[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 187
Cập nhật lúc: 2026-02-12 16:54:31
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Thông báo, thông báo cái b.úa , đều cút về hết , hai các cứ đợi điều tra !"
Tiếng gào "sư t.ử Hà Đông" kết thúc, đầu dây bên "cạch" một tiếng cúp máy.
Tiếng trong điện thoại quá lớn, ngay cả Tô Ngọt, lãnh đạo trường và thầy Tôn đều thấy vô cùng rõ ràng, rành mạch.
Còn hai đồng chí Cục Giáo d.ụ.c chiếc điện thoại cúp máy mà lập tức ngớ .
Ôi trời, chứ, lãnh đạo ý gì ?
Họ chỉ là ngoài điều tra chuyện thư tố cáo một chút thôi mà, về đến nơi thì hai họ điều tra ?
Hồi lâu , hai đồng chí Cục Giáo d.ụ.c mới lấy tinh thần, trố mắt về phía Tô Ngọt.
Bạn học rốt cuộc là lai lịch gì thế.
"Cái đó, thật ngại quá, là bạn Tô đúng , chúng chỉ là nhận thư tố cáo nên điều tra theo lệ thôi, nếu bạn cảm thấy thái độ phù hợp, chúng xin bạn, xin ."
" đúng đúng, ngại quá, bạn đại nhân đại lượng tha cho chúng , chúng cũng là vì công việc."
Ồ hô, ồ hô, thái độ xem.
Quay ngoắt một trăm tám mươi độ luôn nha, còn sự nghiêm khắc bá đạo lúc nữa, thái độ chuyện bây giờ xem, lễ phép bao.
"Không , đều thể hiểu ." Tô Ngọt mỉm nhẹ nhàng phẩy tay đáp một câu.
Tô Ngọt thuộc kiểu điển hình của "lấy đức báo oán, lấy gì báo đức", đừng Tô Ngọt lúc , chuyện nên xử lý thế nào vẫn sẽ xử lý thế đó.
Ví dụ như là ai bảo họ đến, thư tố cáo là ai , giữa họ mối liên hệ gì, nếu điều tra vấn đề thì coi như họ may mắn, nếu điều tra vấn đề thì thật ngại quá.
Không gây khó dễ cho họ là Tô Ngọt rộng lượng lắm , cho nên đừng trông mong Tô Ngọt giúp cho hai .
Hai còn tưởng Tô Ngọt trẻ tuổi dễ lừa, lập tức hớn hở mặt, đó cũng ý tứ xin phía thầy Tôn, lúc mới chuẩn rời .
Sự việc diễn quá nhanh, nhanh đến mức khi lãnh đạo trường và thầy Tôn lấy tinh thần thì hai đồng chí Cục Giáo d.ụ.c mở cửa ngoài .
Văn phòng lúc chỉ còn nhà, Hiệu trưởng, chủ nhiệm khối, thầy Tôn, ba đôi mắt to long lanh Tô Ngọt.
"Tô Ngọt , ngờ em còn mối quan hệ ?"
" thế, lợi hại thật đấy, cứ lo lắng mãi." Chủ nhiệm khối xong còn giả vờ đưa tay quẹt mồ hôi tồn tại trán, động tác đó trông cũng dáng lắm nha.
Thầy Tôn là kinh ngạc nhất, ông cực kỳ tò mò Tô Ngọt và phía Cục Giáo d.ụ.c bắt sóng với từ lúc nào?
Tô Ngọt đối diện với ánh mắt sáng rực của ba , mỉm nhẹ, mở miệng giải thích.
Chuyện , khó lắm nha.
Chẳng lẽ chống lưng cho cô Cục Giáo d.ụ.c, mà là Viện nghiên cứu ?
Cho nên, chuyện thể .
Chuyện giải quyết xong, vẫn gọi điện báo bình an cho thầy giáo và Viện trưởng Lưu.
"Thưa Hiệu trưởng, em thể mượn điện thoại một chút nữa ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-187.html.]
Tô Ngọt dứt lời, Hiệu trưởng bên cạnh đưa tay hiệu "mời", còn hớn hở : "Cứ tự nhiên, cứ tự nhiên."
Một nữa văn phòng của thầy Đường Lưu Quang, vang lên hai tiếng thì điện thoại nhấc lên.
