngoài, cả ba đàn ông đều xuống xe, và sự khơi mào của tên ngốc Tần Dương, bọn họ bắt đầu đoán xem Tô Ngọt dùng quà của ai trong ba .
Chuyện còn ?!
Tô Chấn Hưng: Chắc chắn là dùng dây thun tặng , tuyển chọn kỹ càng lắm, xinh như , Tô Ngọt nhất định sẽ thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-298.html.]
Tần Dương: Con gái vẫn là thích mấy thứ màu sắc rực rỡ, dây buộc tóc là hợp nhất với con gái, em gái Tô nhất định sẽ thích.
Thẩm Chính im lặng , nhưng trong lòng hy vọng Tô Ngọt sẽ dùng chiếc kẹp tóc mà tặng.
Cuối cùng, một bóng dáng thanh mảnh bước , xuất hiện trong tầm mắt của ba .
Khoảnh khắc thấy , cả ba đàn ông đều đờ đẫn cả .
Tóc... tóc ngắn?!
Tô Ngọt cắt tóc !!!
Nghĩ lúc ở bách hóa, tên ngốc Tần Dương hùng hồn khẳng định con gái ai cũng thích loại quà .
là tin cái tà thuyết của thì hỏng bét.
Con gái thích cơ đấy?
Con gái nhà cắt thành tóc ngắn luôn kìa!
Tô Chấn Hưng vẻ mặt ghét bỏ liếc Tần Dương một cái: Quả nhiên nên tin lời thằng ngốc !
Thẩm Chính đôi mày kiếm khẽ nhíu, lẳng lặng liếc Tần Dương một cái.
Đáng lẽ sớm hơn mới đúng, trách , hai mươi năm mà vẫn thấu hết sự đáng tin cậy của Tần Dương.
Trong sân, Tô Ngọt đó, thấy ba ngoài cửa.
Cô khẽ , cất giọng trong trẻo: “Không nhà ạ?”
Cô vẫn xinh như thế, mái tóc ngắn thanh thoát khiến cô trông phần thanh tú hơn vài phần, ánh nắng vàng nhạt rơi cô, cho làn da cô thêm phần mịn màng.
Ánh mắt Thẩm Chính thâm trầm, chăm chằm bóng hình .
Trong mắt là cô.
Cô mỉm nhẹ nhàng, đôi mắt cong cong, thật sự là ...
(Lời tác giả: Cảm ơn các tiểu thiên sứ ủng hộ...)
Chương 100 (Theo bản gốc đ.á.n.h là 298 tiếp nối)
Hỏng bét !
Nhận thấy ánh mắt của hai bên cạnh qua, Tần Dương cảm thấy tình hình vẻ . Cậu mà Tô Ngọt đột ngột cắt tóc chứ. Tuy bảo là Tô Ngọt để tóc ngắn cũng cực kỳ xinh, nhưng cái sự cắt tóc bất ngờ đúng là ngoài dự tính của , cho nên chuyện quà cáp thể trách .
Ánh mắt nhỏ bé lén Thẩm Chính liếc trộm Tô Chấn Hưng, đối diện với ánh mắt của hai qua, Tần Dương hì hì lấy lòng hai tiếng, nhanh ch.óng phán đoán tình hình hiện tại , tìm cách trốn thoát trận cái .
Em gái Tô chẳng mở lời , đúng là vị cứu tinh lớn của mà.
Cậu nhanh chân tiến lên hai bước, trong sân, ha hả : “Vào chứ, , mau mau nhà thôi, nhà chuyện.”
“Em gái Tô lâu ngày gặp xinh hơn đấy, mà tự dưng cắt tóc thế ? Tóc ngắn cũng , nhưng con gái để tóc dài vẫn xinh hơn, thể nhiều kiểu khác , lắm đấy em gái Tô thấy đúng ?”
Tần Dương đến mặt Tô Ngọt, ở cự ly gần thế , đừng chứ nhan sắc của em gái Tô thì kiểu tóc nào cũng "cân" hết, mái tóc ngắn so với tóc dài thì mỗi cái một vẻ riêng.
Em gái Tô tóc dài trông mềm mại, ngoan ngoãn, xinh xắn; em gái Tô tóc ngắn trông tinh tế nghịch ngợm, thanh thoát đáng yêu.
Dù tóc dài tóc ngắn đều khiến là thấy vui vẻ. Một cô em gái thế Tần Dương cảm thấy quả nhiên là kiểu thích, cuối cùng cũng hiểu tại mấy đứa con gái trong đại viện thích chải đầu quần áo cho b.úp bê , hóa niềm vui ở đây chứ .