[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 249

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:10:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Ngọt đối mặt với lạ, cộng dồn cả kiếp lẫn kiếp đều thế nào là gò bó lúng túng, đặc biệt là đối mặt với viện trưởng Lưu và thầy giáo thì càng thể gò bó, quá quen thuộc còn gì.

 

Còn đối mặt với bác sĩ Tiết thì càng thể căng thẳng, đối phương trông vẫn khá ôn hòa.

 

Vài phút , viện trưởng Lưu và Đường Lưu Quang rút khỏi văn phòng, bên trong chỉ còn Tô Ngọt và Tiết Hâm.

 

Cửa văn phòng đóng , viện trưởng Lưu vẫn ngừng về phía cánh cửa đó, lầm bầm với Đường Lưu Quang bên cạnh: "Lão Đường, bác sĩ Tiết chắc là giỏi lắm nhỉ, Tô Ngọt chắc vấn đề gì chứ? Ông xem nếu tâm lý Tô Ngọt vấn đề, thì dự án tay cần tạm dừng để giao cho khác ?"

 

Viện trưởng Lưu lo lắng nhất chính là điều , nếu lãnh đạo cấp tâm lý Tô Ngọt vấn đề, thì dự án chắc chắn thể tiếp tục giao cho cô nữa, đây cũng là lẽ thường tình. Đối với chuyện bệnh tâm lý, vẫn nên thận trọng, vạn nhất trong dự án vì căn bệnh mà xảy vấn đề gì, thì bây giờ, ai chịu trách nhiệm?

 

Vốn dĩ trong lòng Đường Lưu Quang cũng sốt ruột, viện trưởng Lưu bắt đầu lải nhải, vội vàng "phì phì phì" mấy tiếng, tức giận : "Có thể vấn đề gì chứ! thấy Tô Ngọt bình thường lắm, cái vị bác sĩ của ông là , ông đợi đấy, bác sĩ Tiết xem xong, khẳng định vấn đề gì."

 

Lời của Đường Lưu Quang là đang an ủi viện trưởng Lưu là đang an ủi chính nữa.

 

Cả hai tim đập thình thịch, đều chờ kết quả đây.

 

Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, vạn nhất nếu mà... dám nghĩ tới.

 

Nghĩ đến là thấy vui trong lòng.

 

Đều tại tên học sinh nước đảo đó, bệnh thì chữa bệnh, bệnh còn đến tham gia thi đấu giao lưu, tham gia còn đ.â.m , đây là chuyện gì cơ chứ.

 

Còn tên Tang Điền , ép học sinh đến mức phát bệnh tâm lý , học sinh đ.â.m c.h.ế.t đúng là phúc lớn mạng lớn.

 

Người nước đảo đúng là một lũ bệnh, đến hại Tô Ngọt chứ, Tô Ngọt đụng chạm gì đến bọn họ .

 

Chẳng là thi đấu thắng bọn họ thôi , thế mà cũng giận quá hóa thẹn, khả năng chịu đòn kém quá, chơi nổi, thua nổi.

 

Trong lòng mắng c.h.ử.i Tang Điền và học sinh của lão từ đầu đến chân một trận tơi bời, Đường Lưu Quang vẫn hả giận.

 

Viện trưởng Lưu thấy sắc mặt lão Đường lắm, dám sáp gần, sáp gần tìm mắng , việc gì ông bèn tới lui, gì đó viện trưởng Lưu thấy hoảng lắm.

 

Bên trong văn phòng Tô Ngọt vội, ngoài cửa Đường Lưu Quang và viện trưởng Lưu hai trái cuống quýt chịu nổi.

 

"Ái chà, ông , thể đừng tới lui mắt , tới lui, hoa cả mắt , ông mà việc gì thì xuống lầu chạy hai vòng , đừng lượn lờ mặt nữa."

 

"Này , lão Đường ông quá đáng đấy, còn ồn ào gì, ông còn chê bai, đây là tâm trạng nên tìm chuyện gây sự hả." Viện trưởng Lưu ngẩng đầu định gì đó, chạm cái sắc lẹm của lão Đường qua, lập tức nuốt hết những lời còn trong.

 

Được , chọc nổi ông ?

 

Còn ông sốt ruột, lão Đường còn sốt ruột hơn ông nhiều.