Ở phía bên ——
Nghe thấy tiếng chuông điện thoại, Viện trưởng Lưu động tác cực nhanh nhấc máy, khiến Đường Lưu Quang bên cạnh còn chẳng tranh Viện trưởng Lưu.
Làm gì thế, gì thế hả, thổ phỉ , dù cũng là một viện trưởng, chạy sang văn phòng khác cướp điện thoại, hổ ?!
Ánh mắt khinh bỉ trần trụi của Đường Lưu Quang sắp biến thành thực thể luôn , chán ghét vô cùng.
Viện trưởng Lưu nhận ánh mắt của lão Đường nhưng chẳng bận tâm chút nào, còn hì hì hì vài tiếng.
Tay nhanh thì còn tay chậm thì mất, ai bảo lão Đường động tác chậm!
"Alo, Tô Ngọt hả, chuyện giải quyết xong ?"
"Ái chà, giải quyết xong là , chuyện là do đáng tin như Viện trưởng Lưu giải quyết cho em đấy, lão Đường, lão Đường ông chẳng việc gì cả."
Nghe thấy lời của Viện trưởng Lưu, Đường Lưu Quang phục, cái gì gọi là việc gì của ông hả?
Ông vươn tay định cướp điện thoại, Viện trưởng Lưu thấy động tác của lão Đường, cầm điện thoại né bên tránh bên , nhất quyết đưa cho lão Đường.
"Nhớ công lao của đấy nhé, đôi khi việc, xử lý chuyện, còn hữu dụng hơn thầy của em đấy, nhớ ?"
"Chuyện giải quyết xong là , , cứ , cúp máy đây." Viện trưởng Lưu xong câu , dứt khoát "cạch" một tiếng cúp điện thoại.
Thấy động tác của Viện trưởng Lưu, Đường Lưu Quang thực sự chọc cho : "Viện trưởng Lưu, da mặt cần nữa đúng ? Cái gì gọi là ông hữu dụng hơn , chuyện nếu ông vội vàng xông lên thì cũng thể thu xếp thỏa."
"Được , , đây chẳng là để tiểu Tô – trẻ tuổi nhớ lấy cái của , ông còn nhỏ mọn cái gì, tiểu Tô là học trò của ông, quan hệ của các hơn , chẳng nên tranh thủ cơ hội thể hiện , Tô Ngọt chạy mất thì tính ?" Nhân tài thì nắm bắt cơ hội để giữ chân .
Nghe thấy hai chữ "chạy mất", mắt Đường Lưu Quang lóe lên, chút chột nha.
Bởi vì vốn dĩ ông dự định một năm sẽ dẫn Tô Ngọt chạy trốn .
Cái , cái , chắc Viện trưởng Lưu nhận nhỉ?
Người lên chỗ cao, đó là lẽ thường tình mà, ở Bắc Kinh phát triển chắc chắn tiền đồ rộng mở hơn ở đây, hơn nữa nhân tài như Tô Ngọt đặt ở nơi nhất, phù hợp nhất mới thể để cô đóng góp nhiều hơn.
Viện trưởng Lưu cũng lãnh đạo, cái bao quát, đến lúc đó nhất định thể hiểu suy nghĩ .
Hoặc là vì tật giật , Đường Lưu Quang tranh cãi với Viện trưởng Lưu nữa.
Bỏ qua chuyện điện thoại, sang chuyện chính.
Về chuyện Tô Ngọt tố cáo gian lận thi đấu , nhất định điều tra cho rõ ràng.
Đùa , chỉ là một cuộc thi đấu, Tô Ngọt mà cần gian lận ?
Tầm cỡ thi đấu cỡ , Tô Ngọt lấy giải chẳng giống như chơi thôi .
chuyện Tô Ngọt tham gia thi đấu, lão Đường và Viện trưởng Lưu đó thực sự chú ý lắm.
"Ông xem, tiểu Tô nghĩ đến chuyện tham gia thi đấu nhỉ? Là giáo viên trong trường giới thiệu Tô Ngọt tự tham gia ? Vậy nên là do đơn vị chúng công việc đủ bận bài tập ở trường đủ nhiều, dẫn đến việc Tô Ngọt còn thời gian tham gia cái cuộc thi ."