[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 171

Cập nhật lúc: 2026-02-12 16:54:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông cảm thấy dỗ dành Tô Ngọt .

 

Hê hê hê, gừng càng già càng cay mà.

 

Đứa nhỏ Tô Ngọt vẫn còn quá trẻ.

 

Tuy nhiên, đến giờ tự học tối hôm nay, Tôn Minh liền phát hiện... mất !

 

Người , một Tô Ngọt to đùng như thế biến mất ?!

 

Không đợi Tôn Minh tìm , hiệu trưởng tìm đến ông.

 

Trong văn phòng hiệu trưởng, mặt Tôn Minh khổ sở như ăn mướp đắng.

 

"Thầy Tôn, chuyện Tô Ngọt xin nghỉ phê chuẩn , chuyện đặc biệt báo với thầy một tiếng, vì lý do đặc biệt nên em Tô Ngọt cần đến tham gia các buổi tự học tối nữa, chuyện thầy cũng cần quá nhiều." Hiệu trưởng sắc mặt Tôn Minh, mở lời an ủi.

 

Huống hồ, chuyện của Tô Ngọt, bản hiệu trưởng cũng còn rõ cụ thể thế nào.

 

Tôn Minh hiệu trưởng , ông còn thể gì nữa?

 

Bắt về? Đi mà tìm chứ?

 

Buổi chiều ông còn đắc ý cho rằng gừng càng già càng cay, đến buổi tối, Tô Ngọt cho ông một vố .

 

Vượt cấp xin nghỉ, trẻ tuổi chơi thật đấy.

 

Ở phía bên , Tô Ngọt hì hục đạp xe đạp đến đơn vị, đón những cơn gió đêm se lạnh, đúng là việc hăng say.

 

Chuồn lẹ thôi, bên tan học, bên đang đợi .

 

Người thuê vất vả, chẳng dễ dàng gì.

 

Tô Ngọt bày tỏ: Xin nghỉ kiểu cực đoan!

 

Thầy Tôn, thầy xứng đáng điều đó!

 

Có bất ngờ , ngạc nhiên , kích thích nào...

 

Chương 54 Chương 54

◎ Một chương ◎

 

Hì hục, hì hục, nỗi vất vả của khác hiểu .

 

Tô Ngọt chạy đến đơn vị, còn kịp thở đều thấy một chiếc xe chầm chậm lái bên cạnh, đặc biệt viện trưởng Lưu xe, Tô Ngọt chỉ thể cảm thán một câu: cùng là phận khác quá.

 

Nhìn xem đãi ngộ của kìa, xe đưa xe đón.

 

Rồi đãi ngộ của chính , tự lực cánh sinh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-171.html.]

Không sự so sánh thì đau thương, phương tiện của sang trọng đẳng cấp, phương tiện của , theo cách của đời thì sở hữu một chiếc xe đạp ở thời đại cũng tương đương với chiến thắng trong cuộc sống , nhưng Tô Ngọt hễ thấy viện trưởng Lưu trong xe thấy còn cố gắng nhiều.

 

Mà viện trưởng Lưu trong xe cũng thấy Tô Ngọt đang hì hục đạp xe bên ngoài, lập tức bảo bác tài tấp xe lề.

 

Ngay đó Tô Ngọt thấy viện trưởng Lưu dường như vài câu với ở hàng ghế , mới mở cửa xe xuống.

 

Bước xuống xe, viện trưởng Lưu tiên bắt gặp đôi mắt Tô Ngọt chớp chớp sáng long lanh, đáy mắt là sự ngưỡng mộ, đặc biệt là cái dành cho chiếc xe , cứ như sói thấy mồi .

 

Phụt, viện trưởng Lưu lập tức biểu cảm của Tô Ngọt cho bật : "Tô Ngọt, cháu mới tới , hôm nay đến cũng nhanh đấy, chắc giáo viên bên trường các cháu nhận tin cháu xin nghỉ , nhưng mà động tác của cháu nhanh quá, nửa tiếng bác mới liên hệ với lãnh đạo trường cháu xin nghỉ, mà nửa tiếng cháu đến đơn vị ?"

