[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 231

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:06:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghỉ ngơi là chuyện thể nào.

 

Bởi vì mới khỏi ga tàu hỏa, tài xế do Viện trưởng Lưu phái tới đón Tô Ngọt.

 

Ý định ban đầu của Viện trưởng Lưu là để tài xế đưa Tô Ngọt về nhà, tài xế đơn vị đưa đón sẽ an và thuận tiện hơn.

 

Tuy nhiên khi Tô Ngọt lên xe, trực tiếp một câu.

 

"Bác tài ơi, phiền bác về đơn vị ạ, cảm ơn bác."

 

Đi một mạch năm ngày, rõ ràng chỉ năm ngày mà Tô Ngọt cảm giác như rời lâu .

 

Trong lòng cứ canh cánh về dự án, dù hai ngày tới cũng cần đến trường, ở đơn vị bận rộn giải quyết mớ công việc chồng chất là .

 

Xe tiến đơn vị, Tô Ngọt xuống xe, thẳng về phía phòng thí nghiệm.

 

Tiếng bước chân "tạch tạch tạch" vang lên, phòng thí nghiệm ở ngay mắt.

 

Một bóng hình thanh mảnh ngoài cửa, đang giơ tay chuẩn mở cửa .

 

Đột nhiên, một tràng tiếng "sư t.ử Hà Đông" gầm thét từ trong phòng thí nghiệm truyền .

 

"Cái mà cũng , Tô Ngọt rốt cuộc mà chịu đựng nổi việc các phạm loại sai lầm cấp thấp ?"

 

"Còn cả Tiểu Trương nữa, kích thước, kích thước kìa, khi chế tạo mà chịu khó để tâm một chút thì nông nỗi ."

 

"Làm hết cho , thấy Tô Ngọt chính là tính tình quá , nên mới để các lỏng lẻo như , đều ngây đó gì, việc chứ, mặt kích thước hoa ?"

 

Ngoài cửa, thấy tiếng quát tháo vang dội như sấm của thầy giáo.

 

Tô Ngọt cảm thấy, đây hình như là thời điểm để .

 

Thầy đang trong cơn nóng giận, xông lúc đúng là đồ ngốc.

 

Thầy Lý Phan đang ở phòng thí nghiệm, là cô đến văn phòng Viện trưởng Lưu trốn một lát nhỉ?

 

Nghĩ là , Tô Ngọt xoay , chuẩn chuồn lẹ.

 

lúc , cánh cửa phòng thí nghiệm cách đó hai bước chân mở .

 

"Cạch" một tiếng.

 

Cả trong cửa và ngoài cửa đều sững sờ một chút.

 

Đường Lưu Quang: Hừ hừ, cuối cùng cũng chịu vác mặt về đấy ?

 

Tô Ngọt đang lưng về phía thầy, trong lòng đấu tranh: Chạy chạy đây?

 

Đường Lưu Quang quan sát động tác của học trò , vài giây lạnh một tiếng, mở lời: "Còn nữa? Quăng một đống việc ở phòng thí nghiệm cho , lương tâm thấy c.ắ.n rứt ?"

 

Nghe thấy lời của thầy, Tô Ngọt chậm rãi xoay , đối mặt với ánh mắt trách móc của thầy, hắc hắc hắc vài tiếng, nịnh nọt : "Thầy ơi thầy vất vả , em cút ngay đây ạ."

 

Tạch tạch tạch, chạy ba bước thành hai bước xông phòng thí nghiệm, đó động tác nhanh nhẹn đóng c.h.ặ.t cửa phòng thí nghiệm , ngăn cách ánh mắt oán hận của thầy.

 

Còn về câu hỏi của thầy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-231.html.]

Tô Ngọt trả lời: Lương tâm thấy c.ắ.n rứt.

 

Em sai .

 

Thành tâm nhận , vẫn dám thế tiếp!

 

Đồng chí Tiểu Tô biểu thị: Lý thẳng nhưng khí vẫn hùng.jpg

 

Tác giả lời :

 

Cảm ơn các thiên thần nhỏ tặng vé bá vương hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho trong thời gian từ 2023-10-17 01:19:51 đến 2023-10-17 17:54:11~

 

Cảm ơn thiên thần nhỏ tưới dung dịch dinh dưỡng: Haha 2 chai; A Di Đà Phật 1 chai;

 

Cảm ơn sự ủng hộ của nhiều, sẽ tiếp tục cố gắng!

 

Chương 74 Chương bảy mươi tư

◎ Canh một ◎

 

Tạch tạch tạch, kèm với một tràng tiếng bước chân đầy nhịp điệu, một bóng chậm rãi xuất hiện hành lang bệnh viện giữa đêm khuya, hơn một giờ sáng, lúc bệnh viện cơ bản yên tĩnh trở .

