[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 148
Cập nhật lúc: 2026-02-12 16:35:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thi đấu?!
Thầy Tôn tìm cô hóa là vì chuyện .
Đây thực sự là điều Tô Ngọt ngờ tới. Cuộc thi toán học Tô Ngọt từng tham gia khi còn học cấp ba ở kiếp , nhưng Tô Ngọt nhớ rằng thông thường lớp 12 sẽ tham gia các loại hình thi đấu như thế nữa, nhà trường sẽ cân nhắc liệu việc ảnh hưởng đến việc học tập của học sinh cuối cấp .
Còn một điểm nữa là học sinh lớp 12 tham gia thi đấu, dù là bản học sinh gia đình học sinh cũng đều sẽ cân nhắc đến tình trạng ảnh hưởng đến việc học như ở .
Vậy nên cuộc thi mà thầy Tôn đang đến lúc , Tô Ngọt chút quá hiểu rõ, hơn nữa theo tiến trình lịch sử thì thời buổi , quốc gia lẽ vẫn tham gia các cuộc thi quốc tế mới đúng, tại ở tỉnh bắt đầu thi đấu .
Lạ thật, lạ thật đấy, lẽ vì đây là thế giới trong một cuốn sách, nên lẽ thể dùng lịch sử thực tế để khảo cứu tất cả chuyện trong thế giới sách .
Phía bàn việc, thầy Tôn khi về chuyện thi đấu xong liền luôn quan sát biểu cảm gương mặt Tô Ngọt. Thực đối với chuyện thi đấu , thầy Tôn cũng cảm thấy chút lắm, dù cũng đang là giai đoạn then chốt của lớp 12, nhưng đây là chính sách do cấp tạm thời quyết định xuống.
Và còn một điểm lợi nữa, đó là mặc dù cuộc thi ban đầu triển khai theo tiêu chuẩn của Thân Thành, nhưng thầy Tôn đoán rằng về chắc chắn sẽ còn tổ chức một cuộc thi mang tính chất quốc nữa mới đúng, chỉ là hiện tại vẫn công bố tin tức cụ thể mà thôi. Và điểm lợi mà Tôn Minh nhắc đến , những trong giới truyền tai về chuyện .
Nói là nếu học sinh thể đạt thành tích trong cuộc thi thì phía đại học sẽ ưu tiên tuyển nhận hoặc tuyển thẳng thời hạn, đây tuyệt đối là một tin tức vô cùng .
Học sinh vất vả học hành bao nhiêu năm qua để gì, trắng chẳng là để thể một trường đại học . Hiện tại nếu kỳ thi đại học là một con đường, thì việc thi đấu nếu thể đại học tuyển thẳng thời hạn thì đó chỉ đơn thuần là một con đường nữa, mà nó từ một con đường biến thành một lối tắt .
Tất nhiên, tham gia thi đấu đòi hỏi bản học sinh năng lực nhất định, mỗi trường cũng đều phân bổ chỉ tiêu, nếu thì ai cũng tham gia chẳng loạn hết lên .
Lần trường Trung học 1 nhận ba chỉ tiêu. Với tư cách là giáo viên dạy Toán kiêm chủ nhiệm, Tôn Minh cân nhắc rằng trong ba chỉ tiêu nhất định một suất của Tô Ngọt, còn một suất nữa Tôn Minh dự định dành cho Trần Khánh Hoa.
Tôn Minh tuyệt đối là thao túng sai quy định, ông ở góc độ công bằng chính trực để đưa quyết định. Đầu tiên là thành tích của Tô Ngọt ông nắm rõ, Trần Khánh Hoa thì khỏi bàn, là lớp trưởng môn Toán của lớp 1, thành tích môn Toán đơn môn thứ nhất trường.
Khụ khụ, cái vị trí thứ nhất đơn môn là về đây, giờ chẳng thêm một Tô Ngọt , rốt cuộc ai thứ nhất thì chắc . Trong mắt Tôn Minh, khả năng thắng của Tô Ngọt lớn hơn.
Vì , tối qua trong buổi tự học buổi tối ông công bố chuyện thi đấu , nhưng chuyện về các suất tham gia thì Tôn Minh tiết lộ ngoài.
Nếu ai đó Tôn Minh lòng riêng, dành hẳn hai suất cho học sinh lớp , thì chuyện dù đưa lên cấp lãnh đạo nhà trường, ước chừng lãnh đạo cũng khen Tôn Minh một câu: lắm.
Tôn Minh sai mà, học sinh nhất đơn môn tham gia thi đấu thì ?
Tô Ngọt thành tích ưu tú tham gia thi đấu thì ?
Chẳng vẫn còn một suất nữa , ai bản lĩnh thì cứ lấy chứ.
