Thấy bố sắp quyết định chuyện đến nơi, Tô Ngọt vội vàng lên tiếng: "Bố, , chuyện hai đừng lo lắng nữa, thầy Tôn chắc chắn sẽ cùng con, trường học sắp xếp xong cả , con chỉ báo với bố một tiếng thôi, thật sự cần quá lo lắng , cũng xa lắm."
Tô Ngọt dở dở , chuyện ngay khi cô đồng ý tham gia vòng chung kết, thầy Tôn gọi điện đặc biệt với cô về việc sẽ cùng.
Vì thời gian thi chung kết khá gấp rút, nên một tuần nữa Tô Ngọt .
Điều cũng dẫn đến việc Tô Ngọt bắt đầu những ngày tháng sớm về muộn, thậm chí là về nhà.
Tính , Tô Ngọt ba bốn ngày về nhà , buổi tối đều ở phòng thí nghiệm của đơn vị, nửa đêm mới thời gian về ký túc xá nghỉ ngơi tạm bừng hai ba tiếng đồng hồ.
Không còn cách nào khác, một đống việc cần sắp xếp , tuy việc xin nghỉ để giáo viên khác dạy quyết định xong, nhưng những việc cần xử lý Tô Ngọt đều xong .
Lúc , chỉ còn ba bốn ngày nữa là xuất phát Kinh Thị, Tô Ngọt tranh thủ về nhà một chuyến cũng chẳng dễ dàng gì.
Tô Minh Kinh và Lý Quần Anh thấy Tô Ngọt cần cùng, mặt lộ rõ vẻ thất vọng thấy rõ.
Chậc, mất một cơ hội du lịch bằng công quỹ .
là một nhà hai cửa, sắc mặt của bố thế nào Tô Ngọt chỉ cần qua là hiểu ngay, cô nhịn "phì" một tiếng bật , lên tiếng an ủi: "Bố, , con dẫn hai Kinh Thị chơi, đảm bảo để hai chơi cho đời."
"Thôi , chúng ngần tuổi , chẳng chơi bời gì nữa."
" đấy, tiền nhà còn để dành cho con và An Bang học nữa, Kinh Thị tốn bao nhiêu tiền chứ, , ."
Hai vợ chồng lên tiếng từ chối lời đề nghị của con gái.
Đùa , điều kiện nhà thế nào chứ, còn Kinh Thị chơi?
Con gái , nhưng cha như họ thì lượng sức chứ.
Tiếp theo, khi về nhà một chuyến, Tô Ngọt tiếp tục những ngày đêm về nhà, tình trạng kéo dài cho đến tận vài tiếng khi xuất phát Kinh Thị.
Nhà ga ——
Tôn Minh đợi hơn một tiếng đồng hồ , ông cô đơn lẻ bóng, thỉnh thoảng bên trái ngó bên , sắp biến thành hươu cao cổ đến nơi mà vẫn thấy cái bóng dáng đáng lẽ xuất hiện .
Chẳng lẽ xảy chuyện gì ?
Sớm ông nên qua đón Tô Ngọt cùng đến nhà ga mới , nhưng Tô Ngọt tự là tiện, Tôn Minh nhận Tô Ngọt lẽ đang bận việc khác, hoặc là nơi đó tiện để ông qua, lúc mới đồng ý gặp ở nhà ga.
đến lúc mà Tô Ngọt vẫn tới, tình hình thế nào Tôn Minh mù tịt.
Cúi đầu thời gian, chỉ còn ba mươi lăm phút nữa là tàu hỏa đến giờ khởi hành, Tô Ngọt vẫn đến!!!
Thật là cuống c.h.ế.t .
Nghĩ đến đây, Tôn Minh bắt đầu nôn nóng bất an, liên tục về phía cửa soát vé, ngay khi Tôn Minh định ngoài nhà ga để đợi thì một dáng quen thuộc cuối cùng cũng xuất hiện trong tầm mắt ông.
Trời đất ơi, cuối cùng cũng đến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-193.html.]
