Đừng vội đưa kết luận, nhận sự việc một cách khách quan.
Họ đều vị trí, hàng ghế đầu còn trống hai ba chỗ, vị trí cao nhất chắc chắn là dành cho phụ trách dự án, còn hai chỗ trống nữa, dám tự ý .
Vừa bước cửa thấy mấy chỗ trống bên trong, Đường Lưu Quang khẽ nhướng mày, mỉm liếc Tô Ngọt một cái.
Nhấc chân rảo bước, về phía .
Tô Ngọt theo sát thầy nửa bước.
Dưới sự chú ý của tất cả , hai tới chỗ những vị trí còn trống.
Sự chú ý của họ đều dồn hết lên Tô Ngọt.
Trong lòng thầm bàn tán: Không thể nào, thể nào , Tô Ngọt lẽ định vị trí bên cạnh Giáo sư Đường đấy chứ?
Dựa cái gì chứ, cho dù là học trò của Giáo sư Đường thì cũng thể cửa một cách trắng trợn như !
Cuối cùng, Đường Lưu Quang và Tô Ngọt hành động.
Chỉ thấy Đường Lưu Quang dừng bước, xuống.
Không vị trí cao nhất, mà là vị trí bên cạnh.
Và điều càng khiến trợn mắt há mồm hơn là, Tô Ngọt tiến lên hai bước, những ánh mắt sững sờ của , vị trí ở hàng đầu tiên.
Chuyện, chuyện là ?!
Tô Ngọt cư nhiên vị trí của phụ trách dự án!
Đường Lưu Quang vững như bàn thạch ở vị trí của , thấy dáng vẻ hề nao núng của Tô Ngọt, khóe môi hiện lên một nụ rạng rỡ đầy mãn nguyện.
Giữ phong thái, !
Tuổi trẻ thì nên cái khí chất .
Chẳng qua chỉ là một cuộc họp thôi mà, chuyện nhỏ.
Dưới những ánh mắt nóng rực của đám đông, Tô Ngọt khi xuống bèn ung dung đặt tập tài liệu trong tay xuống, ngẩng đầu lên, dường như nhận đều đang , gương mặt non nớt hiện lên một nụ hào phóng.
Cô dậy một cách lịch sự, mỉm nhẹ.
"Chào , em xin tự giới thiệu một chút, em tên là Tô Ngọt."
"Đồng thời cũng là phụ trách dự án ."
Giọng trong trẻo vang lên trong phòng họp, dư âm còn văng vẳng.
Tuy nhiên chỉ cảm thấy, choáng váng cuồng.
Hơ hơ, hơ hơ hơ...
Cười gượng gạo, mắt chữ O miệng chữ A.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-144.html.]
Thì đó, như lúc nãy, nhận sự việc một cách khách quan?
Lúc đây, nhận khách quan sợ là nổi nữa !
Ây chà, Tiểu Tô trong truyền thuyết cửa , bất thình lình biến thành phụ trách dự án ?!
Thật, thật là quá kích thích mà!
Chương 45 (Bốn mươi lăm):
Người, phụ trách dự án!
Tiểu Tô, , giờ thể gọi là Tiểu Tô nữa, nếu dự án thực sự do Tô Ngọt phụ trách, thì gọi một tiếng Tô Ngọt thôi cũng là trèo cao với đồng chí , ai hiểu chuyện đời một chút đều gọi một tiếng "Kỹ sư Tô" .
Phòng họp lúc im lặng đến lạ thường, tất cả Tô Ngọt mới thành phần tự giới thiệu đều chút chấn động, đúng là trợn mắt há mồm mà.
Người trong lời đồn cửa bỗng chốc biến thành phụ trách dự án của họ.
Tục ngữ đúng, là lừa là ngựa thì cứ dắt dạo một vòng là ngay.
Cuộc họp tiếp theo thể coi là khiến một nhóm mở rộng tầm mắt.
Những đây đều lớn tuổi hơn Tô Ngọt, đều nhiều kinh nghiệm việc hơn Tô Ngọt, đều ít nhiều từng tham gia các dự án, nên theo lẽ thường họ giỏi hơn mới đúng, ?
Tuy nhiên, sự thực là, vả mặt bôm bốp.
Cứ chuyện lớn tuổi , ngoài việc để lấy oai một chút thì còn gì nữa, bản lĩnh lớn liên quan gì đến tuổi tác, chỉ tổ hiện rõ vẻ già nua thôi.
Còn cả kinh nghiệm việc, trình độ chuyên môn, những thứ qua một cuộc họp, họ coi như đả kích hề nhẹ.
Cứ trình độ chuyên môn của Tô Ngọt, cái khí chất thao thao bất tuyệt đó, những lý luận chuyên môn tuôn trôi chảy, trao đổi kinh nghiệm, họ cũng cách nào nhắm mắt càn rằng giỏi hơn cô gái trẻ .
Bây giờ họ hiểu tại Đường Lưu Quang nhận Tô Ngọt học trò , cái kiểu hạt giống bậc thiên tài thì chính họ cũng tranh giành cho bằng , chỉ thể dùng hai chữ "vạn tiếu nan cầu" để về một hạt giống như Tô Ngọt.
Trong suốt cả buổi họp, màn thể hiện của Tô Ngọt là vô cùng hào phóng, ngoại trừ lúc mỉm khi tự giới thiệu ở phần đầu, về khi thảo luận các vấn đề của dự án thì cô vô cùng nghiêm túc, cái khí thế đó so với Giáo sư Đường cũng chẳng kém cạnh là bao.
Càng miễn bàn bên cạnh Tô Ngọt còn một Đường Lưu Quang giúp trấn giữ trận địa, họ trừ phi là to gan lớn mật, nếu dám thách thức quyền uy của Tô Ngọt lúc chứ.
Khụ khụ, về chuyện giúp trấn giữ trận địa thì Đường Lưu Quang đúng là sợ Tô Ngọt đầu phụ trách dự án, những bên ít nhiều sẽ chút phục, nên mới nghĩ đến việc qua đây giúp uy h.i.ế.p đám đó một chút.
Giờ đây suốt cả buổi họp ở đây, Đường Lưu Quang cảm thấy chút lo lắng hão huyền , Tô Ngọt mà, thậm chí còn hơn nhiều so với kỳ vọng của ông.
Nhìn xem từng một đều khuất phục kìa, gì còn ai ý kiến nữa?
Ngược là ông, nếu Tô Ngọt thể xử lý tình hình bên , Đường Lưu Quang cảm thấy thà rằng phòng thí nghiệm việc còn hơn, ở đây suốt hai tiếng đồng hồ, coi như phí công vô ích .
Ròng rã hai tiếng đồng hồ, Tô Ngọt ở vị trí của , lật dở xấp tài liệu tay, những gì cần đều xong, những gì cần sắp xếp cũng sắp xếp thỏa.
Ngẩng đầu lên, vẻ mặt nghiêm nghị quét qua đang , thản nhiên lên tiếng: "Mọi chuyện đến đây thôi, nếu còn vấn đề gì nữa thì tan họp, vấn đề gì thể tìm thảo luận riêng , nhé, tan họp."
Nói xong hai chữ "tan họp", Tô Ngọt đợi những khác phản ứng, "xoẹt xoẹt xoẹt" bắt đầu thu dọn đống tài liệu mang tới, thoăn thoắt xếp gọn gàng trong túi.
Đẩy ghế , dậy, gương mặt đang nghiêm nghị bỗng chốc chuyển sang nụ rạng rỡ, đúng là chuyển đổi cực kỳ tự nhiên, ứng biến linh hoạt.