[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 227

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:06:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Quen chứ, trai là chiến hữu, chuyện bạn liên quan đến đồng chí Thẩm Chính ?" Tô Ngọt hỏi.

 

"Cũng coi là , chính là Thẩm Chính liên hệ với bạn bè ở thành phố Kinh, tiếp đón bạn cho , đưa bạn dạo phố phường, sáng nay bọn họ tới , lúc đó sợ ảnh hưởng đến tâm trạng thi đấu của bạn nên chuyện , hiện giờ thi đấu đồng đội kết thúc , chiều nay thật bạn thể ngoài dạo chơi một chút..."

 

"Thôi bỏ , chiều nay vẫn nên ở khách sạn thì hơn, phiền bạn với bạn của Thẩm Chính một tiếng, việc dạo phố chắc là thực hiện , chắc thời gian, bạn cảm ơn họ nhé." Tô Ngọt hầu như cần suy nghĩ từ chối ngay.

 

Bao nhiêu là việc, chiều nay quả thật thi đấu, nhưng Tô Ngọt định liên lạc với phía Viện trưởng Lưu và thầy giáo, xem bên nhóm dự án chuyện gì .

 

Việc ngoài dạo phố Tô Ngọt mấy hứng thú, dạo phố chi bằng ở khách sạn ngủ bù một giấc.

 

Còn một nguyên nhân nữa, đó là Tô Ngọt với bạn của Thẩm Chính, thậm chí còn chẳng quen , cho nên đối với việc đối phương dẫn chơi, Tô Ngọt dự định đồng ý.

 

Con gái mà, ngoài tự bảo vệ , ai dám khẳng định bạn của Thẩm Chính đều là chứ, tục ngữ câu, hại thì nên , nhưng phòng thì thể mà.

 

Lý Bách thấy Tô Ngọt từ chối cũng nghĩ ngợi nhiều, gật đầu đồng ý, chuẩn lát nữa rời khỏi nhà ăn sẽ gọi điện thoại báo cho ngũ ca bọn họ một tiếng.

 

Phía đại viện.

 

Chu Vụ nhận điện thoại của Lý Bách gọi tới, cô em gái Tiểu Tô từ chối, nhịn khẽ một tiếng, ý thức an cũng khá cao đấy.

 

Chậc chậc chậc, xem phân lượng của Thẩm Chính đủ , nếu cô em Tiểu Tô nể mặt Thẩm Chính chơi, gặp mặt một cái chắc vẫn chứ, mà theo ý của Lý Bách trong điện thoại, vốn dĩ chả ý nghĩ đó.

 

gặp mặt, Chu Vụ cũng thể cảm nhận , cô em Tiểu Tô là một thông minh, còn là một thông minh tính cảnh giác khá cao.

 

Tuy nhiên, Chu Vụ cảm thấy, gặp thì gặp , tuy khá tò mò về cô em Tiểu Tô , nhưng xưa nay sẽ chuyện mạo phạm phái nữ.

 

Nếu đoán lầm, sớm muộn gì Thẩm Chính cũng sẽ theo đuổi thôi, đến lúc đó kiểu gì chẳng gặp mặt.

 

Chu Vụ cảm thấy, Thẩm Chính thích cô em Tiểu Tô e là còn vất vả lâu đấy, đường còn dài và gian nan lắm.

 

từng gặp mặt, đ.á.n.h giá của Chu Vụ dành cho Tô Ngọt là... tỉnh táo giữa nhân gian.

 

Một cô gái đầu óc thông minh tỉnh táo thì dễ theo đuổi , Thẩm Chính cũng đúng là khổ, bao nhiêu cô gái ngây thơ thích thì chẳng thèm lấy một cái, cứ trúng mẫu con gái độ khó cao như Tiểu Tô.

 

Được , phen e là thấy .

 

Trong lòng Chu Vụ tặc lưỡi hai tiếng, cảm thấy chút đáng tiếc.

 

Đến khi Tiểu Lục tin từ chối từ phía Chu Vụ, lão ngũ phân tích xong, Tiểu Lục cảm thấy Thẩm Chính , danh phận bọn họ chăm sóc cho em gái Tiểu Tô nhà ?!

