[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 211
Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:00:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Tô Ngọt chú ý đến hành động của Tống lão sân khấu, ánh mắt của cô đề bài của học sinh đảo quốc thu hút.
Sống hai kiếp, Tô Ngọt đều vô cùng yêu thích môn toán học, bởi vì toán học luôn thể mang cho cô cảm giác mới mẻ, tính thử thách khác biệt, và cảm giác thành tựu khi tự giải đề bài.
Thực kiếp Tô Ngọt từng cân nhắc xem nên theo con đường toán học , nhưng khi suy nghĩ, Tô Ngọt vẫn chọn khí giới giữa khí giới và toán học.
Không yêu toán học, chẳng qua khi cân nhắc kỹ lưỡng, Tô Ngọt cảm thấy khí giới dường như tính thử thách hơn, bất kể là kiến thức chuyên môn thao tác trong phòng thí nghiệm đều tràn đầy thú vị, toán học vẫn quá yên tĩnh, kiểm chứng, giả thuyết, luận văn, đăng tạp chí quốc tế, điều đối với cuộc đời Tô Ngọt mà thì quá đỗi bình lặng.
Con mà, luôn theo đuổi sự kích thích, theo đuổi sự khác biệt, huống hồ Tô Ngọt chọn khí giới còn một nguyên nhân quan trọng nhất chính là vấn đề việc , so với khoa toán, khí giới dễ tìm việc hơn, đương nhiên , lúc chọn chuyên ngành Tô Ngọt từng nghĩ sẽ theo con đường nghiên cứu khoa học.
Hai con đường, hai lựa chọn, hai kết quả.
Chuyên ngành toán học, lẽ là ở trường nhậm chức.
Chuyên ngành khí giới, là các phòng thí nghiệm dân lập mời dự án, thì là viện nghiên cứu quốc gia mời dự án.
Kiếp , Tô Ngọt vẫn đạt đến trình độ quốc gia mời dự án.
Trên sân khấu Tô Ngọt mắt sáng lấp lánh nam sinh đảo quốc đề, sân khấu Tống lão đến mặt Tang Điền.
"Ngài Tang Điền, cảm thấy ván liệu công bằng cho lắm, nếu nhầm thì đề bài học sinh của ngài đang là đề bài áp ch.óp của cuộc thi quốc tế , và cho đến nay vẫn ai giải đề , đội của các ngài như , chẳng là quá đáng lắm ."
Nghe thấy lời của Tống lão, mặt Tang Điền quét sạch vẻ u ám , ông đeo chiếc mặt nạ giả tạo, mỉm dậy khỏi chỗ , mở lời: "Tống lão, chúng vi phạm quy định."
"Dù thì ngay từ đầu cũng quy định phạm vi đề, đề bài mà đội các ngài , nghĩ cũng do học sinh của các ngài tự nghĩ , đúng ?"
Tống lão sắp sự vô liêm sỉ của Tang Điền cho ngất, Tống lão cũng thực sự thành tiếng, ông mắt Tang Điền, nghiêm túc từng chữ một: "Không, ngài Tang Điền, ngài sai , đề bài đó là do học sinh tự nghĩ , thể đảm bảo đội của chúng tuyệt đối hành vi gian lận vi phạm quy định nào khác."
Là tự nghĩ ?
Điều ngoài dự tính của Tang Điền, ông thực sự ngờ cô gái trông trẻ măng, xinh còn láu cá thực sự thông minh đến .
mà, thì ?
"Tống lão, ván thứ hai bắt đầu , và vẫn là câu đó, chúng vi phạm quy định."
Tống lão: Hừ hừ, đúng là đồ mặt dày.
Dở trò lừa bịp thôi, Tang Điền vẫn vô liêm sỉ như xưa.
Để thắng mà đến mặt mũi cũng cần nữa ?!
Được , các giỏi, đủ vô liêm sỉ!
Ngay lúc Tống lão và Tang Điền tranh chấp sân khấu, nam sinh đảo quốc sân khấu xong đề bài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-211.html.]
