[Xuyên thư] Cô em gái cực phẩm trong truyện niên đại - Chương 138

Cập nhật lúc: 2026-02-12 16:35:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cùng với tiếng đóng cửa xe, hai thiếu niên cách đó xa thấy động động tĩnh, đầu liền thấy hai đồng chí mặc quân phục đang về phía họ.

 

Thấy đối phương vẻ mặt nghiêm nghị, Trần Khánh Hoa và Vương Hổ đều chút lúng túng.

 

Chuyện ở cổng trường ngày hôm qua hai họ cũng , bảo Tô Ngọt ba trai mặc quân phục, đây chắc là hai trong đó ?

 

Tầm mắt của Tần Dương và Thẩm Chính lướt qua hai thiếu niên, đầu tiên loại trừ ngay nam sinh béo béo , trọng tâm đặt lên thiếu niên văn nhã trắng trẻo còn .

 

Trần Khánh Hoa hai chằm chằm như thì áp lực lớn, đặc biệt là sự sắc bén trong ánh mắt khiến Trần Khánh Hoa càng thêm tự nhiên.

 

Ngẩng đầu, chạm ánh mắt của hai đang qua, Trần Khánh Hoa đắn đo một chút.

 

Có nên chủ động mở lời chào hỏi nhỉ?

 

Hôm nay đến là để tìm bạn Tô Ngọt cùng học tập, mấy câu hỏi nên đến hỏi bạn Tô Ngọt.

 

Nhớ tiền bối trong nhà từng , gặp của bạn học thì chào hỏi.

 

Đây là trai của Tô Ngọt, tính bắc cầu thì chẳng lẽ cũng nên gọi là...

 

Bầu khí im lặng khiến gian xung quanh chút quá mức tĩnh mịch, ngay lúc , Trần Khánh Hoa đắn đo xong.

 

Chỉ thấy dùng tông giọng mang tính dò hỏi thốt lên một câu:

 

"Anh ơi?"

 

Hử hử hử, cái, cái gì cơ!

 

Anh, cái gì cơ?!

 

Anh ơi?

 

Gọi ai là cơ?

 

Vương Hổ thấy câu "Anh ơi" của bạn thì cũng cả chấn động, đưa tay lên che mặt, tỏ vẻ cái tên mọt sách hết cứu nổi .

 

Cậu bảo đến tìm học tập thì cứ học tập , tự dưng gọi ?

 

Vương Hổ bày tỏ: À thì!

 

Suýt nữa thì nổi hết da gà .

 

Tần Dương mang vẻ mặt như sét đ.á.n.h, thằng nhóc mắt, tiếng "Anh ơi" cho choáng váng nhẹ.

 

Tần Dương: Chỉ em gái, em trai !

 

Thẩm Chính cảm xúc, chằm chằm thiếu niên mặt.

 

Tần Dương nhấc tay lên, xoa xoa lớp da gà cánh tay.

 

Ôi ơi... Anh ơi, còn dùng từ láy nữa cơ ?

 

Định ghê tởm ai đây!!!

 

Chương 43 (Bốn mươi ba):

"Này bạn học , dạy một chuyện nhé, đừng thấy là gọi bừa là , chúng trai ." Tần Dương nhịn cơn nổi da gà, lên tiếng với hai bạn học.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thu-co-em-gai-cuc-pham-trong-truyen-nien-dai/chuong-138.html.]

 

Thật sự là quá khó chịu , Tần Dương lớn ngần vẫn là đầu tiên cảm thấy việc khác gọi là là một loại trải nghiệm tệ hại đến thế. Trước đây ở đại viện, mấy cô bé cùng viện giọng mềm mại nũng nịu gọi ơi, lòng Tần Dương lúc nào cũng sướng rơn.

 

Hồi đó Tần Dương còn vô cùng hiểu nổi tại khi mấy cô bé gọi Thẩm Chính là , Thẩm Chính vẫn thể giữ bộ mặt lạnh tanh chê bai mấy cô bé đáng yêu như , con gái chơi bằng con trai.

 

Nếu lúc đó cảm nhận của Thẩm Chính khi đối mặt với các cô bé gọi giống như tình cảnh của lúc , thì Tần Dương hiểu thấu một trăm phần trăm tâm trạng của Thẩm Chính khi .

