[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 287

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:17:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Chính đây rõ ràng là đang dùng phép "khích tướng" mà. Cái đẳng cấp mà cũng trúng kế, từng một thiếu oxy não nên tập thêm đến ngu luôn !

 

Ngay lúc Tần Dương đang thầm phàn nàn thì ánh mắt của Thẩm Chính quét về phía . Tần Dương thở hổn hển đầu , bắt gặp ánh mắt của em , lập tức nhe răng hì hì.

 

"Cậu nghỉ ngơi?" Thẩm Chính chằm chằm đầy "sát khí". Cái ánh mắt đó qua, đợi Tần Dương gật đầu, Thẩm Chính lên tiếng: "Được thôi, mệt thì..."

 

Thì nghỉ ngơi chứ còn gì nữa?!

 

Có chuyện thế ?

 

Ngay lúc Tần Dương đang tràn đầy mong đợi, Thẩm Chính mới bổ sung nốt nửa câu còn đang dang dở.

 

Anh : "Rời khỏi hàng, hai chúng tập riêng."

 

Thấy Thẩm Chính bắt đầu khởi động tay chân, Tần Dương lập tức luyện tập tiếp. Đùa , tập riêng với Thẩm Chính thì chẳng khác nào nghiền nát một cách đơn phương. Trước mặt bao nhiêu thế , Tần Dương đây cũng cần giữ thể diện chứ bộ!

 

Nhìn Tần Dương chạy biến trong nháy mắt, Thẩm Chính chọc đến tức .

 

Đây chẳng là vẫn còn thể lực , mệt cái nỗi gì?

 

Hai tiếng đồng hồ , cuối cùng Thẩm Chính cũng cho cả đội giải tán. Một đám ai nấy đều bẩn thỉu lem luốc, mới lăn lộn trong bùn nước , bẩn mới là lạ.

 

Tần Dương kiệt sức, là thực sự còn chút sức lực nào nữa. Cả treo lơ lửng vai một đồng đội bên cạnh, dìu dắt lẫn về phía ký túc xá.

 

Họ về lấy quần áo sạch mới thể nhà tắm công cộng . Nếu vì một đầy bùn đất thì họ thể cần tắm mà ngủ luôn.

 

Còn về lý do tại treo lên Thẩm Chính, chẳng qua là vì Thẩm Chính là bộ tịch, thích để khác chạm . Với cái thói hư tật , tìm đối tượng xem thế nào. Đối tượng mà chạm một cái là quật cho một cú qua vai, thế thì mà "tốn vợ" quá.

 

Trong lòng thầm phàn nàn vô tận, với cái nết của Thẩm Chính thì chẳng cô gái nào mới lọt mắt xanh của đây.

 

Phụ nữ, trừ khi nhồi m.á.u não mười năm, nếu sẽ chẳng ai thèm trúng Thẩm Chính , ngoài cái mã trai thì còn cái quái gì nữa chứ.

 

Thẩm Chính liếc Tần Dương một cái, dù Tần Dương mở miệng nhưng Thẩm Chính cũng cái tên đó đang .

 

điều đó quan trọng, dù đại hội thi đấu nhất định giành chiến thắng, thể lực của Tần Dương vẫn cần tập thêm.

 

Trở về ký túc xá, lấy quần áo sạch xong, một đám cứ như ong vỡ tổ lao thẳng về phía nhà tắm!

 

Tiếng nước chảy rào rào vang lên khắp nơi, một hàng các đấng mày râu vòi hoa sen, đúng là một "phong cảnh đẽ". Trong đó, hình tráng lệ nhất chắc chắn là Thẩm Chính.

 

Vai rộng eo thon, cánh tay rắn chắc, đó chính là để miêu tả về Thẩm Chính.

 

Một đám đàn ông thấy hình của Thẩm Chính cũng âm thầm ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị.

 

Dòng nước trong vắt xối lên mái tóc húi cua, nhận thấy những ánh mắt đang dòm ngó xung quanh, Thẩm Chính lập tức nhíu mày, đưa tay vuốt nước mặt đầu .

 

"Nhìn cái gì mà ! Tất cả đều thấy mệt ?"

 

"Ha ha ha ha, Thẩm Chính ông cáu kỉnh gì chứ. Đều là đàn ông với cả, một cái thì . Ôi chao, đúng là bộ tịch quá ."

 

"Để xem nào, để xem nào. Thẩm Chính, phát hiện m.ô.n.g ông trắng phết nhỉ, chẳng giống tông màu da ông chút nào cả, ha ha ha ha."

