"Cho nên nhé, Tô Ngọt em gặp cô Hạ nhất định giữ cảnh giác, đừng để cám dỗ, em là của Nhất Trung chúng , đại diện cho hy vọng của Nhất Trung trong kỳ thi đấu ."
Tô Ngọt chuyện thật sự mấy ngạc nhiên, loại chuyện cô thấy nhiều , tục ngữ ở ở đó cạnh tranh, cạnh tranh thì sẽ giở thủ đoạn, đường đường chính chính cũng , chơi bẩn cũng , đều là bài vở cả.
Tô Ngọt trông khá bình thản, ngược Trần Khánh Hoa và Triệu Hành ở bên cạnh tỏ vẻ khinh bỉ chuyện .
"Làm giáo viên mà như thì quá đáng quá, giáo viên như đạo đức nghề nghiệp, em chúc cô thi đấu ... Thôi bỏ , thầy sai chứ học sinh sai, kỳ thi đấu quá dễ dàng, thì em chúc cô Hạ đường ngã, uống nước sặc." Triệu Hành đầy vẻ căm phẫn, chỉ điều lời khá trẻ con.
"Quá đáng thật, như xứng giáo viên." Trần Khánh Hoa cũng đỏ mặt một câu.
Tôn Minh lén sắc mặt Tô Ngọt, đó phát hiện, cô vẫn thản nhiên tự tại như cũ.
Trong lòng khỏi thầm "hây" một tiếng.
Người trẻ tuổi , vững vàng thật đấy, chuyện mà cũng nhịn .
Không tầm thường , tương lai chắc chắn tầm thường.
Nói thật, từ khi quen Tô Ngọt, mỗi ngày Tôn Minh đều mới nhận thức.
Thân phận hai họ dường như đảo ngược, cái đầu thông minh của Tô Ngọt dường như mới là giáo viên, nghĩ đến chuyện chấm bài , Tôn Minh thấy tổn thương lòng tự trọng .
Nửa tiếng , mấy ai về nhà nấy, ai tìm nấy.
Tô Ngọt thuận đường, giữa chừng xuống xe.
Xách cặp sách về đến nhà, cửa thấy nhà cửa im ắng.
Đột nhiên nhớ một chuyện, gần đây mẫu đại nhân Lý Quần Anh đồng chí dường như đang xoay xở chuyện bày hàng vỉa hè ăn gì đó, lúc nhà thì tám chín phần mười là ngoài bày hàng .
Thành thục bước phòng , vài phút , tay xách cặp sách nữa bước , chỉ điều lúc bước đồ đạc trong cặp đổi.
Từ nhà tới xưởng nơi ba Tô Minh Kinh việc, ở cổng đợi vài phút liền thấy ba Tô Minh Kinh vội vã chạy tới.
"Con gái, con tới đây, chuyện gì thế? Không con tham gia thi đấu , về nhanh ?" Tô Minh Kinh con gái từ xuống , chỉ sợ con gái chuyện gì.
Đây là đầu tiên con gái tới xưởng tìm ông đấy, Tô Minh Kinh thể lo lắng !
"Ba, việc gì việc gì, ba đừng vội, hít thở cho đều ." Thấy bộ dạng của ba, Tô Ngọt vội vàng lên tiếng một câu, đó mới tiếp tục lý do cô tới đây: "Ba, con tới tìm ba lấy xe đạp, con ngoài một chuyến."
"Chỉ lấy xe đạp thôi , là , con ba sợ c.h.ế.t khiếp." Tô Minh Kinh bước vài bước tới bãi đỗ xe xa trong xưởng đẩy chiếc xe đạp , "Con , tối về ăn cơm ? Con còn bận rộn hơn cả ba nữa, gần đây con cứ lải nhải chuyện , con cũng chú ý sức khỏe, chuyện kiếm tiền trong nhà ba lo , ba là ba của con, đợi ba phát lương, ba mua móng giò cho con ăn."
Tô Minh Kinh vỗ n.g.ự.c, dáng vẻ chủ gia đình , cũng đấy chứ.
