[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 218
Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:01:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Xứng xứng, chúng lo cái gì, để Thẩm Chính tự lo ." Lão Ngũ hả hê, tiếp tục : "Nếu quen thì càng dễ việc , tiên tìm Lý Bách ngóng tình hình, đó mới tìm đồng chí nữ , đừng hấp tấp chạy qua cô gái sợ hãi."
Cùng ở thủ đô, Tô Ngọt lúc ngủ say như c.h.ế.t .
Ban ngày dùng não quá độ, ăn cơm xong là về phòng xuống luôn, ai cũng đừng gọi cô, ngủ , ngủ nhé.
Có thể , những khác đều ngủ, chỉ một Tô Ngọt là vô tâm vô tứ ngủ .
Ngay cả bên chỗ Tống lão và Tang Điền đều đang thức đêm chạy tiến độ, mười mấy giáo viên phân công hợp tác bắt đầu công trình tính toán khổng lồ, bận đến hoa mắt ch.óng mặt. Tuổi già , quả nhiên là bì với trẻ tuổi.
Người trẻ xoẹt xoẹt xoẹt là năm sáu tiếng đồng hồ, lúc tay chân gần như dừng chút nào.
Đến chỗ họ thì khác, cứ cách một thời gian là dừng đối chiếu một chút, hơn nữa lượng tính toán của mỗi phân công khác , ở giữa phép xuất hiện sai , phần nối tiếp còn xem qua xem lẫn , chỉ riêng việc tính toán thôi họ tổn thọ .
Xem cái đà , thức trắng đêm e là xong .
Ôi trời ơi, giới trẻ bây giờ lợi hại quá, cô mất bốn tiếng, bọn họ thức cả đêm cơ đấy.
Tầm bốn giờ sáng, cuối cùng cũng xong.
Chuyện xong là một điều , tuy nhiên Tang Điền lúc chẳng cảm thấy vui vẻ chút nào, chỉ thấy đầu đau như b.úa bổ, trong lòng cũng uất ức.
Cô gái xảo quyệt đó quả thực giải đề bài, đây đối với đám Tang Điền mà chẳng tin lành gì, cách khác, đối với các quốc gia tham gia thi đấu quốc tế cũng tin .
Với năng lực của Tô Ngọt, nếu năm nước phương Đông nộp đơn tham gia thi đấu quốc tế, chẳng sẽ nghiền nát tất cả trong phút chốc ?
Cho đến hiện tại, Tang Điền cho rằng trong những cùng lứa, thể thắng Tô Ngọt gần như là , những thí sinh ở các quốc gia phương Tây cũng chẳng mấy tỷ lệ thắng.
Tống lão híp mắt, thu dọn giấy nháp, thấy khuôn mặt u ám của Tang Điền, trong lòng sướng rên lên .
Ây dà, kinh hỉ ? Bất ngờ ?
E là ban đầu Tang Điền dự định chuyến phương Đông thể khải trở về nhỉ?
Tiếc , tính toán ngàn vạn cũng tính còn một Tô Ngọt từ trời rơi xuống.
Đừng là Tang Điền, ngay cả bản Tống lão cũng ngờ niềm vui bất ngờ .
Nếu lời giải của Tô Ngọt sai sót, thì ván hẳn là Tô Ngọt thắng .
Ngày đầu tiên, một đ.á.n.h hai, thắng liền hai ván.
Không hổ là Tô Ngọt, Tống lão cảm thấy nhân tài loại , sinh vốn dĩ nên dành cho toán học.
Đợi ngày mai gặp Tô Ngọt, ông hỏi xem dự định tương lai của trẻ tuổi là gì mới .
Nếu phiền, Tống lão vô cùng tán thưởng trẻ tuổi như Tô Ngọt, hy vọng tương lai Tô Ngọt thể đến bên cạnh ông cùng nghiên cứu toán học.
Tục ngữ , tay chiếm lợi thế, tay gặp họa, Tống lão cảm thấy tranh thủ thời gian thôi.