Lạch bạch, len qua đám đông, khi Tôn Minh mặt Tô Ngọt, cô vẫn còn đang bịt miệng ngáp ngắn ngáp dài.
Quầng thâm mắt, vẻ mặt mệt mỏi, ngay cả quần áo cũng vẫn là bộ của ngày hôm qua, trông vẻ mệt hề nhẹ.
"Sao em nông nỗi , tối qua thức trắng đêm ? Còn nữa, hành lý của em ?" Nói đoạn, ánh mắt Tôn Minh lướt qua Tô Ngọt, cuối cùng dừng cái túi nilon của cô, ngỡ ngàng thốt lên: "Cái túi nilon là hành lý của em đấy chứ?"
Cái túi tí xíu thì đựng cái gì?
Tô Ngọt nhận ánh mắt của thầy Tôn, hì hì lắc lắc cái túi nilon tay, lên tiếng: " ạ, đây là quần áo của em, xa thì cần mang gì chứ, chẳng mang một bộ quần áo để là đủ , thiếu gì thì lúc đó bỏ tiền mua là , em mang theo tiền ."
Nghe thấy câu "mang theo tiền " của học trò , Tôn Minh gì nữa.
Cứ cái nhà ga kẻ xem, ai mà chẳng tay xách nách mang, thậm chí còn xách theo cả gia cầm định lên tàu hỏa.
Hay thật, Tô Ngọt tâm thế cũng lớn thật đấy.
Đi xa mà chỉ một cái túi nilon, hả, quần áo thậm chí xứng đáng một cái túi xách ?
quầng thâm mắt của học trò, Tôn Minh cũng thêm gì nữa.
Hai tìm chỗ đợi bao lâu, tàu hỏa hú còi "tu tu" ga.
Đây là thứ hai trong đời Tô Ngọt chen chúc tàu hỏa da xanh, vẫn giống như , vẫn đông đúc như cũ, nếu thầy Tôn ở bên cạnh để ý, thỉnh thoảng đưa tay giúp Tô Ngọt chắn những xung quanh, thì cái hình nhỏ bé của Tô Ngọt chắc chen văng ngoài cửa sổ mất.
Hai lên tàu, vất vả lắm mới tìm thấy chỗ , khi xuống mới thở phào nhẹ nhõm.
"Tô Ngọt, em đói , chúng cũng mang theo đồ ăn, lát nữa tàu gì ăn thầy mua cho em một ít, đừng khách sáo với thầy, lãnh đạo chúng , chuyến bộ thanh toán." Tôn Minh hớn hở sắp xếp hành lý của .
Nhìn Tô Ngọt ghế, trong lòng chỉ ôm một cái túi nilon nhỏ xíu, Tôn Minh thấy chút buồn , tham gia chung kết là Tô Ngọt, ông chỉ là kèm thôi.
Kết quả, hành lý của ông còn nhiều hơn cả Tô Ngọt.
Hai họ trông vẻ như ông là lo lắng hơn, căng thẳng hơn, còn Tô Ngọt thong dong tự tại trông vẻ thoải mái hơn, hoặc là so với kỳ thi chung kết, Tô Ngọt thực sự chẳng áp lực gì cả.
Dù , đây cũng là nhân vật thể thi đấu đạt điểm tuyệt đối mà.
Ngồi ghế, nhận ánh mắt tế nhị của thầy sang, Tô Ngọt ngẩng đầu lên, một nữa bịt miệng ngáp một cái, giọng mơ màng lên tiếng: "Thầy Tôn, chuyện gì ạ?"
"Không gì, em ngủ một lát , lát nữa nhân viên bán cơm đến thầy mua cơm xong sẽ gọi em."
"Vâng ạ, phiền thầy ."
"Được , ngủ ngủ , quầng thâm mắt của em đáng sợ quá."
Nghe thầy Tôn , Tô Ngọt liền tựa đầu cửa kính cửa sổ ngủ .
Thực sự là quá buồn ngủ , tối qua thức trắng một đêm, nếu quá bận rộn thì khi khỏi cửa Tô Ngọt kiểu gì cũng tắm rửa một cái một bộ quần áo sạch sẽ mới .