 

Hê hê hê, Tô Ngọt mắt cong cong như vầng trăng khuyết, nghĩ đến việc chơi chiêu "tiền trảm hậu tấu", cô thể tưởng tượng vẻ mặt của thầy Tôn lúc thấy cô sẽ như thế nào .

 

ai bảo thầy Tôn cứ ép cô cơ, bàn bạc xin nghỉ t.ử tế mà thầy còn chơi chiêu hoãn binh?

 

Thầy dùng hoãn binh, con dùng tiền trảm hậu tấu, sẵn tiện thêm một màn thành kế.

 

Công bằng phết đấy chứ, cứ xem ai cao tay hơn thôi.

 

Sự thật chứng minh, thầy Tôn vẫn còn quá ngây thơ, quá trẻ con.

 

Viện trưởng Lưu chỉ thuận miệng vài câu thôi, ông tuyệt đối ngờ Tô Ngọt gì, lúc gặp Tô Ngọt đúng lúc, việc.

 

Ngay lúc đó, cửa xe mở , một nam một nữ bước xuống, cả hai trông đều trẻ, hai đồng chí đều ngoại hình , đồng chí nam cao ráo tuấn tú, đồng chí nữ quyến rũ kiều diễm.

 

Viện trưởng Lưu thấy hai xe xuống, liền hớn hở chào hỏi: "Đến đây nào, đồng chí Triệu, đồng chí Vương, đây là phụ trách nhóm dự án thực nghiệm vật liệu của hai vị, Tô Ngọt, đúng lúc gặp thì quen với ."

 

"Tô Ngọt, đây là chuyên gia do bên giáo sư Diệp ở thủ đô cử sang, lúc các cháu sử dụng vật liệu mới cho dự án thì họ sẽ ghi chép tình hình sử dụng, cháu đến chào hỏi một tiếng ."

 

Giới thiệu như , cả hai bên đều về phía đối phương.

 

Tô Ngọt quan sát hai đồng chí mắt, mỉm nhẹ, chủ động mở lời chào hỏi: "Đồng chí Triệu, đồng chí Vương, chào hai vị, chuyện vật liệu vất vả cho hai vị quá, tình hình sử dụng vật liệu dự án bên chắc chắn sẽ phối hợp với công việc của hai vị, đầu gặp mặt mong chỉ giáo nhiều hơn."

 

Ồ, đồng chí nhỏ khá chuyện đấy, trông tuổi tác lớn lắm.

 

Vừa nãy lúc viện trưởng Lưu thấy bảo bác tài dừng xe, hai họ thấy đồng chí nhỏ tuổi , họ vạn ngờ đồng chí nhỏ chính là phụ trách dự án.

 

Vậy đồng chí Tiểu Tô mặt chính là học trò mới thu nhận của giáo sư Đường ?

 

Trông tuổi tác nhỏ quá, đây họ đến đơn vị hai , may là cả hai đều gặp phụ trách dự án ở đơn vị, họ ngờ hôm nay đột ngột gặp mặt như .

 

"Đồng chí Tô chào cô, vui gặp cô."

 

"Đồng chí Tô Ngọt, chúng hỗ trợ lẫn , chúng xin cảm ơn sự phối hợp công việc của cô nhé." Triệu Chấn Vũ bất động thanh sắc đ.á.n.h giá đồng chí nhỏ mặt, trông thực sự nhỏ, thấy cô chắc cũng tầm tuổi đứa cháu trai ở nhà .

 

"Hai vị khách khí quá, hai vị đang định đến nhóm dự án ? Hay là hai vị đợi một chút? Chúng cùng qua đó." Tô Ngọt mỉm , thấy đối phương gật đầu, ánh mắt cô chuyển sang viện trưởng Lưu, dùng ánh mắt hiệu... mượn một bước chuyện.

 

Hiểu ngay ánh mắt của Tô Ngọt, viện trưởng Lưu phối hợp sang bên cạnh một đoạn, Tô Ngọt theo ông.

 

 

Loading...