[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 288

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:17:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đi , đừng nũng nịu nữa." Lý Quần Anh mắng yêu một câu.

 

Sáng sớm thấy xe của đơn vị đợi ở ngoài , chắc là con gái ngủ quên.

 

"Vậy con đây ạ ." Tô Ngọt giòn giã gọi một tiếng thoăn thoắt chạy ngoài.

 

Đến cửa, xe đợi sẵn ở đó.

 

Cô bước tới vài bước, mở cửa xe , Tô Ngọt áy náy : "Xin bác Lý để bác đợi lâu như . Cháu sơ suất quá nên ngủ quên mất, hẹn là bảy giờ rưỡi mà mở mắt gần tám giờ ."

 

"Không , . Khó khăn lắm mới về nhà, ngủ thêm một chút cũng ." Bác Lý hiền từ đáp . Trong mắt bác, Tô Ngọt vẫn còn là một đứa trẻ, mới mười mấy tuổi, trẻ con thì là gì. Những đứa trẻ mười mấy tuổi nhà khác đứa nào chẳng nhà ngủ nướng, chỉ kỹ sư Tô là khác biệt thôi, đúng là tài cao thì việc nhiều mà.

 

Xe chạy về đơn vị, xe Tô Ngọt từng miếng từng miếng gặm bánh bao thịt, thầm nghĩ nên cắt tóc .

 

Mái tóc của cô khó chăm sóc quá, phòng thí nghiệm cũng tiện lắm. Đời Tô Ngọt quen để tóc ngắn ngang vai , đời đến đây thì để ý đến chuyện tóc tai, giờ sắp dài đến thắt lưng .

 

Lần thời gian nhất định tỉa tóc, hoặc tự cũng .

 

Đến đơn vị, khi kiểm tra ở cổng thì trong.

 

"Bác Lý ơi, dừng ở phía một lát ạ, cháu qua văn phòng một chuyến."

 

"Được , đỗ sát lề nhé."

 

Một lát , xe đỗ định bên lề đường, Tô Ngọt bước xuống xe.

 

Vẫy tay chào bác Lý, Tô Ngọt xoay về phía tòa nhà văn phòng.

 

Cô chạy qua xử lý đống rác học thuật tạo đêm qua , đó mới về phía văn phòng của thầy Đường Lưu Quang.

 

"Cốc cốc cốc!" Tiếng gõ cửa vang lên.

 

Trong văn phòng, Đường Lưu Quang thời gian, cần đoán cũng ngoài cửa là ai.

 

Ông đoán chắc Tô Ngọt sẽ qua chỗ ông sáng sớm nay.

 

"Vào , cửa khóa ."

 

Đường Lưu Quang dậy khỏi bàn việc, vài bước thấy Tô Ngọt đẩy cửa .

 

"Tới , . Tối qua lão Quảng gọi điện cho thầy , cứ gào lên bắt thầy nghĩ cách. Thầy vốn định từ chối , nhưng lão Quảng bảo là em mở lời thử một chút. Nào nào nào, cho thầy ý tưởng của em xem." Đường Lưu Quang hiệu cho Tô Ngọt xuống, bản ông cũng xuống vị trí đối diện.

 

"Có thể thử một chút ạ, cháu chút ý tưởng . Thật tình cờ, hình như cái loại vật liệu mới mà giáo sư Diệp đưa cho thể dùng ạ. Cháu xem qua , vật liệu thì chắc là , chỉ phần sản xuất là cần chú ý thôi, kích thước và tay nghề cần cực kỳ cẩn thận, nếu cũng vô dụng."

 

Tô Ngọt kéo ghế xuống, đó mở túi công văn của , lấy mấy bản vẽ đưa cho thầy giáo.

 

"Đây là bản vẽ cháu vẽ đêm qua, thầy xem qua ạ. Cháu ghi chú và đ.á.n.h dấu hết , chỗ nào cần bổ sung thì thầy tham khảo và góp ý cho cháu với ạ."

 

Thấy hành động của Tô Ngọt, mắt Đường Lưu Quang sáng lên, ông đợi mà đưa tay đón lấy bản vẽ.

 

Cúi đầu một cái, ánh mắt ông càng thêm rạng rỡ.

 

Quả nhiên bản vẽ Tô Ngọt vẽ vẫn luôn khiến thấy vô cùng mãn nhãn. Cách vẽ chuẩn mực, tỷ lệ và kích thước đều ghi chú rõ ràng, khiến xem một cái là hiểu ngay.