Nếu nữa, ai phục thì đơn giản thôi, cứ trực tiếp kéo Tô Ngọt hoặc Trần Khánh Hoa xuống là bản thể thế chỗ , cái sự "kéo xuống" ở đây là chỉ việc dùng bản lĩnh thực sự, chứ dùng ba cái trò tà ma ngoại đạo đấy.
Đợi một hồi lâu mà thấy Tô Ngọt lên tiếng, Tôn Minh từ sự tự tin tràn đầy ban đầu dần trở nên thấp thỏm.
Gì thế , , tham gia ?
Liếm l.i.ế.m bờ môi khô khốc, Tôn Minh cân nhắc vài giây bắt đầu lên tiếng khuyên nhủ: "Tô Ngọt , chuyện đơn giản như em nghĩ , phía thầy thì cũng thể tiết lộ quá nhiều cho em , nhưng thầy vẫn đề cử em tham gia cuộc thi , trăm lợi mà một hại em. Thầy cảnh gia đình em khó khăn, cuộc thi còn tiền thưởng nữa, giải Nhất là ba trăm đồng, giải Nhì hai trăm, giải Ba một trăm."
Khi Tôn Minh nhắc đến tiền thưởng, cuối cùng cũng thấy Tô Ngọt lộ biểu cảm khác lạ.
Chương 148 (tiếp):
Thực tế, khi Tô Ngọt thấy con "ba trăm đồng", đôi mắt cô đúng là sáng rực lên.
Trời đất ơi, tiền thưởng giải Nhất của một cuộc thi thôi mà đuổi kịp bộ gia tài hiện của cô .
Ngành giáo d.ụ.c tay hào phóng thật đấy!
"Thầy ơi, em tham gia ạ." Tô Ngọt nhanh ch.óng lên tiếng, ngữ khí c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt đó cứ như thể chỉ cần do dự thêm một giây thôi là tôn trọng ba trăm đồng .
Nghe thấy câu trả lời của Tô Ngọt, Tôn Minh thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
"Vậy , thầy sẽ báo danh cho em. Còn một tình hình nữa, nếu em tham gia thi đấu thì từ hôm nay trở xin nghỉ buổi tự học tối nữa, dành thời gian sang phòng học 2 bên tòa nhà tổng hợp để cùng tập huấn. Thầy sẽ thống nhất sắp xếp cho các em đề thi, thời gian gấp rút nên nhất định tranh thủ tập huấn cho ."
Tập huấn? Tô Ngọt lời thầy Tôn : kiểm tra, đề?
Cô ngay lập tức nắm bắt trọng điểm, Tô Ngọt thầm tính toán trong lòng, là nếu xong đề sớm hoặc xong bài thi sớm thì thể rời ?
Cô đúng là một thiên tài!
Nghĩ đến đây, Tô Ngọt một nữa ngoan ngoãn gật đầu, đáp: "Thầy ơi, thầy cứ yên tâm, em sẽ ạ."
Vài phút , Tô Ngọt rời khỏi văn phòng giáo viên.
Còn về chuyện suất thi đấu, thực tế ý của nhà trường là tạo cho một cơ hội cạnh tranh công bằng, lớp tập huấn lập , khi đó học sinh do mỗi giáo viên đề cử đều đến tham gia, cụ thể ai sở hữu suất thi đấu thì cứ bản lĩnh mà chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-148.html.]
Về việc bản lĩnh để chuyện, điểm Tôn Minh tin tưởng nhất chính là Tô Ngọt.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đến Tô Ngọt mà còn thì những học sinh khác ước chừng cũng khá mong manh.
Tô Ngọt trở lớp học, chỗ của , các bạn học khác vẫn lén lút về phía cô, nhưng khi Tô Ngọt là chuyện gì thì cô cũng chẳng quan tâm đến những ánh mắt đó nữa.
Ở vị trí hàng , Trần Khánh Hoa và Vương Hổ lén lút , đó vươn tay về phía Tô Ngọt.
Bím tóc kéo nhẹ một cái, Tô Ngọt nhíu mày về phía Trần Khánh Hoa ở đằng vẫn đang túm lấy b.í.m tóc .
Bất thình lình chạm ánh mắt nhíu mày của Tô Ngọt, Trần Khánh Hoa lập tức cứng đờ, tim thót một cái. Anh, chỉ là cảm thấy dùng tay chạm con gái thì quá lịch sự, nên mới nghĩ đến việc kéo b.í.m tóc.
Vương Hổ bên cạnh thấy hành động đó của em Trần Khánh Hoa thì càng thêm cạn lời. Cậu bao nhiêu khâm phục cái não của ông bạn , ông bạn hình như chỉ học thôi, màng thế sự , chẳng lẽ kéo b.í.m tóc càng khiến con gái ghét hơn ?!
Chậc chậc chậc, cái Trần Khánh Hoa , thì là thanh cao vướng bụi trần, thì chính là ba chữ để hình dung... mọt sách chính hiệu.
