[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 245

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:10:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe thầy hỏi chuyện , Tô Ngọt ngần ngại đưa đáp án quyết định từ lâu: "Thanh Hoa ạ."

 

Đường Lưu Quang: Thanh, Thanh Hoa?!

 

Chuyện phân bua cho rõ ràng mới , ngô khoai là xong !

 

Ông còn kịp đưa lời khuyên mà Tô Ngọt đưa lựa chọn !

 

Thanh Hoa, cô bé chọn Thanh Hoa!

 

Tại chứ~

 

Tại chứ, Bắc Đại bọn phục!

 

Dựa cái gì chứ, Tô Ngọt chẳng hề đắn đo mà chọn luôn Thanh Hoa!

 

Chắc chắn là lão Tống hổ dùng điều kiện gì đó để dụ dỗ một thanh niên hiểu sự đời như Tô Ngọt . Là một nhân viên nghiên cứu khoa học cao cấp trong tương lai, tâm trí nhất định kiên định, để các điều kiện bên ngoài tha hóa, ví dụ như tiền bạc, là các điều kiện ưu đãi khác vân vân.

 

Tô Ngọt hề những suy nghĩ lộn xộn trong đầu thầy , vẫn tiếp tục ăn sáng ngon lành, ăn tiếp: "Thầy ơi, chuyện em suy nghĩ kỹ . Thầy xem, tính đến thời điểm hiện tại, chuyên ngành Cơ khí của Thanh Hoa chắc là nhất. Nếu em đó chắc chắn sẽ học nhiều thứ hơn. Đương nhiên thầy ạ, em thầy dạy , nhưng chẳng thầy còn bận rộn với dự án, cũng thời gian lên lớp dạy em mỗi ngày ?"

 

Những gì cô chẳng sai chút nào, Đường Lưu Quang cách nào phản bác . như Tô Ngọt , ông là giảng viên đại học, chuyện cũng cách. Đường Lưu Quang đến trường nào việc chẳng chỉ là chuyện một câu thôi , thỉnh thoảng dạy một buổi chắc chắn là kín chỗ luôn, vấn đề ở chỗ Đường Lưu Quang rảnh! Ông lấy thời gian mà đến trường chứ, dự án bên khiến ông phân bất lực .

 

" thể tiến cử em Bắc Đại, trong đó quen, họ cũng thể chăm sóc em, chẳng kém cạnh gì Thanh Hoa , là em cân nhắc thử xem?" Đường Lưu Quang vẫn từ bỏ ý định, thử thăm dò hỏi một câu.

 

Ý của thầy là gì Tô Ngọt hiểu, cô qua với vẻ suy nghĩ, một lát mới lên tiếng nữa: "Thầy ơi, em vẫn Thanh Hoa, chuyện em quyết định xong . Hơn nữa chuyện đại học cũng vội, đăng ký xong thì năm mới , em còn đây một thời gian nữa, với dự án tay vẫn xong."

 

" thầy ơi, lúc đó thầy về Bắc Kinh đây ạ?" Tô Ngọt hỏi tiếp một câu.

 

" về chứ, năm dự án bên của chắc cũng hòm hòm , cho dù xong thì cũng tiếp quản, phụ trách dự án, thể bất cứ lúc nào." Đường Lưu Quang dừng một lát tiếp: "Còn em thì , lúc đó em bảo ? Dự án bao giờ mới xong, cái em tính chuẩn ?"

 

Làm dự án kiểu , tốn kém tiền bạc và tâm sức, cụ thể bao nhiêu thời gian là chuyện ai dám chắc. Đường Lưu Quang dáng vẻ của Tô Ngọt, dường như cô lòng tin thì .

 

Lòng tin thì cũng một chút, dự án ngay từ đầu thời gian Tô Ngọt dự tính đại khái là một năm, dù đây là cải tiến chứ nghiên cứu phát triển mới. Nếu là nghiên cứu phát triển ngay từ đầu chắc chắn tốn nhiều thời gian, nhưng cải tiến thì khác, thể tiết kiệm nhiều thời gian.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-245.html.]

