[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 159
Cập nhật lúc: 2026-02-12 16:36:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn thấy điếu t.h.u.ố.c lãnh đạo đưa tới, Thẩm Chính theo phản xạ xua tay từ chối, "Lãnh đạo, em hút nữa ạ."
"Không hút, nhớ hút t.h.u.ố.c mà? Cậu là tình hình gì đây?"
"Cai ạ, hút t.h.u.ố.c ngợm ám mùi quá." Thẩm Chính giải thích một câu.
"Ha ha ha, đàn ông đại trượng phu còn sợ mùi, lời của quen lắm nhé, giống hệt như thím của chê hút t.h.u.ố.c ám mùi , đối tượng, thì còn nghi ngờ thằng nhóc tình hình đấy." Vương Kiến Đức hì hì trêu chọc.
Ngay lúc hai đang chuyện, cách cánh cửa văn phòng, bên trong lờ mờ truyền tiếng của Tô Chấn Hưng.
Nghe thấy tiếng , Thẩm Chính về phía văn phòng, vẻ vô tình thản nhiên mở miệng hỏi: "Tô Chấn Hưng đang gọi điện cho ai thế ạ?"
"Gọi cho Tiểu Tô đấy, dường như mấy ngày nữa là sinh nhật Tiểu Tô, chẳng Tô Chấn Hưng sắp cùng các dẫn đội ngoài , e là về kịp, nên đặc biệt gọi điện thoại cho Tiểu Tô đấy."
Sinh nhật, Tiểu Tô... Tô Ngọt!
Thẩm Chính lập tức trong đầu lóe lên một tia sáng, hiểu .
Thứ tư, sinh nhật Tô Ngọt.
Tiếc là thời gian, nhưng điều ngăn cản , tới , quà nhất định tới.
Vấn đề là, quà tặng cái gì đây?
Anh vẫn là đầu tiên tặng quà sinh nhật cho con gái, kinh nghiệm nha.
Với tốc độ sét đ.á.n.h kịp bưng tai xong chuyện dẫn đội ngoài, trong văn phòng Tô Chấn Hưng vẫn gọi điện xong, Thẩm Chính vội vàng rời .
Vài phút , tại ký túc xá.
"Quà sinh nhật?"
Tần Dương trợn tròn mắt, vẻ mặt thể tin nổi Thẩm Chính, đ.á.n.h giá từ xuống từ trong ngoài em một lượt.
Thẩm Chính chút tự nhiên, hắng giọng định mở miệng giải thích.
Tần Dương nữa lên tiếng.
"Thẩm Chính, vẫn là đối xử với nhất, nhưng sinh nhật còn nửa tháng nữa cơ."
Thẩm Chính: ???
"Cho nên, quà thực cần gấp gáp như ." Tần Dương bổ sung nốt vế , vẻ mặt "Cậu quá khách sáo ".
Trong lòng Tần Dương cảm động nha, thấy Thẩm Chính ngày càng tính , quen hơn hai mươi năm, còn cảm giác nghi lễ nữa cơ đấy!
là em mà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-159.html.]
Thẩm Chính ngẩng đầu, ánh mắt đối diện với cái đó của Tần Dương.
Anh lập tức Tần Dương cho nghẹn lời luôn!
Tần Dương: Người em , thực sự là quá khách sáo !!
Thẩm Chính: Người em , thực sự là quá hổ !!
Lời tác giả: Cảm ơn các thiên thần nhỏ ném b.o.m hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho trong thời gian từ 2023-10-05 11:59:03 đến 2023-10-06 01:35:07 nha~ Cảm ơn các thiên thần nhỏ tưới dung dịch dinh dưỡng: Hoa lạc thanh thanh gõ ngọc giai 52 chai; wan 5 chai; Ha ha 2 chai; Thần Hi ma ma, Cynthia, Quả T.ử 1 chai; Cảm ơn ủng hộ nhiều, sẽ tiếp tục cố gắng!
Chương 50 Năm mươi chương ◎Chương 2◎
Màn đêm buông xuống, chân trời chỉ còn sót một vệt sáng mờ nhạt, cùng với làn gió đêm se lạnh, một bóng vội vã lướt qua.
Vội vội vàng vàng, Tô Ngọt chạy tới lớp bồi dưỡng, mắt trong phòng học.
Không thấy thầy Tôn, lắm, muộn.