 

Từ nhỏ Thẩm Chính trắng trẻo sạch sẽ, hồi bé trông còn xinh xắn, giống như một cô bé . Bây giờ ngày nào cũng tập luyện nên da sạm đen , ngờ chỗ m.ô.n.g vẫn còn trắng như nha.

 

Ở đây còn ai gan lớn bằng trời mà dám trêu chọc Thẩm Chính như thế chứ?

 

Ngoài Tần Dương thì chẳng còn ai khác.

 

Gân xanh trán Thẩm Chính sắp nảy lên đến nơi , cái tên Tần Dương c.h.ế.t tiệt , tiêu đời !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-287.html.]

Ngày nào cũng nhảy múa ranh giới giữa cái c.h.ế.t, đó chính là Tần Dương chứ sai .

 

Vốn dĩ cả đám vẫn còn sợ Thẩm Chính, nhưng Tần Dương phá ngang như , còn ai mà sợ cho nổi nữa chứ.

 

"Phì!"

 

"Ha ha ha ha ha!"

 

"Ha ha ha ha ha, c.h.ế.t mất thôi."

 

Từng một đều nhịn nổi nữa . Cười thì cứ , đằng từng ánh mắt còn lén lút về phía m.ô.n.g của Thẩm Chính, phát hiện ... quả thật là sự chênh lệch màu sắc thật nha!

 

là chỉ ông thôi, Tần Dương ạ, quan sát kỹ thật đấy.

 

Thẩm Chính trêu chọc cũng đám đang tìm đường c.h.ế.t cho tức đến bật . Anh tắm rửa sạch sẽ chỉ trong vài cái nháy mắt thoăn thoắt mặc quần áo .

 

Anh bê chậu, đến cửa nhà tắm.

 

Sau đó một hàng những đàn ông đang trần như nhộng, Thẩm Chính nở một nụ rạng rỡ, ngay lập tức khi những khác kịp phản ứng, nhanh ch.óng chuyển sang vẻ mặt nghiêm nghị.

 

"Tất cả tập trung, nửa tiếng nữa tập hợp, chạy việt dã năm cây mang nặng!"

 

Để một câu , Thẩm Chính xoay rời .

 

Từng một đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, m.ô.n.g trắng thì ?

 

Đẹp lắm ?

 

Đừng quên, lòng của Thẩm Chính đây mới là đen thui đấy!

 

Tiếng kêu la t.h.ả.m thiết vang lên khắp nhà tắm, kẻ đầu sỏ Tần Dương còn "tẩn" cho một trận.

 

Ai mượn ông lắm miệng, dòm m.ô.n.g đội trưởng cái gì!

 

Thôi xong , đêm nay coi như khỏi ngủ luôn.

 

...

 

Ánh bình minh ló dạng, những tia nắng vàng xuyên qua tầng mây chiếu xuống mặt đất.

 

Một bóng hình mảnh mai đang gục bàn sách thức dậy, cô lờ mờ mở mắt , thấy ngoài cửa sổ trời sáng.

 

Cô giơ tay sờ soạng bàn sách một lúc, một lát chạm một vật mát lạnh, cầm lên xem.

 

Bảy giờ bốn mươi lăm phút, cô ngủ hơn hai tiếng .

 

Cô nhớ ngủ năm giờ sáng, định gục xuống một lát vì sợ lên giường sẽ dậy nổi.

 

Dọn dẹp mặt bàn bừa bộn, cô sắp xếp các bản vẽ, những bản vẽ hỏng cũng gom để lát nữa mang đến đơn vị xử lý một thể. Loại "rác học thuật" để ở nhà vẫn tiện xử lý cho lắm.

 

Khoảng tám giờ, một tiếng "cạch" vang lên, Tô Ngọt khỏi phòng, lấy một sợi dây thun để buộc tóc.

 

"Mẹ ơi, con ăn sáng ở nhà ạ."

 

Tô Ngọt gọi với bếp một tiếng với định ngoài.

 

Thấy hành động của con gái, Lý Quần Anh vội vàng cầm hai cái bánh bao nhân thịt chạy : "Lại đây đây, ngay là con thời gian mà. Cầm bánh bao thịt theo mà ăn dọc đường. Mẹ thấy xe đợi ở ngoài một lúc đấy. Con đấy, ngày nào cũng bận rộn như thế, về nhà một chuyến mà đến thời gian ăn bữa cơm cũng ."

 

Nghe tiếng lải nhải của , Tô Ngọt mỉm . Cô buộc tóc xong, lau tay mới đón lấy bánh bao thịt đưa cho, nũng nịu : "Mẹ ơi, con nhất định sẽ về ăn cơm cùng bố mà. Chẳng tối qua con ăn cùng ?"

 

 

Loading...