[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 142

Cập nhật lúc: 2026-02-12 16:35:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cút xéo ." Tần Dương bực bội mắng một câu, bỏ .

 

Tiếp đó, trong đơn vị xuất hiện cảnh tượng thế , Tần Dương hằm hằm phía , Tô Chấn Hưng thong thả phía , trông hai như cãi xong.

 

Biết hai hợp, thế nên thấy cảnh cũng thấy quá đỗi bình thường.

 

Nếu ngày nào đó hai họ bá vai bá cổ thì đó mới là chuyện kinh dị.

 

để ý thấy, Thẩm Chính ở cùng một chỗ nhé.

 

là lạ thật, cùng ngoài, bảo cũng cùng về, giờ Thẩm Chính chạy mất .

 

Thẩm Chính á, ồ, Thẩm Chính chạy đến văn phòng lãnh đạo mượn điện thoại .

 

Thành phố Kinh.

 

Khu đại viện.

 

"Reng reng reng, reng reng reng..."

 

Tiếng chuông điện thoại trong phòng khách vang lên, lúc cả hai cụ đều mặt ở nhà, ở cái tuổi họ đều đến lúc sắp nghỉ hưu , nếu vì trong tay còn việc dứt , chắc là đều nghỉ hưu dưỡng già .

 

Nghe thấy tiếng chuông điện thoại, Quách Thu Hoa chút do dự tới cầm máy.

 

"Alo, bà nội ạ, là cháu đây."

 

Nghe thấy giọng quen thuộc, Quách Thu Hoa định gì đó thì nuốt ngược trong, ngẩng đầu Thẩm Hồng Binh đang báo cách đó xa, nháy mắt một cái hiệu.

 

Phía bên chiếc ghế mây, Thẩm Hồng Binh thấy ánh mắt của bà lão nhà , bèn đặt tờ báo tay xuống, dậy qua.

 

"Ông nội ạ?" Nghe thấy giọng quen thuộc, Thẩm Hồng Binh tại bà lão lên tiếng .

 

Kể từ khi Thẩm Chính đồng chí nữ thích, Quách Thu Hoa dạo ở nhà cũng càm ràm ít về chuyện , lòng cứ như lửa đốt chỉ tình hình của cô gái nhà , nhưng bảo điều tra thì Quách Thu Hoa cảm thấy hành vi đó , nên đành nén nhịn thôi.

 

Lúc cháu trai Thẩm Chính gọi điện về, Thẩm Hồng Binh cần nghĩ cũng mười mươi là vì chuyện của đồng chí nữ .

 

Dựa theo hiểu của hai cụ về tính khí Thẩm Chính, cuộc điện thoại gọi tới, chuyện đó chắc là tám chín phần mười là thật .

 

Loại chuyện nếu Thẩm Chính gọi điện về nhà, chứng tỏ chuyện vẫn đến bước đó, nếu gọi điện , thì chứng tỏ chuyện Thẩm Chính quyết định .

 

Chẳng trách cuộc điện thoại bà cụ .

 

Hai cụ một cái, Thẩm Hồng Binh đưa tay cầm lấy điện thoại, áp tai, "Alo" một tiếng.

 

"Thẩm Chính , bà nội cháu ngoài , cháu tìm bà việc gì , chuyện gì thì cứ với ông, lát bà về ông bảo cho." Thẩm Hồng Binh hề trực tiếp nhắc đến đồng chí nữ .

 

Đôi khi giữ bình tĩnh thật sự quan trọng, Thẩm Chính còn gì, mà Thẩm Hồng Binh nhắc đến chuyện đó, chẳng là quá ngượng ngùng .

 

"Ông nội, cháu ông bà chuyện của cháu , nên cháu gọi điện chủ yếu là để qua một chút, cháu thực sự thích đồng chí Tiểu Tô."

 

Thích, trời đất ơi, đúng là thông suốt thật !

 

"À, cháu thích là , lúc nào dẫn về nhà ăn bữa cơm gặp mặt." Thẩm Hồng Binh quăng ngay một tràng khách sáo, tiêu chuẩn của việc bày tỏ thái độ, từ chối, đưa ý kiến.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-142.html.]