Làm Tô Ngọt ha ha, nhận lấy chiếc xe đạp từ tay ba, Tô Ngọt hì hì lên tiếng nhắc nhở: "Ba ơi hình như ba quên , ba ứng hai tháng lương mà."
Nụ mặt Tô Minh Kinh lập tức biến mất: Đây là một tin buồn.
Thấy bộ dạng của ba, Tô Ngọt càng thêm sảng khoái, tay thò túi lục lọi, lấy hai đồng tiền, nhét tay ba.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-178.html.]
"Ba, cầm lấy, tiền tiêu vặt con lén trợ cấp cho ba đấy." Tô Ngọt còn mỉm bổ sung một câu: "Đảm bảo mách với lãnh đạo gia đình Lý Quần Anh đồng chí."
Tô Minh Kinh cúi đầu, hai đồng tiền trong tay, cảm động .
Vẻ mặt cảm động ngẩng đầu lên, với con gái: "Có thể cho thêm chút nữa ?" Ông rõ con gái ba trăm đồng tiền riêng, ba như ông sắp mở nổi nồi , con gái chi viện một chút, quá đáng chứ.
Được voi đòi tiên, quá đáng nha.
"Trả con ." Tô Ngọt định đưa tay lấy tiền.
Tô Ngọt: Hai đồng tiền cũng là tiền mồ hôi nước mắt mà.
Tô Minh Kinh: Không đưa!
Muỗi nhỏ cũng là thịt!
Vèo một cái rụt tay , giấu hai đồng tiền túi, Tô Minh Kinh vẫy vẫy tay: "Con gái, con mau , tới cơ quan , mau đừng để lỡ việc."
Nhìn hành vi co duỗi như của ba, Tô Ngọt chỉ thể cảm thán một câu... tự hổ thẹn bằng.
"Vậy con đây, lát nữa ba bảo con một tiếng, cơm tối con về , tối nay ước chừng cũng về nhà, sáng mai con trực tiếp tới trường luôn, nhé, con đây."
Nhấc chân leo lên xe đạp, hưu một cái, chiếc xe lao v.út .
Còn một đồng chí Tô Minh Kinh ở cổng xưởng, sờ sờ túi tiền hai đồng con gái cho, hì hì.
Bên cạnh, bác bảo vệ Tô Minh Kinh ngốc nghếch, thấy hâm mộ .
Đồng chí Tô còn trẻ mà con gái cho tiền tiêu vặt , giống bác già chừng tuổi vẫn còn , cả nhà còn trông chờ đồng lương của bác để ăn cơm nữa.
Cho nên mới nhé, nuôi con gái vẫn hơn, con gái là chiếc áo bông nhỏ ấm áp của cha mà.
...
Buổi tối.
Lý Quần Anh từ miệng Tô Minh Kinh con gái ngoài, đặc biệt là đêm nay thể còn về, liền nhịn mà lải nhải.
"Sao mà bận rộn thế , con gái tuổi nên vui chơi thoải mái , ông xem con gái là tình hình gì , ngày nào cũng chơi, bây giờ hiểu chuyện thì ngày nào cũng sớm về muộn, nửa đêm mới về thì , đằng còn trực tiếp về luôn."
"Vậy bà xem ?" Tô Minh Kinh thử thăm dò một câu.
Nhìn thấy tâm trạng Lý Quần Anh , Tô Minh Kinh lên tiếng , mà lên tiếng cũng xong, chỉ dùng một câu để hình dung, dễ dẫm mìn lắm nha.
Quả nhiên, lên tiếng thì thôi, lên tiếng hỏa lực của Lý Quần Anh hướng về phía ông .
" , là ? Tính tình con gái thế nào ông ? thấy cái tính bướng bỉnh đó của con gái là giống ông đấy, thế nào cũng , xem cái tất thối của ông , bao nhiêu cởi đừng vứt lung tung, mỗi ngày về là cả phòng đều là mùi tất thối của ông, con gái về nhà chính là cái mùi chân thối của ông hun cho đấy."