"Có chuyện gì ?" Tô Ngọt vẻ mặt ngớ ngẩn mặt Trần Khánh Hoa, sự khó chịu trong lòng vơi đôi chút.
Cô cũng , cái bạn chính là kiểu ngây ngô ngọt ngào, ngoài học hành thì chẳng cái gì cả.
"Có chuyện, chuyện chứ, đây, đây, nhỏ thôi." Vương Hổ tranh lời , đó hiệu cho Tô Ngọt ghé sát một chút, đừng để các bạn xung quanh thấy họ chuyện.
Hơi nghiêng qua một chút, Tô Ngọt Vương Hổ với ánh mắt nghi hoặc, đợi lên tiếng.
"Đó là, nãy thầy Tôn tìm là vì chuyện lớp tập huấn , chính là chuyện thi đấu toán học , tham gia chứ?" Vương Hổ hạ thấp giọng , lúc chuyện còn cẩn thận quan sát xung quanh.
Các bạn học xung quanh đang chuẩn lén lập tức ngay ngắn , thầm mắng Vương Hổ một câu: quá gian xảo.
"Ừm, tớ sẽ , cũng ?" Tô Ngọt gật đầu, hỏi ngược Vương Hổ một câu.
Vương Hổ nghẹn lời, nụ mặt lập tức cứng đờ.
Tô Ngọt lời đúng là đ.â.m tim mà, Vương Hổ thầy Tôn lọt mắt xanh . Chuyện Vương Hổ cũng chịu thôi, với cái thành tích Toán học của , đến ch.ó còn chê, thầy Tôn dám để ngoài mất mặt chắc.
Dù thầy Tôn bắt , bản Vương Hổ cũng chẳng thèm . Mất mặt ở địa bàn của trường Trung học 1 thì thôi , cái trình độ Toán của nhất đừng vác bêu riếu ở tất cả các trường cấp ba thì hơn.
Ở cái tỉnh lỵ còn mà quan tâm nữa đấy, giữ chút mặt mũi chứ.
"Phụt", Trần Khánh Hoa đột ngột bật một tiếng, nhất là khi thấy vẻ mặt của Vương Hổ, Trần Khánh Hoa thực sự nhịn , giải thích với Tô Ngọt: "Vương Hổ tham gia , với thành tích Toán của , tham gia thi đấu thì chỉ là chân chạy vặt thôi, quan trọng là tham gia cho lệ, lãng phí chỉ tiêu lắm."
Cái cơ hội , Trần Khánh Hoa cảm thấy đưa cho Tô Ngọt thì là tặng điểm, còn đưa cho Vương Hổ thì đúng là đòi mạng .
"Vậy tham gia ?" Trên mặt Tô Ngọt lộ một biểu cảm tinh vi kiểu " hiểu" liếc Vương Hổ một cái, đó hỏi Trần Khánh Hoa một câu.
"Cậu tham gia, tham gia mà, buổi tối các thể cùng đến lớp tập huấn." Vương Hổ phát ngôn cho em .
Tô Ngọt gật đầu.
Cùng cũng là .
Thời gian một ngày trôi qua nhanh ch.óng, khi ăn xong bữa tối ở nhà ăn trường, Tô Ngọt trở lớp lấy đồ đạc cùng Trần Khánh Hoa về phía tòa nhà tổng hợp.
Hai , một Trần Khánh Hoa ít , giỏi giao tiếp, một Tô Ngọt đang mải nghĩ đến chuyện dự án nên cũng lên tiếng, hai cùng đường mà ai mở miệng, yên tĩnh cực kỳ.
Cuối cùng vẫn là Trần Khánh Hoa nhịn mà lên tiếng : "Tô Ngọt, nãy tớ thấy thu dọn khá nhiều đồ, thực cần , chúng tập huấn xong chắc vẫn lớp, lúc đó thu dọn cũng như mà."
Còn lớp ?
Không , Tô Ngọt lắc đầu, ý bảo... cô định lớp nữa.
Trần Khánh Hoa thấy Tô Ngọt lắc đầu, bèn đổi chủ đề: "Cái đó, Toán học của lợi hại thật đấy, bình thường học như thế nào ? Cày đề phương pháp học tập nào khác ?"
"Cũng phương pháp học tập gì đặc biệt cả, chính là nhiều luyện nhiều thôi, cày đề cũng coi là một cách. , tập tài liệu thực tớ xong hết , nếu tớ ngay sai ở chỗ nào."
Làm, xong ?
Trần Khánh Hoa trợn tròn mắt, chằm chằm Tô Ngọt một hồi lâu, miệng nhanh hơn não hỏi một câu mấu chốt: "Cậu mất bao lâu để xong?"
"Khoảng chừng hai ba ngày gì đó? Có mấy bài độ khó cũng , nên những bài về mất thêm chút thời gian." Vậy nên bất cứ lúc nào cũng đừng coi thường bất kỳ ai.