[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 254
Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:10:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Viện trưởng Lưu biểu thị, ông hiện tại càng ngày càng tán thưởng trẻ tuổi như Tô Ngọt , đầu óc thông minh, năng lực việc còn mạnh, đầu tiên dẫn dắt nhóm dự án, chuyện về phương diện quản lý phân bổ cũng ngăn nắp rành mạch.
Người trẻ tuổi như , đốt đuốc mà tìm cũng khó thấy.
Cũng hèn chi lão Đường một bộ dạng sợ cướp mất, nếu đặt là chính viện trưởng Lưu, ước chừng cũng giống như lão Đường thôi.
Hơn một tiếng đồng hồ , Tô Ngọt và Đường Lưu Quang cùng rời khỏi văn phòng của viện trưởng Lưu.
Hai tiếp theo đều đến phòng thí nghiệm, đúng lúc cùng .
Trên đường hai , đợi đến khi tới phòng thí nghiệm, lúc mới ai nấy về nhóm dự án của .
Đẩy cửa bước phòng thí nghiệm, liền lập tức sáp gần.
"Kỹ sư Tô, cuối cùng cô cũng tới , qua đây qua đây cô xem chỗ của là xảy vấn đề ở , đều là theo những gì chúng bàn bạc, đồ cứ thấy sai sai thế nào ."
Nghe thấy tiếng, Tô Ngọt thấy đồng chí trong nhóm dự án mở miệng loay hoay với món đồ tay.
Cất bước tới, chăm chú vài cái, bắt tay .
Đồng chí nhóm dự án bên cạnh thấy Tô Ngọt bắt tay , vội vàng mắt rời chằm chằm.
Bên Tô Ngọt bận rộn , bên bà Lý Quần Anh cũng gặp quen.
Trong một cửa tiệm, Lý Quần Anh lén lút nấp ở cửa, ghé mắt bên trong.
Ôi chao ôi, đó chẳng là Tú Nhi ?
Cái bụng nếu nhớ nhầm thì chắc mấy tháng , đều bắt đầu như thổi bong bóng phình lên .
Cái hình còn chạy lên thành phố gì nhỉ?
Chuyện lén Lý Quần Anh quá rành , hồi ở quê ít lén chân tường, trong thôn trong nhà bất kỳ động tĩnh gì đều qua tai Lý Quần Anh.
Nhìn bộ dạng Tú Nhi dường như là đang lấy hàng ? Đây là cũng ăn kinh doanh ?
Chẳng chị dâu tiền lương phụ cấp hàng tháng của chồng Tú Nhi đều đưa cho Tú Nhi, tiền trong tay Tú Nhi đều tiêu thế nào , thế mà kinh doanh , là đủ tiền tiêu là tiền đẻ tiền? Còn chuyện kinh doanh , chồng Tú Nhi nhỉ?
Lý Quần Anh nghĩ nghĩ cũng thấy Chấn Hưng nhắc đến chuyện , Tú Nhi e là lén lút tự xoay xở.
Trong cửa tiệm, Tô Tú đột nhiên cảm thấy ai đó đang , đột nhiên đầu , nhưng thấy ai, Tô Tú trong lòng thấy kỳ lạ.
Bên ngoài, Lý Quần Anh nhanh ch.óng né tránh, suýt chút nữa là phát hiện , vẫn cứ là kinh nghiệm lén của bà phong phú, nếu tóm sống .
Giơ tay vỗ vỗ n.g.ự.c, Lý Quần Anh lén lút rời .
Đối với chuyện Tô Tú kinh doanh, Lý Quần Anh dự định quản chuyện bao đồng, về gặp Chấn Hưng nhắc nhở một tiếng đều là bà thím như bà hết lòng hết .
Nhắc đến Tô Chấn Hưng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-254.html.]
Đơn vị bộ đội, Tô Chấn Hưng đang ở văn phòng Vương Kiến Đức xin nghỉ.
Đối với việc cấp xin nghỉ chuyện Vương Kiến Đức vẫn khoan dung, dù tháng nào cũng kỳ nghỉ, Tô Chấn Hưng đây đều ở lì trong bộ đội, cũng chính là khi tiểu Tô tới đây Tô Chấn Hưng mới thỉnh thoảng ngoài một chuyến xem .
