[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 206

Cập nhật lúc: 2026-02-12 16:59:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Ngọt cảm thấy mà, đặc biệt là món móng giò kho tối qua, đúng là khiến ăn xong còn ăn nữa.

 

Trong đầu nghĩ đến móng giò, Tô Ngọt cộp cộp cộp ba bước thành hai bước đến cửa sổ lấy cơm, khi thấy các món ăn bên trong cửa sổ ánh mắt Tô Ngọt đều bắt đầu phát tia sáng xanh .

 

Gà nướng, món nha.

 

Không hổ là thủ đô, hổ là nhà khách cấp quốc gia, bữa ăn đúng là khác biệt, đãi ngộ cấp cao nhất .

 

"Đại sư phụ, cho cháu cái , cái , còn món gà nướng nữa, thể cho cháu đùi gà ? Cánh gà cháu cũng nữa."

 

Giọng lảnh lót đột nhiên vang lên trong nhà ăn, đừng là những học sinh bên cạnh đang đau buồn, ngay cả đại sư phụ lấy cơm cũng động tác lấy cơm hào hùng "chỉ điểm giang sơn" của Tô Ngọt cho ngẩn ngơ.

 

Mấy học sinh nãy tới ai nấy đều rầu rĩ, đại sư phụ còn tưởng hôm nay món đúng vị, ông còn đặc biệt lén nếm thử, mùi vị đổi mà.

 

Nay thấy bạn học hào sảng như , đại sư phụ lập tức hăng hái hẳn lên, loảng xoảng loảng xoảng, cầm muôi múc thức ăn cho Tô Ngọt, phân lượng đó cực kỳ đầy đặn.

 

Tô Ngọt khay cơm đầy ắp cơm canh, nụ mặt dần rạng rỡ.

 

Hì hì hì, chính là tán thưởng đại sư phụ nhà ăn run tay, cái sự hào sảng .

 

Ăn ăn ăn, thực mới vực đạo.

 

Mười bạn học dự thi khác xung quanh cũng như các dự thấy động tác ăn cơm của Tô Ngọt, cũng trợn tròn mắt.

 

Lúc mà còn tâm trạng ăn, tâm thế lớn đến mức nào chứ?

 

Bây giờ chỉ Tô Ngọt cảm thấy cô lạc lõng với những khác, những khác cũng cảm thấy họ lạc lõng với nữ đồng chí vô tâm vô tứ .

 

"Này, Tô Ngọt ?" Bên cạnh rốt cuộc nổi nữa, họ lo lắng thôi, bạn học lo lắng chút nào thế, chỉ vì cô đạt điểm tối đa ở chung kết ?

 

Phải , điểm tối đa lợi hại, họ thừa nhận.

 

đối thủ là học sinh nước đảo từng đoạt giải thi đấu quốc tế đấy.

 

Nghe thấy gọi tên , Tô Ngọt tạm dừng đũa tay, ngẩng đầu qua, đối mắt một cái xong mở miệng hỏi: "Vâng, là Tô Ngọt, bạn học chuyện gì ?"

 

" thấy khá hiếu kỳ, bạn lo lắng về cuộc trao đổi thi đấu ngày mai, nãy chúng thấy , đối thủ mạnh."

 

"Ồ, mạnh bằng ?" Tô Ngọt hổ hỏi ngược một câu.

 

Bạn học ngẩn , nghĩ đến thành tích điểm tối đa của Tô Ngọt, bỗng nhiên cảm giác một cách khó hiểu, so với điểm tối đa của Tô Ngọt, đoạt giải thi đấu dường như cũng lợi hại đến thế, dù học sinh nước đảo đoạt giải thật đấy, nhưng điểm tối đa mà.

 

Không , cùng một chuyện, bạn học lắc đầu, xua cái ý nghĩ kỳ quặc nãy ngoài, đó mở miệng: "Bạn lo lắng ngày mai chúng thắng ?"

 

"Thắng bại là chuyện thường tình của nhà binh, thua thì thắng, bình thường mà." Tô Ngọt thản nhiên mở miệng, thấy đối phương định mở miệng tiếp, Tô Ngọt bèn tiếp tục: "Hơn nữa, lo lắng cũng vô dụng, lo lắng sẽ đổi gì cả, cứ dốc hết sức mà ."

