[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 210

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:00:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Muốn học sinh sai , thầy cần câu hỏi như thế nào. Tang Điền đến cái khác, nhưng về phương diện toán học thì vẫn giỏi, nếu cũng chẳng thể trở thành thầy giáo dẫn đoàn của đảo quốc.

 

Tang Điền vẫn đang xem phần bài của Tô Ngọt, bên Tống lão cũng bắt đầu chấm bài.

 

Chỉ thấy ông cầm lấy một viên phấn màu đỏ, đến chỗ bài mới đến một phần ba .

 

Giơ tay lên, xoẹt xoẹt hai cái... một dấu X kéo dài đến tận cùng.

 

Dấu X lớn đó đầy sự chế giễu, sát thương lớn nhưng tính sỉ nhục cực kỳ cao.

 

Ngay cả Tô Ngọt bên cạnh cũng hành động dứt khoát của Tống lão cho buồn .

 

Chà chà, lợi hại thật đấy.

 

Dưới sân khấu, thấy động tác của Tống lão, cả đội đảo quốc đồng loạt bật dậy khỏi chỗ , sắc mặt phẫn nộ.

 

Nghe thấy động tĩnh sân khấu, Tống lão chậm rãi , về phía đội đảo quốc, đối diện với những khuôn mặt phẫn nộ của họ, mặt vẫn là dáng vẻ hớn hở.

 

Tống lão híp mắt tỏ ý: Làm , ông sai ?

 

, trong lòng họ tự ?

 

Ồ, Tống lão đang là đề sai, chứ bản ông .

 

Đối diện với ánh mắt của Tống lão, đội đảo quốc lập tức hiểu ngay.

 

Đề bài sai , nhưng thể sỉ nhục khác như chứ.

 

Tống lão: Hiểu hiểu , nể mặt chút nhé.

 

Chỉ thấy Tống lão , dùng phấn đỏ khoanh chữ "Giải" ở phần đáp đề , trống bên cạnh một con ... +1.

 

Tô Ngọt ở cách gần thấy hành động của Tống lão, suýt chút nữa nhịn mà bật thành tiếng.

 

Ôi trời ơi, chứ, vẫn cứ là Tống lão thôi.

 

Tống lão, đây chính xác là sư tổ của môn phái mỉa mai !

 

tiêu chuẩn chấm bài cho học sinh kém, bài chỉ chữ "Giải" thì cũng nể tình cho một điểm.

 

Cái ... tính sỉ nhục càng mạnh hơn !!!

 

(Lời tác giả: Cảm ơn các thiên thần nhỏ ủng hộ...)

 

Chương 67 Chương Sáu Mươi Bảy

Nhị canh (Chương 2)

Kết quả cuối cùng , ván thứ nhất, nước phương Đông giành chiến thắng.

 

Tang Điền đề bài đó, con +1 đầy sự chế giễu trơ trẽn ở vị trí học sinh của đáp đề, tâm trạng lập tức còn tươi nữa.

 

Từ sân khấu trở về chỗ phía , sắc mặt Tang Điền u ám, còn bạn học đáp đề lúc dám ho một tiếng, ngoan ngoãn trở về chỗ của , thậm chí thể cảm nhận rõ ràng những ánh mắt chỉ trích từ những đồng đội xung quanh.

 

Càng cúi đầu thấp hơn, thu nhỏ sự hiện diện của , lúc nếu gì thì trái sẽ càng khiến đồng đội chỉ trích nhiều hơn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-210.html.]

Tang Điền trực tiếp thèm để ý đến học sinh đáp đề, đầu sang một học sinh cạnh chỗ , mở lời: "Lát nữa, em lên sân khấu , chuyện đề em tự xem mà , thầy nghĩ em nên hiểu ý của thầy, đề bài sân khấu chắc là em thể , thầy tin thực lực của em."

 

Cái gọi là, ngã ở thì dậy ở đó, đây là câu phương Đông thường .

 

Hơn nữa phương Đông còn một câu, gọi là gậy ông đập lưng ông.

 

Nam sinh Tang Điền chằm chằm, thấy lời của thầy, nam sinh gật đầu đáp một tiếng.

 

Chứng kiến bộ sự việc , nam sinh, cũng chính là học sinh quân bài tẩy của Tang Điền , vốn dĩ họ dự định để lên sân khấu sớm như , dù thông thường mà , nhân vật quan trọng đều xuất hiện cuối cùng, là màn áp ch.óp.

 

bây giờ , mất mặt lớn như , nếu tìm thể diện thì cuộc thi đấu giao lưu tiếp theo tiếp tục , họ còn mặt mũi nào mà ở đây nữa?

 

Tinh thần của đảo quốc họ chính là nhận thua.

 

Thế là, Tô Ngọt sân khấu định trở về chỗ của , lúc nam sinh bên cạnh Tang Điền dậy, nam sinh dáng vẻ thanh tú, cao một mét tám, dáng gầy thanh mảnh, trông vẻ là kiểu đàn ông mỹ nam mà đất nước họ ưa chuộng.

 

"Xin , nhưng hy vọng đối thủ của vẫn là bạn." Nam sinh mở lời.

 

Tô Ngọt ngẩn , bước chân dừng , về phía đối phương.

 

Phiên dịch viên lúc cực kỳ nhanh nhạy lập tức dịch lời của nam sinh cho Tô Ngọt.

 

Tô Ngọt thực hiểu lời của nam sinh đảo quốc , lúc thấy phiên dịch viên tận chức tận trách dịch một , liền phối hợp mỉm mặt, cũng định xuống nữa.

 

Người , hy vọng trở thành đối thủ của cô.

 

Tô Ngọt cảm thấy, dù cũng nể mặt đối phương một chút, ai bảo cô là một khoan dung đại lượng chứ.

 

"Xin chỉ giáo nhiều hơn." Tô Ngọt thanh thoát mở lời, bằng ngôn ngữ phương Đông chuẩn mực.

 

Lúc nam sinh đảo quốc mở lời nữa.

 

Anh , Tô Ngọt cần đề nữa, thể đồng đội giải đáp đề bài đó.

 

Về việc , Tô Ngọt ý kiến gì, khách đến nhà là khách, các vui là .

 

Tô Ngọt ván cần đề, vì cô chỉ cần đối phương đề là .

 

Thiếu niên đảo quốc chằm chằm Tô Ngọt một lát, lúc mới cầm lấy phấn chuẩn đề.

 

Bảng đen mới từ sớm, vì nam sinh trực tiếp bắt đầu đề bài.

 

Cùng với âm thanh "tạch tạch tạch" nhẹ nhàng khi phấn tiếp xúc với bảng đen, đề bài dần dần xuất hiện trong tầm mắt của .

 

Chuyện chuyên môn thì thực nhiều quá hiểu, nhưng thành viên của hai đội thì hiểu đề bài, vì thế cả hai bên đều nhận ngay đề bài ... độ khó.

 

Những khác chỉ thấy độ khó, nhưng Tống lão thấy giống , ông thấy sự vô liêm sỉ!

 

Bởi vì, đề bài mà nam sinh là đề bài từng xuất hiện trong cuộc thi quốc tế, và đề bài cho đến tận bây giờ vẫn ai giải , thể tưởng tượng hệ độ khó lớn đến mức nào.

 

Trong dịp đề bài đó cho Tô Ngọt , vô liêm sỉ thì là gì?

 

Nghĩ đến đây, Tống lão lập tức bật dậy khỏi chỗ , về phía Tang Điền.

 

 

Loading...