 

Phần trống bên cạnh giống như Tô Ngọt , cũng ghi chú về vật liệu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-288.html.]

Về cơ bản là còn gì cần tham khảo thêm nữa, Đường Lưu Quang tiếp tục xem bản vẽ, tạm thời lên tiếng.

 

Thấy thầy giáo gì, Tô Ngọt dậy, tự nhiên cầm lấy bình nước nóng bên cạnh, lấy ly và rót cho một ly nước ấm.

 

Đối với văn phòng của thầy, Tô Ngọt quá quen thuộc , chẳng cần ông mời mọc gì cả.

 

Tầm mắt của Đường Lưu Quang vẫn đặt bản vẽ, khóe mắt liếc thấy hành động của Tô Ngọt, ông nhịn khẽ một tiếng, trêu chọc: "Em đúng là chẳng khách sáo chút nào nhỉ."

 

"Khách sáo gì chứ ạ, nhà cả mà." Tô Ngọt hì hì đáp một câu, những ngón tay thon dài trắng trẻo bưng ly nước, càng tôn lên vẻ của đôi bàn tay.

 

Trong văn phòng, một uống nước, một xem bản vẽ, hai thực sự là ai phiền ai.

 

Uống nước xong, thấy thầy giáo vẫn đang nghiên cứu bản vẽ, Tô Ngọt tự tìm việc cho , cô bắt đầu tưới nước cho mấy chậu hoa lan bậu cửa sổ của thầy.

 

Đợi đến khi Đường Lưu Quang xem xong bản vẽ, ngẩng đầu lên thì thấy Tô Ngọt đang "hành hạ" mấy chậu lan của .

 

"Này , hôm qua thầy tưới , em đừng phá mấy chậu lan của thầy nữa." Đường Lưu Quang vội vàng lên tiếng, giơ tay vẫy vẫy cô và : "Lại đây, đây. Nói về cái bản vẽ của em , về phần sản xuất lúc nãy thầy xem qua , sẽ chút hóc b.úa đấy."

 

"Vâng, quả thực là chút hóc b.úa ạ." Tô Ngọt gật đầu tán thành.

 

Thấy hành động của Tô Ngọt, Đường Lưu Quang , xoay chuyển chủ đề hỏi: "Em nắm chắc bao nhiêu phần?"

 

"Chuyện cũng khó lắm ạ, ." Tô Ngọt mỉm đáp một câu.

 

Đường Lưu Quang: Thôi hiểu , chắc chắn là nắm chắc.

 

Nếu Tô Ngọt chẳng bình tĩnh như .

 

"Thử một chút ạ?" Tô Ngọt mỉm , thầy giáo đầy vẻ dò hỏi.

 

"Chẳng em dự định hết , còn hỏi thầy gì nữa?" Đường Lưu Quang giả vờ tỏ vẻ chê bai, đó thêm một câu: "Đã dự định thì cứ thôi."

 

Nụ khuôn mặt Tô Ngọt càng thêm rạng rỡ.

 

Rõ ạ!

 

"Thầy ơi, theo thầy ạ!" Giọng giòn giã của cô gái vang lên.

 

Đường Lưu Quang nhướng mày, liếc cô một cái.

 

Nghe theo ông ?

 

Nghe theo cô thì !

 

Cái học trò của ông mà, bao giờ theo lời ông .

 

Trông thì vẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện, nhưng thực chất là một "chuyên gia" phản nghịch chính hiệu!

 

Tác giả lời : Cảm ơn các thiên thần nhỏ tặng vé Bá Vương hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho trong thời gian từ 2023-10-25 12:01:52 đến 2023-10-25 18:01:11 nhé~ Cảm ơn: Tiểu Thụ Diệp tưới 1 chai dung dịch dinh dưỡng; Rất cảm ơn sự ủng hộ của , sẽ tiếp tục cố gắng!

 

Chương 96 Chín mươi sáu

(Chương ba)

đồng ý với phía Quảng Hùng là sẽ giúp đỡ chuyện linh kiện, nên Đường Lưu Quang cũng tranh thủ thời gian cùng Tô Ngọt thảo luận mấy .

 

Về phương diện kỹ thuật, Đường Lưu Quang nhiều kinh nghiệm hơn Tô Ngọt một chút, dù bao nhiêu năm lăn lộn trong nghề cũng là uổng phí. Các cụ bảo , "gừng càng già càng cay", so với một trẻ tuổi như Tô Ngọt thì Đường Lưu Quang trải đời nhiều hơn hẳn.

 

Loading...