Sau khi xong đề bài, trực tiếp đến bảng đen mà Tô Ngọt đề đó, ngay tại vị trí phía đề bài của Tô Ngọt, bắt đầu đáp đề.
Thấy hành động của đối phương, Tô Ngọt mỉm .
Ngay từ lúc đề cho đến lúc đáp đề bây giờ, thiếu niên đảo quốc đều mang một thái độ cao ngạo.
Nhìn đối phương bắt đầu bài, Tô Ngọt chỉ trong lòng một câu: Thiếu niên , diễn đấy.
Dưới sân khấu Tống lão thấy Tô Ngọt đáp đề, nhất thời thực sự chút lo lắng, đề bài hệ độ khó quá lớn, đến Tô Ngọt, ngay cả ông cũng chắc đề bài .
"Tô..." Ngọt, là thôi .
Tống lão mới mở lời, mới một chữ, thấy Tô Ngọt đưa tay lấy phấn, mấy chữ còn ở đầu lưỡi ông ép nuốt ngược trở , chỉ sợ mở lời phát âm thanh sẽ phiền đến tư duy giải đề của Tô Ngọt.
Tống lão đầu sang học sinh đảo quốc đang bài, thấy một phần, khỏi khen một câu, hổ là t.ử đắc ý của Tang Điền, trong đầu vẫn chút vốn liếng.
Ở bên , Tô Ngọt cũng bắt đầu bài.
Trên sân khấu một trái một hai bên, phần lớn sự chú ý của hai đội và khán giả sân khấu vẫn đặt Tô Ngọt, đến đây phần lớn đều là phương Đông, đảo quốc chỉ một đội, cho nên, thì đảo quốc gì cho mắt chứ?
Trong hai đội, những trong nghề chính là hai học sinh , từng đôi mắt của họ lên sân khấu, xuể, một chút một chút, dường như cả hai đều lợi hại.
Bên Tô Ngọt tham gia thi đấu giao lưu, diễn sôi nổi.
Bên thành phố N.
Viện trưởng Lưu đang trong văn phòng, tiếng gõ cửa "cộc cộc cộc" vang lên, đợi Viện trưởng Lưu lên tiếng, cửa văn phòng từ bên ngoài đẩy .
Ngay đó một bóng dáng quen thuộc bước , càng lúc càng gần, càng lúc càng hừng hực, "bốp" một tiếng, lão Đường tát một cái lên bàn việc.
Khí thế mạnh, tuy nhiên hù dọa Viện trưởng Lưu.
"Lão Đường, ai chọc giận ông ? Bớt giận, bớt giận , rót cho ông ly nước nhé?"
"Rót nước còn hỏi cần , đây chính là cách đãi khách của lão Lưu ông , còn ai chọc giận nữa, còn thể là ai?" Ánh mắt oán hận của Đường Lưu Quang về phía Viện trưởng Lưu.
Viện trưởng Lưu rõ còn hỏi, mở lời: "Lão Đường, ông đang đấy ?"
"Ngoài ông thì còn ai?" Đường Lưu Quang hỏi vặn một câu.
"Ngoài thì còn học sinh của chính ông mà, đừng tưởng ông tìm gì, chẳng là chuyện dạy . Chuyện nhỏ thôi mà, giỏi nhiều việc. Hơn nữa tiểu Tô là học sinh của ông, học sinh việc, thầy giáo , cái gì sai cả, ông thể trông chờ phòng thí nghiệm giúp đỡ chứ? cũng lắm, nhưng chẳng là ? Người giỏi nhiều việc, lão Đường , ông nhịn thêm chút nữa, nhịn thêm chút nữa là thôi."
Viện trưởng Lưu lải nhải một tràng đạo lý lớn, lời trong ngoài đều chung một ý nghĩa, lão Đường ông tự chăm sóc học sinh của .
"Rốt cuộc Tô Ngọt bao giờ mới về?" Đây mới là điều Đường Lưu Quang quan tâm nhất, ba bốn ngày , lúc đầu chẳng xong là hai ngày là ?