 

Có lẽ trong tâm trí Thẩm Chính, con trai con gái gọi chắc cũng chẳng gì khác biệt chăng?

 

Nghĩ đến chuyện , Tần Dương kìm liếc sang Thẩm Chính.

 

Này , quả nhiên là mà, sắc mặt Thẩm Chính lúc mới khó coi , đặc biệt là cái của Thẩm Chính nhắm bạn học , trông cứ như kẻ thù giai cấp , cũng chẳng sợ sợ hãi.

 

"Này, thu liễm chút , hai bạn học sợ đấy." Tần Dương lén lút huých nhẹ khuỷu tay Thẩm Chính bên cạnh, thấy bạn béo béo bắt đầu yên , bạn văn nhã trắng trẻo cũng chẳng khá hơn là bao, mặt mũi đều đỏ bừng lên cả .

 

Thẩm Chính nhắc nhở, lời bạn nối khố bèn thu hồi tầm mắt, đó trong lòng bắt đầu suy tính về mối quan hệ giữa đối phương và Tô Ngọt, là bạn học bình thường là mối quan hệ khác?

 

Nếu là vế thì còn đỡ, nếu là vế ... thì cảm giác khủng hoảng đây.

 

Đột nhiên Thẩm Chính phát hiện cách tuổi tác giữa và Tô Ngọt lớn một chút, Tô Ngọt mười bảy tuổi, hơn hai mươi , tính lớn hơn Tô Ngọt năm sáu tuổi.

 

Tục ngữ câu, nữ hơn ba, ôm thỏi vàng.

 

Nam hơn ba, ôm cái gì đây?!

 

Thẩm Chính càng nghĩ, vẻ mặt càng trở nên nghiêm trọng, cái bộ dạng đó khiến mấy bên cạnh đều chút hiểu nổi.

 

Hừm, Thẩm Chính thế rõ ràng là đúng , đây là do cáu gắt lúc sáng sớm là vì ăn sáng nên đói đến phát cáu ?

 

Trước đây Thẩm Chính cũng tuyệt tình đến thế, huống hồ đây còn là hai học sinh cấp ba, lớn chấp kẻ tiểu nhân, tể tướng trong bụng thể chèo thuyền, chỉ là một câu "Anh ơi" thôi mà, tha thứ cho hai thằng nhóc .

 

"Thôi thôi, Thẩm Chính nể mặt chút , chúng đến tìm Tô Chấn Hưng để về đơn vị mà, trong tìm ."

 

Tô, thấy họ , Trần Khánh Hoa và Vương Hổ ngẩng đầu qua.

 

Hai trai của Tô Ngọt, từ cuộc đối thoại của hai , dường như họ cũng đến tìm ?

 

Theo dõi hai gõ cửa.

 

Trong nhà, Tô Chấn Hưng thấy tiếng gõ cửa, từ trong phòng , cách bức tường sân thấy mấy đồng chí nam bên ngoài.

 

Ngoài Thẩm Chính và Tần Dương quen , còn hai gương mặt lạ lẫm quen, trông tuổi tác cũng lớn.

 

Đây là cùng , là hai nhóm riêng biệt đây?

 

"Tô Chấn Hưng, mở cửa mở cửa, ăn sáng đấy, chúng cũng ăn đây, cùng ăn sáng luôn nhé." Vừa thấy quen, Tần Dương bắt đầu thả bay bản .

 

Ăn ăn cái gì mà ăn!

 

Tô Chấn Hưng bĩu môi, quan sát mấy bên ngoài một hồi lâu, tiến lên vài bước mở cổng sân, tầm mắt lướt qua Thẩm Chính và Tần Dương, dừng hai thiếu niên bất động phía , dò hỏi một câu: "Các là..."

 

"Chào chú chào chú, chúng cháu đến tìm Tô Ngọt ạ, để cháu tự giới thiệu một chút, cháu tên Vương Hổ, đây là Trần Khánh Hoa, chúng cháu là bạn cùng lớp với Tô Ngọt, chúng cháu hôm nay đến là để tìm bạn Tô Ngọt cùng học tập, chúng cháu mấy câu hỏi , đặc biệt đến hỏi bạn Tô Ngọt để trao đổi một chút ạ."

 

Vương Hổ cảm thấy cuối cùng cũng thấy một bình thường , giống như Trần Khánh Hoa ngốc nghếch gặp là gọi .

 

 

Loading...