Cô cũng ngờ ở bên đơn vị trì hoãn lâu như , buổi chiều thực lúc đầu cũng định , đột nhiên gặp thầy, liền về chuyện dự án một chút, đó gặp đồng nghiệp trong nhóm dự án, chính là Lý Hiếu Văn từng gặp mặt đó, một tài liệu dự án hiểu lắm, khó khăn lắm mới gặp nên cứ kéo lấy Tô Ngọt để hỏi, cuộc hỏi kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ, từ hơn ba giờ chiều kéo đến hơn năm giờ chiều, nếu Tô Ngọt bảo vẫn còn việc, Lý Hiếu Văn còn thể tiếp tục hỏi nữa.
Cuối cùng thấy sắc mặt Tô Ngọt giống như là đang mở miệng lấy lệ, thực sự việc, lúc mới chút thất vọng thả .
Tô Ngọt chân mới bước lớp học, chân vị trí bên cạnh cô Trần Khánh Hoa và Triệu Hành chiếm giữ, đối với tình huống các học sinh lớp bồi dưỡng đều quen , từ buổi học thứ hai bắt đầu, hai dường như biến thành vệ sĩ bên trái bên của bạn học Tô Ngọt, dính vô cùng.
Các học sinh khác là xán gần, chẳng qua là quen thuộc với Tô Ngọt bằng hai họ mà thôi, cho nên , chỉ đành trơ mắt Tô Ngọt và Trần Khánh Hoa cũng như Triệu Hành quan hệ ngày càng hơn, mỗi lớp bồi dưỡng ba đều cạnh tranh lẫn , đúng là tàn nhẫn mà.
Một Tô Ngọt đủ , còn thêm một "tam lang liều mạng" Trần Khánh Hoa, đó sự thúc đẩy của hai thêm một Triệu Hành nữa.
Trước đây Triệu Hành đều là cái tính đến đến đó, bài, học tập đều tùy tâm tùy tính, bây giờ trực tiếp thúc đẩy biến thành một thiếu niên yêu học tập luôn .
Tại vị trí , ba chú ý bắt đầu chuyện nhỏ với .
"Tô Ngọt, muộn đấy." Triệu Hành ghé sát qua hạ thấp giọng , tò mò hỏi: "Cậu thế, nào cũng thấy bận rộn , bên nhóm học tập cũng thời gian tham gia, cứ hễ đến thời gian nghỉ là thấy bóng dáng , lén lút học tập lưng bọn ?"
"Đồ ngốc, Tô Ngọt đừng để ý đến , giao thiệp quá nhiều sẽ ảnh hưởng đến chỉ thông minh đấy." Bên cạnh Trần Khánh Hoa thản nhiên lên tiếng một câu, luôn nghi ngờ liệu bộ chỉ thông minh của Triệu Hành đều dùng môn Toán , nếu thì các thành tích khác của be bét, thế mà môn Toán khá , đối nhân xử thế cũng như thiếu dây thần kinh , Trần Khánh Hoa bao giờ thấy ai thiếu tâm nhãn hơn Triệu Hành cả.
Đối với sự công kích của Trần Khánh Hoa, Triệu Hành trực tiếp vặc một câu: "Cậu mới là đồ ngốc, là mọt sách, mặt mũi mà giễu cợt , về nhà soi gương chúng tám lạng nửa cân, ai cũng đừng nhạo ai."
Một kẻ ngây, một kẻ ngốc, hai trông đều vẻ gì là thông minh cho lắm, Tô Ngọt lấy sách vở đặt lên bàn, đó mới lên tiếng trả lời câu hỏi của Triệu Hành, "Mình muộn, chỉ cần lớp thầy Tôn, thì tính là muộn."
Sự bừa một cách nghiêm túc, chính là đang Tô Ngọt .
Triệu Hành trợn tròn mắt, tỏ ý: Còn thể hiểu như .
Trần Khánh Hoa: Sự thông minh của đều dùng chỗ hết , lợi hại thật.
Ở vị trí phía bên lớp học, Thư Hân hôm nay tràn đầy tự tin, buổi chiều giáo viên mà trai mời tới bổ túc cho cô , Thư Hân phát hiện nhiều đề bài mà bên thầy Tôn vẫn giảng tới, đối với những chỗ hiểu đây cô cũng cố gắng dùng thời gian một buổi chiều để hiểu bảy tám phần.