 

Người khác Tô Ngọt quản , nhưng cô nhất định sẽ dốc lực.

 

Đối với lời của Tô Ngọt, các bạn học khác quá để tâm.

 

Một lát , Tô Ngọt tiếp tục ăn cơm, các bạn học khác tiếp tục đau buồn.

 

Một đoạn nhạc đệm nhỏ, chẳng đổi gì.

 

Việc an ủi khác, Tô Ngọt thạo lắm, việc cổ v.ũ k.h.ích lệ khác, Tô Ngọt cũng thạo lắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-206.html.]

 

Thời gian nhanh ch.óng trôi đến ngày hôm .

 

Buổi trao đổi thi đấu bắt đầu, thành viên đội hai bên tập trung đầy đủ, đến tham gia buổi trao đổi thi đấu chỉ hai đội, còn các khách mời khác, lãnh đạo đơn vị, giáo sư trường học, còn thành viên Bộ Ngoại giao, thể dân tham dự .

 

Nhìn thấy khán giả dày đặc bên , các học sinh lưng Tống lão càng thêm căng thẳng, liên tục hít thở sâu để điều chỉnh cảm xúc.

 

Tống lão thấy tình trạng của các học sinh lưng, nhưng lúc ông cũng thời gian công tác tư tưởng cho họ nữa, những gì cần tối qua ông đều .

 

, tối qua Tống lão tình hình của học sinh, thức đêm với họ một tràng, nay xem hiệu quả ít ỏi quá.

 

Mười một học sinh, biến sắc chỉ Tô Ngọt.

 

Tống lão nữa Tô Ngọt thản nhiên tự tại, khá hiếu kỳ xem trẻ tuổi rốt cuộc còn bất ngờ gì nữa, bèn trực tiếp mở miệng: "Tô Ngọt, em với họ vài câu , dịu bầu khí chút, xem tại em căng thẳng, dạy cho họ chút ."

 

Từng gã đàn ông to xác, mà còn chẳng bằng một nữ đồng chí như Tô Ngọt, thật đúng là đủ mất mặt .

 

Đặc biệt là đối thủ mạnh mẽ mà nhát gan như , nếu là mấy chục năm , lên chiến trường chẳng sợ đến mức tè quần ?

 

Đột nhiên gọi tên, Tô Ngọt ngẩng đầu "Hả" một tiếng, ánh mắt Tống lão, các bạn học khác.

 

"Tống lão, an ủi khác, cái em ạ." Tô Ngọt vẻ mặt khó xử.

 

Không giỏi cái , đây cũng sở trường của cô.

 

Lực bất tòng tâm nha lực bất tòng tâm.

 

"Vậy em cứ xem, tại em căng thẳng?" Tống lão mở miệng dẫn dắt một câu.

 

Nhìn họ từng một xem, đồ vô dụng!

 

Nghe thấy câu hỏi của Tống lão, Tô Ngọt biểu thị, câu nha.

 

Tại căng thẳng, Tô Ngọt mỉm , mở miệng : "Đại khái là vì hệ độ khó của đối thủ, bình thường thôi ạ."

 

Ồ hố, giọng điệu lớn quá nha.

 

"Phì!" Không là ai nhịn thành tiếng, đầu cái là thứ hai thứ ba cũng theo.

 

Tống lão liếc Tô Ngọt một cái: Chẳng điều tiết bầu khí đó ?

 

Tô Ngọt hiểu ánh mắt của Tống lão, lập tức cạn lời.

 

đang điều tiết bầu khí nha, thật mà còn tin nữa.

 

Này , đều đừng nữa, nãy thấy từng hít thở sâu, giờ từng tươi hớn hở.

 

Chính chủ vẫn còn ở đây, tôn trọng cô một chút, hả?!

 

Mà ở đối diện, đội nước đảo thấy bóng dáng mảnh mai quen thuộc lưng đội của Tống lão, từng xoa tay chuẩn cho cô một vố trò.

 

Ngày đầu tiên, cứ cho món khai vị .

 

Quy tắc đơn giản, hai đội, thể áp dụng kiểu cố vấn đề cử, cũng thể áp dụng kiểu thách đấu, hai bên tự đề cho , tự giải đề của .

 

 

Loading...