 

là c.h.ế.t cái miệng vẫn còn cứng, còn tin tưởng tiểu Tô vấn đề gì, đây là sắc mặt của tin tưởng vấn đề gì ?!

 

Hai chờ ở bên ngoài, cuối cùng cửa văn phòng cũng từ bên trong mở .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-249.html.]

Người mở cửa là Tô Ngọt, sắc mặt cô vẻ như chuyện gì.

 

Tô Ngọt trẻ tuổi vốn dĩ điềm tĩnh, bình thường cũng chuyện gì.

 

Thấy Tô Ngọt mở cửa, hai vội vàng tiến lên hai bước, nhịn mở miệng hỏi luôn.

 

"Thế nào ?"

 

"Không chứ?"

 

Hai đồng thanh lên tiếng, mắt chằm chằm Tô Ngọt.

 

"Không ạ." Tô Ngọt , hai vị tiền bối sốt ruột thế , an ủi: "Thầy ơi, viện trưởng Lưu, thả lỏng , thực sự ạ."

 

Hù!

 

Thực sự !

 

Nghe thấy lời của Tô Ngọt, hai thở phào một cái nhẹ nhõm.

 

Vào nhà chuyện, nhà chuyện, hai một một nhà, mặc dù Tô Ngọt , hai vẫn trố mắt bác sĩ Tiết, hỏi thăm lời.

 

Nhận thấy ánh mắt trố qua của hai , Tiết Hâm cũng cho buồn .

 

Hai tuổi tác lớn, còn bình tĩnh bằng trẻ tuổi, dù cũng ở vị trí địa vị , hỷ nộ lộ mặt còn bằng trẻ tuổi, thì cho đấy.

 

"Đừng nữa, đến ngại đây, nãy tiểu Tô , , phương diện tâm lý khỏe mạnh." Tiết Hâm kiểm tra, tâm lý Tô Ngọt một chút vấn đề gì, còn tích cực vươn lên, chỉ là phòng tâm lý cao một chút.

 

Chính là khi nhắc đến một chuyện, chuyện nhạy cảm, ví dụ như về phương diện công việc, tiểu Tô trẻ tuổi tính cảnh giác cao, hổ là học trò của lão Đường.

 

"Tuy nhiên một chuyện cho các ông một chút." Tiết Hâm đột nhiên lên tiếng.

 

Vừa mới buông lỏng trái tim xuống, viện trưởng Lưu và Đường Lưu Quang thấy câu " một chuyện" mấy chữ , một trái tim treo cao lơ lửng, lẽ còn diễn biến gì đó chứ?!

 

"Phụt ha ha ha, đừng căng thẳng, đừng căng thẳng, thực sự ." Tiết Hâm nhịn bật thành tiếng, lúc mới tiếp tục : "Vừa thuận tiện kiểm tra cho Tô Ngọt một chút, kiểm tra đơn giản thôi, trẻ tuổi vẫn đừng nên liều mạng quá, cơ thể suy nhược đấy, còn phương diện dày chút vấn đề nhỏ, lát nữa lúc sẽ kê cho một đơn t.h.u.ố.c để điều dưỡng, các ông nghiên cứu cũng kết hợp nghỉ ngơi chứ, bóc lột sức lao động của trẻ tuổi như ."

 

Này , lời oan uổng quá .

 

Viện trưởng Lưu là đầu tiên trợn tròn mắt, gánh cái nồi nhé. Trong đơn vị ai quan tâm đến sức khỏe của Tô Ngọt nhất, thì tuyệt đối là lãnh đạo như ông, là chuyện cần bàn cãi, bình thường Tô Ngọt ở lì trong phòng thí nghiệm ông nhắc nhở Tô Ngọt nghỉ ngơi .

 

Đường Lưu Quang cũng lời của bác sĩ Tiết là oan uổng viện trưởng Lưu , hắng giọng một cái, trong mắt lộ một tia ý , với Tô Ngọt: "Người trẻ tuổi thấy , kết hợp nghỉ ngơi, đừng để bản mệt quá."

 

"Ha ha ha ha, ngại quá, viện trưởng Lưu bác thể đừng để bụng, cơ thể của cháu cháu tự rõ, chắc chắn sẽ giữ gìn hơn." Tô Ngọt ha ha vài tiếng trả lời.

 

Mấy cứ thế qua vài câu, Tiết Hâm cũng xem như .

 

 

Loading...