 

Thẩm Chính đúng là đang mơ giữa ban ngày, là mau ch.óng xác định danh phận hãy để hai thằng bạn nối khố chăm sóc bạn gái.

 

Hắc hắc hắc, chỉ là nhà Thẩm Chính chuyện .

 

Tình hình của Thẩm Chính thế , đến lúc chuyện của hai thành, e là ông cụ bà cụ nhà còn lo liệu một phen.

 

Buổi chiều.

 

Khách sạn.

 

Đột nhiên vang lên một tiếng "rầm".

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-227.html.]

Cách một cánh cửa và một bức tường, ngoài hành lang cũng thể thấy tiếng động , dường như là cái gì đó va , theo đó là những tiếng loảng xoảng liên hồi.

 

Chỉ điều lúc hành lang ai, cho nên cũng ai thấy tiếng động .

 

Sau đó hành lang yên tĩnh trở , thấy tiếng gì nữa.

 

Hai ba phút , cửa phòng mở , một bóng thanh mảnh từ trong phòng bước ngoài.

 

Gương mặt đó bình thản, khi còn đầu về hướng trong phòng, đó vươn tay nắm lấy nắm cửa, "cạch" một tiếng đóng cửa .

 

Bóng thanh mảnh hành lang trống trải, lập tức khóa mục tiêu một cánh cửa phòng.

 

Hắn chậm rãi sải bước về phía đó, mặt nở nụ , lát dừng cửa phòng.

 

Giơ tay lên, "cộc cộc cộc" gõ cửa một cách lịch sự.

 

nếu kỹ sẽ phát hiện tay run rẩy, tiết lộ tâm trạng của lúc , hơn nữa tay dính nước, ẩm ướt, khi gõ cửa dấu nước in lên tấm ván cửa, hiện màu sắc khác biệt với phần ván cửa khô ráo.

 

"Cộc cộc cộc!" Tiếng gõ cửa vang lên.

 

Tô Ngọt đang ngủ trong phòng mơ mơ màng màng mở mắt , thấy tiếng gõ cửa vẫn đang tiếp tục, bèn mở miệng hỏi một câu hướng về phía đó: "Ai đấy? Làm phiền đợi một lát."

 

Rời giường, khoác thêm một chiếc áo khoác, lề mề một lúc Tô Ngọt đột nhiên cảm thấy đúng.

 

Không, đúng, ngoài cửa ai lên tiếng.

 

Theo lý mà hỏi, ngoài cửa đáng lẽ trả lời mới đúng.

 

Ngay lúc Tô Ngọt đang hồ nghi, ngoài cửa truyền đến một giọng tiếng Nhật.

 

"Bạn Tô Ngọt, xin chào, việc cần bạn giúp đỡ, thể mở cửa ?"

 

Hầu như ngay lập tức cô giọng của học trò Tang Điền ngoài cửa, chính là giọng của hoa mỹ nam hôm qua.

 

Vì ngoài cửa dùng tiếng Nhật, Tô Ngọt giả vờ hiểu, dùng tiếng phương Đông lên tiếng.

 

"Xin chào, cho hỏi bên ngoài đồng chí phiên dịch ạ?" Tiểu Tô giả vờ xanh bày tỏ... ngại quá, hiểu tiếng Nhật nha.

 

Người ngoài cửa thấy tiếng phương Đông, im lặng một hai giây, ngoài cửa truyền đến thứ tiếng phương Đông bập bẹ: "Tô, , , mời bạn, giúp đỡ."

 

Cứ nhảy hai chữ một phát, Tô Ngọt nghĩ thể giúp gì cho đối phương.

 

Trong phòng điện thoại, Tô Ngọt trực tiếp nhấc máy gọi cho quầy lễ tân.

 

"Alo, xin chào, chỗ cần giúp đỡ, hy vọng các bạn thể cử lên đây..."

 

Tay cầm điện thoại, lời còn xong, bên ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng đập cửa rầm rầm.

 

"Tô, mở cửa!" Giọng điệu âm trầm rõ ràng là gì đó .

 

Có lẽ động tác gọi điện thoại của Tô Ngọt chọc giận ngoài cửa, tiếng đập cửa rầm rầm rầm càng lúc càng dữ dội hơn.

 

 

Loading...