Trải qua buổi bổ túc chiều nay, trong lòng Thư Hân thầm nghĩ quả nhiên vẫn là thầy Tôn thiên vị , nếu thì giải thích đây chuyện mỗi cho đề Tô Ngọt đều giống với các học sinh khác, đây chẳng là phụ đạo riêng , dẫn đến bây giờ Thư Hân đối với thầy Tôn ý kiến .
Khoảng ba phút hôm nay thầy Tôn mới lững thững tới muộn, lớp, thầy Tôn trực tiếp cầm phấn bắt đầu chép đề lên bảng đen, ông lưng về phía các học sinh lên tiếng: "Hôm nay chút việc nên muộn một chút, đây là đề bài của ngày hôm nay, tranh thủ thời gian nhé, hôm nay giảng xong mấy câu , ngày mai chúng sẽ bài kiểm tra thứ ba."
"Theo như đó, ba kiểm tra thành tích đạt yêu cầu thì sẽ rời khỏi lớp bồi dưỡng, các em trong lòng tự thành tích của thế nào, điều thêm nữa."
Các học sinh bên thấy thầy Tôn đề bài ngay cũng thực sự khâm phục, kịp than vãn gì múa b.út thành văn , tốc độ của họ là Tô Ngọt, biến thái như .
Các học sinh khác chép đề, Tô Ngọt tại chỗ động tác gì, đề bài của cô và các bạn học mỗi ngày đều giống mà.
Quả nhiên, khi thầy Tôn xong đề bài, hành động tiếp theo chính là lấy một tờ đề tay đặt lên bàn của Tô Ngọt.
Hôm nay hành động của thầy Tôn tự tin hơn nhiều, hừ hừ đề bài độ khó lớn, ông thấy hôm nay chắc chắn thể khiến Tô Ngọt ở lớp bồi dưỡng của ông đủ một tiết học.
Lần nào Tô Ngọt cũng về sớm, điều khiến Tôn Minh mất mặt nha.
Cho nên , mỗi một lớp bồi dưỡng đều là sự đấu trí đấu dũng giữa Tôn Minh và Tô Ngọt.
Tôn Minh nào cũng sẽ ngừng tăng thêm độ khó của đề bài, nhưng nào Tô Ngọt cũng thể xong nhanh xách cặp về, điều tổn thương lòng tự trọng.
Là một giáo viên, chẳng lẽ còn đấu học sinh ?
Nực , hôm nay ông cho Tô Ngọt tay, thầy giáo chung quy vẫn là thầy giáo, học sinh chung quy vẫn là học sinh.
Tô Ngọt ngẩng đầu, thầy Tôn toát khí chất trung nhị, thực sự gì cho , chỉ thấy thầy Tôn mà, ngày càng trẻ con .
Thấy Tô Ngọt nhận đề bài hôm nay, Trần Khánh Hoa và Triệu Hành ở vị trí bên cạnh lượt vươn dài cổ biến thành hươu cao cổ về phía Tô Ngọt.
Sau khi thấy đề bài, hai lập tức thu cổ về cái rụp.
Nghĩ đến đề bài thấy, trong lòng hai thầm c.h.ử.i thầy Tôn vẫn tàn nhẫn như cũ, đặc biệt là khi đối diện với Tô Ngọt thì càng thêm hung hãn.
Cứ như cái đề bài nãy, họ liếc mắt một cái cũng dám là hiểu đề.
E là hôm nay là một ngày Tô Ngọt về sớm đây, thực sự là gì bất ngờ cả.
Mười phút , trong lớp vang lên một tiếng: "Thầy ơi, em xong ."
Chỉ điều tiếng hôm nay, dường như là Tô Ngọt nha.
Các bạn học lớp bồi dưỡng ngây ngẩng đầu lên, quả nhiên Tô Ngọt.
Là Thư Hân, Thư Hân hôm nay uống nhầm t.h.u.ố.c , đề nhanh như ?