Chẳng xa, cứ theo tiến độ hiện tại, chắc là thể thành thời gian thi đại học.

 

Kiếp chuyên tâm nghiên cứu và thực hiện nhiều thí nghiệm cải tiến về mảng nên nắm bắt khá rõ. Sự chắc chắn duy nhất của dự án là điều kiện hiện tại hạn, kỹ thuật vật liệu còn nhiều hạn chế, dẫn đến việc tiến độ kéo dài. Nếu là với điều kiện như ở hậu thế thì dự án kiểu chẳng cần đến một năm, nửa năm là hòm hòm .

 

Đường Lưu Quang Tô Ngọt , thấy buồn thấy vui. Vui là vì ban đầu con mắt tinh tường trúng Tô Ngọt là một mầm non , hơn nữa còn nhanh tay nhanh mắt thu nhận học trò. Buồn là vì bây giờ lên đại học Tô Ngọt chọn Thanh Hoa. Đây trọng điểm, trọng điểm là ở Thanh Hoa còn một lão Tống đang chằm chằm như hổ rình mồi kìa!

 

Nếu Tô Ngọt Thanh Hoa, chẳng là cừu miệng cọp ? Ngộ nhỡ lúc nào đó lão Tống dụ dỗ Tô Ngọt học Toán thì ông ?

 

Không , tuyệt đối .

 

Nhất định canh chừng thật c.h.ặ.t! Đường Lưu Quang lắc đầu, quyết định , lúc đó ông sẽ cùng Tô Ngọt về Bắc Kinh. Có ông ở đó, nếu lão Tống dám đào góc tường, Đường Lưu Quang đảm bảo dám xông thẳng đến tận nhà.

 

Đào góc tường của khác cũng giống như đào mộ tổ tiên , nhất là với một mầm non nghìn năm một như Tô Ngọt, ai mà đến tranh giành là Đường Lưu Quang cuống lên ngay.

 

Trong sự tháp tùng kỳ lạ của thầy, Tô Ngọt ăn xong bữa sáng, chuẩn đạp xe đến trường.

 

Còn khỏi cổng lớn, một chiếc xe ô tô chạy đến và dừng bên cạnh cô.

 

Ngồi xe đạp, cô đầu sang bên cạnh, liền bắt gặp nụ híp mí của bác tài xế.

 

"Tiểu Tô , nào nào nào, lên xe , Viện trưởng Lưu bảo từ hôm nay trở việc của cháu đều do bác đưa đón." Vừa , bác tài xế bước xuống từ ghế lái.

 

Đi đến mặt Tô Ngọt, bác tài xế tiếp: "Viện trưởng Lưu dặn , sáng tối bác đều đưa đón cháu, như sẽ an hơn, nếu cháu là con gái sớm về muộn thế an chút nào. Buổi chiều thường là sáu giờ cháu mới tan học ? Thế thì lúc đó bác sẽ đợi cháu ngay cổng trường, nếu thấy bác thì đợi một lát nhé, lẽ đường chuyện gì đó vướng chân cũng nên."

 

Tô Ngọt xuống xe đạp, trơ mắt bác tài xế nhấc bổng chiếc xe đạp của đặt lên xe.

 

Ồ hô, Viện trưởng Lưu sắp xếp chuyện từ bao giờ thế, thật sự là quá quá quá mang tính nhân văn, quá quan tâm đến nhân viên . Quả nhiên vẫn là Viện trưởng Lưu hào phóng mà.

 

Cuối cùng cũng cần tự còng lưng đạp xe về về nữa. Không xe đạp , nhưng đạp hơn nửa tiếng đồng hồ thì thực sự là mệt .

 

Một lát , Tô Ngọt chiếc xe con, đúng lúc đêm qua thức trắng nên lúc còn thể tranh thủ ngủ bù một chút.

 

Bác tài xế ở ghế lái phía mãi thấy động động tĩnh gì ở phía , ngẩng đầu gương chiếu hậu trong xe, thấy Tiểu Tô ở hàng ghế ngủ , lập tức mỉm .

 

 

Loading...