Ngộ nhỡ giữa đường kẻ mặt dày nào đó nẫng tay thì . Hơn nữa đừng tưởng hôm nay ông , cái gã đạo đức giả Tang Điền nảy sinh ý định , chừng lúc nào đó sẽ bí mật tiếp xúc với Tô Ngọt để đào góc tường nhà ông.
Nhân tài như thế , thể nhường cho cái gã giả dối Tang Điền .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-218.html.]
"Ngài Tang Điền, thời gian cũng sâm sẩm , là cùng ăn sáng nhé?" Tống lão phát huy lễ nghi hiếu khách của bang giao, tươi rói với Tang Điền.
Đã gần năm giờ , hôm qua chỉ gặm tạm cái bánh bao đối phó, giờ bận xong , cùng ăn chút gì .
Tống lão cảm thấy lúc khẩu vị , tâm trạng cũng .
Tang Điền thấy lời Tống lão, khuôn mặt u ám ban nãy lộ nụ giả tạo, lắc đầu từ chối: "Thôi bỏ , Tống lão ngài cứ thong thả, còn chút việc, cùng ngài ăn sáng , chúc ngài dùng bữa vui vẻ."
Tang Điền còn dự định khác, là về Tô Ngọt. Nếu đây là một đối thủ cạnh tranh mạnh mẽ, thì cần nghĩ cách .
Con mà, là con thì ai chẳng d.ụ.c vọng, tiền bạc, quyền lực, địa vị.
Huống hồ Tô Ngọt vẫn còn là một đứa trẻ mười mấy tuổi, việc lôi kéo những trẻ tuổi Tang Điền là thành thạo nhất.
Mà Tống lão từ chối cũng để tâm, lời mời ăn cơm của ông cũng chẳng chân thành gì, ăn càng . Không ăn ông tìm Tô Ngọt xem tỉnh , so với việc ăn cơm thì chuyện của Tô Ngọt khẩn cấp hơn.
Tống lão và Tang Điền hai bên híp mắt chào tạm biệt, đó ai nấy rời .
Tuy nhiên, vài phút , một màn khó xử xuất hiện.
Một việc, một ăn sáng.
Giờ cả hai đều xuất hiện cửa phòng của Tô Ngọt, thế mới thú vị chứ.
Hai trân trân, sợ nhất là bầu khí đột nhiên im lặng.
Tống lão Tang Điền mặt, mỉm ẩn ý.
Bảo việc, cái thằng cha Tang Điền việc chính là đào góc tường đúng ?
Tang Điền Tống lão, nụ đầy giả dối.
Hì hì, mục đích của đều như thôi, ai cũng đừng nhạo ai.
Ây dà, thấy kẻ mặt dày chứ thấy ai mặt dày như thế , Tống lão coi như mở mang tầm mắt . Ông đến tìm Tô Ngọt là , Tang Điền đến tìm Tiểu Tô chính là tâm địa bất chính, mưu đồ bất lương.
Ngay khi hai đang trừng mắt , Tô Ngọt trong phòng tỉnh dậy.
Tối qua ngủ sớm, hôm nay tự nhiên tỉnh sớm.
Tiếng "cạch" mở cửa vang lên, thấy hai bên ngoài, Tô Ngọt ngẩn một lúc.
Ôi ơi, tình huống gì đây?
Sáng sớm tinh mơ chặn cửa, gác ?
"Hai vị đây là..." Tô Ngọt mỉm lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
"Bạn Tô Ngọt, còn chuyện bàn bạc với em." Tang Điền giọng điệu ôn hòa, mặt mày rạng rỡ, lên tiếng vô cùng lịch sự.
"Tô Ngọt, cháu đừng ông bậy. Cái thứ ngôn ngữ phương Đông sứt sẹo của ông thôi đừng múa rìu qua mắt thợ nữa. Ngài Tang Điền, ngại quá, tìm bạn Tô Ngọt cũng chuyện đây." Tống lão vội vàng cướp lời Tô Ngọt, chỉ sợ chậm một bước là Tô Ngọt sẽ đồng ý mất.
"Thật xin Tống lão, nên chú trọng chuyện đến đến chứ." Tang Điền tiếp tục mỉm , nhắc nhở Tống lão, ý tứ rõ ràng, đó là nhường .