Tuy nhiên lời dứt Thẩm Hồng Binh Quách Thu Hoa lườm cho một cái cháy mặt.

 

Sao dẫn về nhà xem mặt , cả, sớm quá đấy.

 

"Khụ khụ, là đợi tình hình của các cháu định hẵng dẫn về nhé?" Đột ngột đổi giọng.

 

Cứ như , đầu dây bên Thẩm Chính nhận gì đó .

 

Hê, cái ông già , hỏng việc thì giỏi.

 

Gần như cần nghĩ Quách Thu Hoa cũng Thẩm Chính ở đầu dây bên nhận điều bất thường .

 

"Cúp máy , cúp máy !" Quách Thu Hoa thành tiếng hiệu cho ông lão nhà .

 

, thế nhé, ông đột nhiên chút việc, Thẩm Chính cháu còn việc gì nữa , còn gì thì ông cúp máy đây nhé, gọi điện cho cháu."

 

Ông cụ dứt lời, Thẩm Chính ở đầu dây bên im lặng một lát.

 

Đợi một lúc mới lên tiếng: "Không còn việc gì nữa ạ, cháu gọi điện cho ông."

 

"Ừ ừ ừ, thế nhé, cúp đây."

 

Cùng với tiếng "cạch" một cái, điện thoại ngắt kết nối, Quách Thu Hoa nãy giờ giám sát ở bên cạnh vẫn còn lườm ông lão, lải nhải mắng: "Thẩm Chính chắc chắn phát hiện , ông cũng thật là, cái điện thoại cũng xong, già đầu mà cháu trai ông cũng đối phó nổi, hèn gì hồi trẻ chuyện kết hôn của con trai với con dâu ông một phiếu phản bội."

 

"Này , đồng chí Quách Thu Hoa, bà chú ý cách dùng từ nhé, cái gì mà phản bội với phản bội, hồi đó chuyện của con trai bà cũng phản đối , bà giỏi đối phó với cháu trai thế nãy bà điện thoại ?"

 

" ." Quách Thu Hoa bướng bỉnh .

 

"Là là vì lý do khác?" Thẩm Hồng Binh lầm bầm một câu, thừa lúc bà cụ kịp nổi cáu, nhanh như cắt chạy về chỗ cũ của , xuống, ngả , dài hưởng thụ chiếc ghế mây, giả vờ cầm tờ báo hôm nay lên.

 

Cả toát đúng bốn chữ: Đừng phiền !

 

Quách Thu Hoa cái bộ dạng của ông lão cho tức .

 

cũng dẫn về, Quách Thu Hoa cảm thấy chuyện sốt ruột cũng vô ích, hồi đó chuyện của con trai con dâu bà sốt ruột thì hai đứa nó chẳng vẫn ở bên đó .

 

Lo lắng cả đời, bà bảo tính tình Lục Khinh Trần hợp với Thẩm Tranh Vinh , công việc bận rộn như thế, sinh con cũng chẳng thời gian chăm sóc, xét cho cùng, đây chính là điểm Quách Thu Hoa hài lòng nhất.

 

Có lẽ tư tưởng của Quách Thu Hoa chút truyền thống, nhưng điều đó chẳng thể khác , một thế hệ một quan niệm, Quách Thu Hoa ở cái tuổi , cũng chẳng sửa nổi nữa.

 

Phía bên , Thẩm Chính cúp điện thoại, cũng hành động trẻ con của hai cụ cho buồn .

 

Dấu đầu hở đuôi, chính là để về tâm trạng lúc của bà cụ.

 

Không máy, lên tiếng, bày tỏ thái độ, kháng nghị thầm lặng ?

 

Có lẽ đều một chút, Thẩm Chính nghĩ đến đây, nụ mặt thu đôi phần.

 

Phía ông bà nội là vấn đề hóc b.úa nhất, vấn đề hóc b.úa hơn chính là ở phía Tô Ngọt.

 

Bởi vì, Thẩm Chính thấy, Tô Ngọt dường như ý định cân nhắc đến vấn đề cá nhân.

 

Thế thì phiền phức đây.

 

 

Loading...