Dưới sự chú ý của , Thư Hân nở mày nở mặt, chỉ cảm thấy cảm giác chú ý thực sự quá tuyệt vời.
là ông trời cũng về phía cô, đề bài thầy Tôn hôm nay lúc buổi chiều bổ túc giáo viên giảng qua , phương pháp giải đề Thư Hân nắm rõ mồn một, cho nên mấy câu cô đều , quả nhiên giống như thầy Hạ , các loại hình đề thi đấu nhiều như , chỉ cần một loại hình đề là , một thông trăm thông.
Lúc nãy để xong Tô Ngọt, Thư Hân cũng tốn ít sức lực, động tác hạ b.út cực nhanh luôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-160.html.]
Nghĩ đến đây, Thư Hân kín đáo về hướng của Tô Ngọt.
Tuy nhiên cô thất vọng , cô chỉ thấy Tô Ngọt đang cúi đầu nghiêm túc bài, dường như chẳng hề quan tâm đến những chuyện khác.
Điều khiến Thư Hân càng thêm khó chịu, cô về phía thầy Tôn, nữa lên tiếng: "Thầy Tôn, em thấy thầy nên đối xử công bằng, bọn em và Tô Ngọt đều là học sinh của thầy, thầy cho Tô Ngọt đề giống , đây là phụ đạo riêng, đối với những khác như bọn em là công bằng."
Lời Thư Hân dứt, xung quanh lượt vang lên những tiếng hít hà kinh ngạc.
Những khác chỉ thấy Thư Hân đầu óc nước chắc, bản cô trình độ thế nào trong lòng ?
Còn ngang hàng với Tô Ngọt?
Còn nữa nha, cô tự tìm cái c.h.ế.t thì đừng kéo theo bọn nhé.
Bọn một chút cũng đề giống như của bạn học Tô Ngọt , hiểu, .
"Hừ!" Tôn Minh bỗng nhiên lạnh một tiếng, ánh mắt về phía Thư Hân lạnh mấy phần, uổng cho ông còn đang nghĩ chuyện bổ túc cho Thư Hân, cho dù là ông rảnh ông cũng nhờ Tô Ngọt giúp đỡ, với tư cách là một giáo viên Tôn Minh cho rằng đến mức cực hạn , cho dù là Tô Ngọt đồng ý, thì ông cũng nhất .
Bây giờ, Thư Hân ở trong lớp ông công bằng, ông nên đối xử công bằng?
Ông sắp mạch não của Thư Hân cho tức , , ông chọc .
Muốn công bằng ? Muốn ngang hàng với Tô Ngọt ?
Vậy thì thành cho cô , Tôn Minh tự cho rằng là một giáo viên dễ thương lượng.
Xoay , bục giảng, vung tay một cái trực tiếp xóa sạch đề bài .
Xóa, xóa ?!
Các học sinh ngẩn : Họ bài nữa ?
Còn chuyện nữa , hôm nay nghỉ ?
Tôn Minh xoay , ánh mắt sắc bén quét qua các học sinh bên , "Các em cũng thấy công bằng? Vậy thì hôm nay sẽ cho các em công bằng một , đề bài khoan hãy , hôm nay các em đề giống như của Tô Ngọt, ba câu, chỉ cần đúng một trong đó thôi, sẽ cho các em tan học về sớm."
Thầy giáo là thấu tình đạt lý nào.
Trên mặt Tôn Minh lộ một nụ vi diệu, chỉ thiếu nước bốn chữ "Thầy hiểu các em" lên mặt thôi.
Trận thế ngày hôm nay, nhất định đòi công bằng!
Lời dứt, bên im phăng phắc như tờ.
Đùa gì chứ, lúc ai dám năng gì cơ chứ.
Hu hu hu, thầy Tôn ơi, nương tay ạ!!!
Ánh mắt Tôn Minh qua, đúng lúc thấy Tô Ngọt đặt b.út xuống, động tác của cô là Tôn Minh Tô Ngọt xong , nên điểm danh : "Tô Ngọt, em lên đây, đề bài lên bảng đen cho thầy."