 

Thế nhưng vẫn gây náo loạn, Lục Khinh Trần mới từ phòng bệnh , liên tiếp hai đêm nghỉ ngơi t.ử tế , tối hôm qua đưa tới mấy bệnh nhân trong tình trạng khẩn cấp, tình hình quả thực nguy kịch, lúc đưa tới suýt chút nữa mệt c.h.ế.t nhóm nhân viên y tế của bệnh viện bọn họ, cũng may lúc đó bác sĩ trực ca của bệnh viện đủ , nếu ba chắc chắn mất một .

 

Lúc ba đưa tới tình hình đều mấy khả quan, hai mất m.á.u quá nhiều, một đ.â.m trúng nội tạng, xử lý vết thương, phẫu thuật bận rộn suốt mấy tiếng đồng hồ mới kéo ba bệnh nhân từ ranh giới cái c.h.ế.t trở về.

 

Cũng là khi cứu về, hôm nay Lục Khinh Trần mới đồng nghiệp thì mấy bệnh nhân đưa tới tối qua đều phương Đông, mà là Nhật Bản.

 

Mà ấn tượng của phương Đông đối với Nhật Bản đều lắm, suy cho cùng thì lịch sử như , ai mà thiện cảm mới là lạ, cứu về , cũng bàn đến nữa.

 

Chỉ mới cách đây một tiếng, bệnh nhân thương nội tạng hôm qua cơ thể xuất hiện phản ứng nhiễm trùng, một nữa khẩn cấp đưa phòng cấp cứu, xoay xở mất mấy tiếng đồng hồ.

 

Từ phòng cấp cứu , Lục Khinh Trần vô tình đây dường như là thành viên của đội ngũ tham gia cuộc thi giao lưu nào đó.

 

Nhắc đến cuộc thi giao lưu, Lục Khinh Trần vẫn một chút, dù thì nó cũng tổ chức ngay tại thành phố Kinh, còn một điều nữa là nếu cô nhầm thì Tô Ngọt mà em gái Lục Tĩnh Ninh nhắc tới dường như đến thành phố Kinh tham gia vòng chung kết , tuyển chọn vòng chung kết chính là thi đấu giao lưu nhỉ? Theo đà , Tô Ngọt chắc chắn tham gia thi đấu giao lưu, vì Lục Tĩnh Ninh cách đây hai ngày còn gọi điện Tô Ngọt vẫn về.

 

Vòng chung kết kết thúc hai ba ngày, nếu tham gia thi đấu giao lưu thì hôm dù thế nào cũng về nhà , đương nhiên loại trừ khả năng đối phương thành phố Kinh chơi thêm vài ngày.

 

khả năng chơi thêm vài ngày cực kỳ thấp, theo lời kể của Lục Tĩnh Ninh thì Tô Ngọt hẳn là bận rộn, dường như tính cách cũng thích chơi.

 

, Lục Khinh Trần lo lắng nếu Tô Ngọt tham gia thi đấu giao lưu, liệu xảy chuyện ngoài ý ? Dù đều là thành viên tham gia đội ngũ giao lưu, xảy vụ việc đ.â.m , Lục Khinh Trần vẫn chút lo lắng, chỉ vì Tô Ngọt là cô gái mà Thẩm Chính thích, mà còn vì đối phương là một đứa trẻ ưu tú.

 

Nghĩ đến đây, Lục Khinh Trần quyết định gọi một cuộc điện thoại cho bên Lục Tĩnh Ninh để hỏi thăm tình hình.

 

Mệt mỏi cả ngày, giơ tay day day chân mày, Lục Khinh Trần mới cầm điện thoại bàn việc lên, điện thoại bàn nhà em gái Lục Tĩnh Ninh.

 

Reng reng reng, reng reng reng.

 

Bên , khi chuông điện thoại nhà Lục Tĩnh Ninh vang lên thì cả gia đình đều ngủ cả , thấy tiếng động lúc đầu Từ Vũ định máy, nhưng mới cử động Lục Tĩnh Ninh gọi .

 

"Anh cứ ngủ tiếp , để em ."

 

Nói xong câu , Lục Tĩnh Ninh xỏ giày tùy ý lấy chiếc áo khoác choàng lên vai, tạch tạch tạch mấy bước mở cửa phòng ngoài.

 

Vào giây cuối cùng khi điện thoại ngắt, Lục Tĩnh Ninh nhấc máy, đưa lên tai một câu "Alo".

 

 

Loading...