"Cậu đây là ngoài thăm tiểu Tô , gặp tiểu Tô thì về bảo cô bé hôm nào về bồi nhà ăn bữa cơm tán gẫu , cả tháng gặp tiểu Tô, tai sắp mọc kén đây , thím hàng ngày đều lải nhải tiểu Tô, tiện thể mang lời hỏi thăm của chúng đến nhé." Vương Kiến Đức ký giấy xin nghỉ trêu chọc vài câu.
Trước bàn việc, Tô Chấn Hưng gật gật đầu, "Chắc chắn ạ, thực thím lúc lên thành phố thể ghé thăm Tô Ngọt, con bé tuy khá bận, nhưng ban ngày thông thường đều ở trường học, qua trường Trung học 1 tìm là chuẩn luôn ạ."
"Đó chẳng là sợ phiền tiểu Tô học tập , thôi , chữ ký xong , cầm lấy , lát nữa lái xe ngoài ?" Vương Kiến Đức hỏi một câu.
"Cháu xin ạ, lái xe ngoài ạ."
"Đi , chú ý an đấy." Vương Kiến Đức dặn dò.
"Rõ, thưa lãnh đạo."
Chào một cái, Tô Chấn Hưng cầm giấy xin nghỉ rời .
Tô Chấn Hưng mới , chân chân tiếng gõ cửa văn phòng Vương Kiến Đức "đông đông đông" vang lên.
"Vào ." Hô một tiếng, Vương Kiến Đức bàn việc ngẩng đầu lên, đó liền thấy Thẩm Chính từ bên ngoài bước , tay còn cầm cái gì đó.
Cái thứ Thẩm Chính cầm tay, Vương Kiến Đức thế nào cũng thấy quen mắt, cái giống hệt cái giấy xin nghỉ mà Tô Chấn Hưng mang tới.
Đây, cũng là đến xin nghỉ ?
"Lãnh đạo, xin nghỉ ngoài một chuyến."
Trên gương mặt đó của Thẩm Chính vẫn chẳng gì, cứ thế đường hoàng mở miệng xin nghỉ, Vương Kiến Đức khóe miệng giật giật một cái.
"Cậu cũng xin nghỉ?" Vương Kiến Đức vẫn kìm thốt một câu, lời xong liền thấy ánh mắt nghi hoặc của Thẩm Chính qua, Vương Kiến Đức thầm phàn nàn một câu trong lòng, thật là trùng hợp, Tô Chấn Hưng xin nghỉ, Thẩm Chính cũng xin nghỉ.
"Vừa nãy Tô Chấn Hưng mới đến xin nghỉ xong, cũng là định lên thành phố ? lúc hai thể cùng , Tô Chấn Hưng xin lái xe ngoài, hai cùng còn đỡ tốn công." Vương Kiến Đức cầm b.út máy chuẩn ký tên, đúng lúc , một đạo giọng oang oang vang lên.
"Lãnh đạo, lãnh đạo, lãnh đạo, chờ chút chờ chút, còn , còn nữa!"
Giọng vang lên, hai trong văn phòng về phía cửa, đó liền thấy Tần Dương vội vội vàng vàng chạy tới.
Mắt chằm chằm cây b.út máy tay lãnh đạo, Tần Dương vỗ vỗ n.g.ự.c, trong lòng cảm thán một câu, kịp lúc nha, ha ha ha.
"Lãnh đạo, cũng xin nghỉ." Tần Dương dứt lời, giấy xin nghỉ tay "bạch" một cái đặt lên bàn việc của lãnh đạo, ngay sát cạnh giấy xin nghỉ của Thẩm Chính, còn chu đáo xếp ngay ngắn, thuận tiện cho lãnh đạo ký tên.
Thấy hành động của tên ngốc Tần Dương, Vương Kiến Đức chậm rãi ngẩng đầu lên, liếc một cái, mở miệng chỉ ba chữ: "Cút cho !"
"Người Thẩm Chính và Tô Chấn Hưng xin nghỉ là thăm , thăm ai? Cậu đừng hùa theo, xê chỗ khác, chỉ tiêu xin nghỉ của đội đủ ." Thực thì vẫn đủ, Vương Kiến Đức đang lừa tên ngốc Tần Dương đấy.
Tên ngốc Tần Dương đôi khi cực kỳ lanh lợi, cái là lão Vương đang lừa , "Lãnh đạo thiên vị như chứ, Tô Chấn Hưng thể xin nghỉ, Thẩm Chính thể xin nghỉ, hả? Vậy cũng thăm nha, em gái Tô Ngọt chính là em gái ruột của , tính là ? cần nếu lãnh đạo ký tên sẽ lì ở văn phòng đấy."